(SHO). Huế đầu đông. Mưa lâm thâm,dai dẳng. Mưa kéo theo các cơn lạnh se lòng. Cái lạnh không đậm đà như miền Bắc không đột ngột như miền Nam, nó âm thầm âm thầm đủ để làm xao xuyến nổi lòng người xa quê... Ngồi một mình trong phòng trọ, con chợt nhớ, một mùa mưa, xa rồi...
Qua mưa. Ảnh: Internet
Mùa mưa năm ấy, nội mới ra đi mãi mãi. Căn nhà vốn nhỏ bé ngày nào nay lại càng nhỏ bé hơn, cô quạnh hơn khi thiếu đi tiếng goị thân yêu của bà hôm nào. Mùa mưa đến,cơn gió lạnh lùa về. Và cũng như đã hẹn trước, cái căn bệnh thấp khớp quái ác lại hành hạ ba, chân ba tê cứng lại, những vết bầm tím vây quanh đôi chân nhỏ bé của ba. Nhìn ba đau lại phải gồng mình chống chọi, con còn nhỏ quá không ý thức được gì nhiều nhưng giọt nước mắt ở trên mắt con lại rơi vì thấy ba đau. Hồi mệ còn, mệ cũng thui thủi khóc một mình và trong lòng đau thắt.’Răng hắn còn trẻ mà ông trời hành hạ nó thế, tui già rồi có gì cứ để tui đau , thân già này không có gì để tiếc nữa’. Những nỗi vất vả mệ chịu đựng chẳng thấm tháp gì so với sự xáo động của lòng mệ khi nhìn ba. Khi ba đau mệ bôi thuốc nhẹ nhàng lên chân ba. Con không bao giờ quên được cảnh tượng đó. Mệ đột ngột ra đi, mọi việc trong nhà từ lớn đến bé lại đổ lên vai mẹ. Nhà mình hồi ấy còn khó khăn, nhưng ba mẹ vẫn gồng mình nuôi hai đúa con thành người, để không phải thua kém bè bạn... .Nhớ lại mà con thấy đau quá. Nhà mình vốn khó khăn, con đến trường với chiếc áo mưa cũ, lại rách nữa chứ. Những vết rách , bà đã khéo léo khâu lại nhưng vẫn không giấu được sự tơi tả. Giờ nó lại thêm một vết rách mới từ cổ đến ngực. Ba dán vụng về nên còn tệ hơn chưa dán nữa. Vậy là ba đưa chiếc áo mưa của ba cho con ,chiếc áo mưa màu đen, con mặc vào che hết cả mặt mũi . Con vùng vằng không chịu mặc tới trường. Con xấu hổ với bè bạn. Nhìn mấy đứa bạn cùng lớp mặc áo mưa in hình đủ màu săc còn thơm mùi mới nữa chứ, con thầm ghen tị và ao ước có một chiếc như vậy. Mặc kệ ba dỗ dành,con vẫn cứng đầu không chịu mặc, vậy là đi đầu trần dưới cơn mưa buốt lạnh. Tủi thân, con khóc ròng mà vô tình không biết mắt ba cũng đỏ hoe... Chiều đi học về ba đưa cho con chiếc áo mưa mới toanh ,con vui sướng và nhảy cẫng lên. Chiếc áo mưa niềm ao ước bấy lâu nay của con đây mà. Đón lấy chiếc áo mưa từ tay ba con vui lắm, nhưng con cũng chợt tự hỏi tiền đâu ba mua áo mưa mới cho mình đây? Nụ cười trên môi con thay bằng sự lo lắng. Mẹ kêu con tới với vẻ giận dỗi :’con biết áo mưa đó đâu ra không? Tiền thuốc tuần này ba đem mua cho con đó’. Con lặng người không thốt lên thành lời vì con biết rằng lỗi con là quá lớn. Ba biết con sắp khóc nên ba kể chuyện cười con nghe. Vậy là nước mắt con rơi lẫn trong tiếng cười của ba. Con thương ba nhiều lắm. Có lẽ ba phải gồng mình lại để chống chịu với nỗi đau tê tái bù lại ba mang lại niềm vui nho nhỏ của con. Ba quên đi nỗi đau ấy nhưng con thì không, con sẽ nhớ và mang theo tình cha trên suốt đường đời...
Hôm nay, trời lại mưa. Cơn mưaHuế thâm trầm dai dẳng. Không biết giờ này ở nhà ba đang làm gì, cũng có thể chứng bệnh cũ lại tái phát lúc trái gió trở trời nhưng chắc chắn rằng ba rất yên lòng vì đứa con ngu ngơ ngày nào giờ đã lớn và trưởng thành . Nhưng con hiểu rằng không bao giờ trong lòng ba là không nghĩ và lo lắng cho con..Cám ơn ba,!!!, con mong mùa mưa nhanh dứt.
THU VÂN
Sau khi hoàn tất bản thảo tập thơ Độc Hành thì nhà thơ Hải Bằng cũng “độc hành” về chốn vĩnh hằng vào ngày 7 tháng 7 năm 1998.
CÁT LÂM
Bình đẳng giới, nữ quyền, những vấn đề tưởng như mới mẻ ở nước ta nhưng thực chất vấn đề này đã được luận bàn từ những năm đầu của thế kỷ XX.
NGUYỄN QUANG HÀ
Ghi chép
Trước, và ngay cả khi vừa giải phóng, vào lúc gần tối, nếu có một người khách nào đón đường gọi xe thồ, xe xích lô xin về làng Thế Lại, thì sẽ bị chủ xe lắc đầu ngay. Bởi chủ xe sợ một điều này: có đi mà không có về. Hoặc ít nhất là cũng về hai tay trắng.
NGUYỄN QUANG HÀ
Trong kháng chiến chống Mỹ, huyện Quảng Điền ở mãi dưới sâu, phải mượn địa bàn của xã Phong Sơn huyện Phong Điền làm chiến khu.
NGUYỄN QUANG HÀ
Ngoảnh đi ngoảnh lại, vừa mới đó, vậy mà đã 100 số Sông Hương trình làng.
PHẠM HỮU THU
Ghi chép
Ngót nửa thế kỷ trôi qua, từ những chàng trai, cô gái giờ họ đã là những ông, những bà.
NGUYỄN QUANG HÀ
Hồi ký
NGUYỄN QUANG HÀ
Năm 1947 có hai chiến sĩ được cử về công tác tại chiến khu Ba Lòng. Đó là Trần Quốc Tiến, quê Quảng Trị và Hải Bằng, quê Thừa Thiên.
BẠCH DIỆP
Bút ký
Tôi từng là đứa con nít mê chuyện cổ tích và trò chơi bán đồ hàng. Khi bọn trẻ cùng lứa đánh khăng tập trận, chạy băng vườn cải mụ Tép, vượt rào bứt dưa hấu nhà ông Phường, phá nát ụ rơm cậu Dưỡng, thì tôi vẫn ngồi yên nghe ngoại kể chuyện. Chỉ có trò họp chợ, chơi mua bán với các dì mới rứt tôi ra khỏi ngoại.
NGUYỄN QUANG HÀ
Hồi ký
Mùa mưa 1968 là mùa mưa nghiệt ngã nhất. Sau trận càn lớn chưa từng có lên miền tây Thừa Thiên, địch tiếp tục phong tỏa miền núi bằng biệt kích.
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Ghi chép
Từ mùa xuân năm ấy đến nay vừa tròn 30 năm, chẳng phải vì con số tròn ba thập kỷ mà tôi nhắc lại chuyện cũ. Chỉ vì từ mùa xuân năm ấy, cuộc đời tôi có một bước ngoặt mới và nhờ có mùa xuân năm ấy, cuốn sách đầu tay của tôi đã ra đời.
HỒ THANH THOAN
Đã gần 34 năm nay chúng ta không còn nghe đến tên Đoàn kịch nói Bình Trị Thiên nữa, chuyện đã trở về dĩ vãng của một thời vàng son.
CHÂU PHÙ
Thảo Am Nguyễn Khoa Vy (1881 - 1968) sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc ở Huế, tinh thông Nho học và chữ Pháp. Cụ cùng Ưng Bình Thúc Giạ Thị thành lập Hương Bình thi xã và giữ vai trò phó soái của thi xã này.
LỆ HẰNG
Bút ký dự thi
"Bánh lọc em ơi! Bánh mới hấp xong, nóng hổi luôn nì, lấy giùm chị ít chục hí?”
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Mấy năm trước, trong dịp cùng lên thăm vườn An Hiên của bà Nguyễn Đình Chi, nhà văn Nguyễn Đắc Xuân đã giới thiệu cho tôi biết cụ Sa Giang Đào Thái Hanh (thân phụ của bà Nguyễn Đình Chi, tức bà Đào Thị Xuân Yến) có tập thơ "Ái Châu danh thắng" (trong "Mộng Châu thi tập") được các danh nho đương thời đánh giá rất cao.
NGUYỄN QUANG HÀ
Bút ký
BẠCH DIỆP
Bút ký dự thi
Tôi uống chậm, từng ngụm nhỏ.
VIỆT HÙNG
Ký
Tuổi hai mươi tràn trề hoài bão lớn và tuổi hai mươi... Ở thời đại nào cũng được coi là lứa tuổi hồn nhiên trong sáng, ấp ủ bầu nhiệt huyết, khát khao làm được cái gì có ích cho đời.
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
Ghi chép
Trời bỗng nhiên mưa, những cơn mưa cuối cùng của mùa mưa rét đậm. Với tôi, hình như mưa bao giờ cũng là cánh cửa mở cho những vũ khúc hoài niệm ùa về.
LỆ HẰNG
Bút ký dự thi
“Thấu Huế rồi.”