A Lưới đồng bào mình

08:35 05/06/2017


PHẠM NGUYÊN TƯỜNG

A Lưới đồng bào mình
                                  (Trường ca - trích)

dòng Bồ xanh ngậm sữa đại ngàn
ngàn thước nước trời khinh khoái
mặt nước Ưng Hoong huyền thoại
ẩm mục hồn nhiên
thăm thẳm hồn nhiên


sớm mai ai giong trời về xuôi
tiếng mang thức giấc vùng nước rộng
ầm ào gió rừng chò rừng sến
người hay cây rừng
A Doi chàng có còn bên núi thiêng
hay câm lặng trong lòng nước
miệt mài đục đẽo hoa văn
đục đẽo huyền thoại
nghìn triệu năm
từng nết khắc trên đá ngầm
lớp lang tầng trời
ẩn hiện thần linh
Giàng Koh vục sâu đáy nước
Giàng Koh xanh thẫm
soi bóng chàng gùi cõng đá thiêng
tiếng hắt hơi của chàng mạnh hơn ngàn trận gió
tống đuổi bọn gian tà
thông luồng nước xoáy
cho đò đầy lên ngược về xuôi
cho bản làng bình yên no ấm
như Giàng Âr Lau đem mùa màng về khắp xứ
Tầm Mò Doi
chàng là đá thiêng
thịt da đá tảng
Ơi... cái lưng chàng to
Như hòn đá suối
mát lạnh đầu nguồn Pa Kô
chàng là Partur Toơm
thân chàng uy nghi
giáo đâm không thủng
tên bắn không vào
rựa chặt không đứt
chàng là ngọn núi trời yêu nàng Kabíh Katang
đẻ ra ngàn ngọn núi
cho người Cơ Tu
chàng là Tơ Rứt mồ côi
chém diều hâu cứu nàng Kalang Batưng về làm vợ
bố nàng Kalang Batưng đòi nhiều hung
phải vít gãy cần rượu
phải bắt lợn một tay
phải leo gãy mười một bậc thang
nhưng chàng là Tơ Rứt mồ côi
mồ côi còn sợ gì
hiền lành mà dũng mãnh
cánh tay vạm vỡ của chàng
ôm hết nàng Kalang Batưng xanh mát
ôm giữ ngàn ngọn núi
cho người Cơ Tu
chàng là Achât bước ra từ hốc đa Kăh Trakooq
vạm vỡ như cây pơ rao
hào hoa như cây đang
giọng chàng - sấm vang chớp giật
giọng chàng - giông bão kéo đại hồng thủy về
sấm sét yên lặng cúi đầu
giông bão run rẩy quay mặt
một bước chân chàng bằng một sải tay người khác lội
chàng bước đi vùn vụt như con chim
chideéh aleang
hai chân hai ngọn núi
núi tựa lưng trời
núi soi bóng nước
thần thoại núi sông
ngọn Pi Lo thâu nắng sáng về làng
Koài Tù Roaíh mang nước mát về làng
những ngọn linh thần nhân thần quần tụ
những San Lai, Kooh Seam Sai
soi mặt hồ A Co huyền ảo
hồn nhiên mà phóng túng
như những thân hình Tà Ôi
trong màn múa của nước và nắng sáng
tiếng cồng vang gọi dậy đất đai
tiếng sáo a reng thức giấc mùa màng
bất tận a riêu ping a riêu car a zàlễ hội
hồn nhiên mà phóng túng
những ba bói, cà lơi

ơi này con chim con cá ơi
nước chảy nhiều không được lội bơi
trời cao xa không đưa tay với...
hồn nhiên cha chấp
ơ...a chai ơi...
buổi sớm mai em lên rẫy
lấy lá môn em hứng nước trong
soi bóng em lấp lánh
ai ngờ hiện bóng anh

ơ... a em ơi...
đôi chân em đẹp như ngà voi
cái ngực em đẹp như mặt trăng
cái tóc em như dải mây dài trên núi
cái bụng anh thương em
cái đầu anh nhớ em
cha chấp trập trùng non
cha chấp lồng trăng núi

a em a chai he
hãy hát rộng trên ngã ba sông này
đón mừng mùa yêu nhau
mùa đi sim ngây ngất
hát cho thành vợ thành chồng
hát cho thành nhà thành cửa
hát cho quả bầu thần thoại
đầu nguồn A Sáp A Lin
vỡ ra đông đúc
đồng bào mình.


(TCSH339/05-2017)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Nhà thơ Mạnh Lê - Tổng Biên tập Tạp chí Xứ Thanh - mất tháng 4 năm 2008. Tạp chí Sông Hương kính thành chia buồn cùng gia đình và thân quyến anh!

  • LGT: Tôi được Giáo sư Nguyễn Khắc Phi tặng quyển “Cụ Hoàng Niêm đất Hương Sơn” do NXB Thuận Hoá phát hành ở Huế năm 2007 nên tôi đã có may mắn được thưởng thức những bài thơ của cụ Nguyễn Khắc Niêm, một vị tiến sĩ trước kia đã từng giữ chức Phủ Doãn Thừa Thiên và sau này là uỷ viên chấp hành Liên Việt Liên khu IV. Đọc sách này tôi được hiểu thêm về tài đức, nhân cách của vị nhân sĩ yêu nước này. Sự ngưỡng mộ cuộc đời cụ đã khiến tôi mải mê hoạ lại những bài thơ của cụ. Dưới đây là những bài thơ hoạ kèm theo những bài nguyên tác tương ứng.

  • LTS. Sau mấy chục năm phiêu bạt, cuối năm 2002, Giáo sư Nguyễn Khắc Dương trở về Huế là nơi ông đã sống thời trẻ. Trong cuộc đời hơn 80 năm của mình, ông đã sắm nhiều “vai”: Trước 1975 là Q. Khoa trưởng Văn - Triết Đại học Đà Lạt; những năm gần đây, nhiều người lại biết ông với tư cách dịch giả bộ tiểu thuyết “Vạn Xuân” đồ sộ viết về Nguyễn Trãi của nữ văn sĩ Pháp Yveline Féray; ông từng được mời đến giảng về Ki tô giáo ở Trường viết văn Nguyễn Du… Mới đây, trên Tạp chí “Văn hoá nghệ thuật” (số 2-2008) nhà nghiên cứu Đỗ Lai Thuý lại gọi ông là “Người tìm mình qua những xung đột văn hoá”. Sông Hương giới thiệu chùm thơ trích từ bản thảo (chưa in) của ông – một bài thơ Đường tiêu biểu cho giọng điệu dí dỏm, châm biếm của một ông “đồ Nghệ” và hai bài thơ hoạ đậm chất trữ tình.

  • tôi chẳng có gì để lại cho emđêmtiếng dế giun râm ran vách tốicó một hang sâuhạt lửa xanh và ký ức!

  • Gió cát hồn quê luồn bậu cửaCHút mỏi mòn thầm lặng bóng xưaLửa như bàn tay xoa ký ứcHương ngày cũ rực hồng trong mưa

  • Qua cơn mưa dài xứ HuếHoàng hôn ủ nắng bên trờiMây trôi ngọn nguồn hư huyễnRu hồn cỏ đá rêu phong

  • Tặng nhà thơ, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường sau một cơn bạo bệnh

  • Sông chảy đời sôngĐôi bờ tiễn biệtĐôi bờ không hay biếtĐôi bờ phụng sự song đôi.

  • Những ý nghĩ chẳng còn cảm giác được bấu víuLên chiếc cửa thông gió của trái timThành phố như chiếc thảm đen đồng loãChạm bóng ai cũng vô tình.

  • Tôi tìm theo lông ngỗngLạc vào quán rượu chiềuLông ngỗng nào có thấy...Người bên người liêu xiêu

  • Ngỡ như sáu bề toàn nướcDưới trên phải trái trước sauTrên bờ hai bên khó hợpDưới đầm một dễ thuyền mau...

  • Ơ hờ gió ơ hờ mâyta xênh xang lướt trọn ngày Tam Giangchiều buông tím cửa Thuận Annhấp nhô cát trắng thời gian vô thường

  • ...Ngày ơi ngày ngày  mong manh quá Người bỏ ta đi hạ trắng rồi...

  • LTS: Một tác giả viết văn xuôi nhưng “nhảy” sang thơ với bước chân khá vững vàng. Thơ Nguyên Quân không màu mè. Anh nhìn thẳng sự vật như nhìn vào chính bản thân mình. Nguyên Quân diễn đạt nỗi buồn bằng trái tim thi sĩ. Đằng sau cái tưởng như bất cần, hoang mang, là một nỗi yêu đời, yêu người day dứt, trĩu nặng. Nguyên Quân là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.

  • Mây bên trời hào phóngThay áo mới dâng đờiNghe quê xưa đồng vọngLời mẹ ru xa vời

  • Trăng treo đầu núilạnh câyMắt đêm rung nhẹRớt đầy giọt sương

  • Quý tặng chị Quỳnh, tác giả mở đầu loại tranh bằng hoa lá ép

  • NHỤY NGUYÊN“... là một dạng linh hồn nghiệp thức, thơ cũng cần phải Tu để khai ngộ bản thể của linh hồn náu tạm trong những hư danh huyễn ảo”.

  • Sương khuya HuếVề đan nghiêng thềm lạnhThoáng dáng người sau rèm lặng chờ trăng

  • Ơi con sông xanh màu lục diệpThạch xương bồ vương hương trong rong!Ai đã uốn những đường cong tuyệt đẹp Trên lối về châu Hoá nét thong dong?