PHẠM NGUYÊN TƯỜNG
A Lưới đồng bào mình
(Trường ca - trích)
dòng Bồ xanh ngậm sữa đại ngàn
ngàn thước nước trời khinh khoái
mặt nước Ưng Hoong huyền thoại
ẩm mục hồn nhiên
thăm thẳm hồn nhiên
sớm mai ai giong trời về xuôi
tiếng mang thức giấc vùng nước rộng
ầm ào gió rừng chò rừng sến
người hay cây rừng
A Doi chàng có còn bên núi thiêng
hay câm lặng trong lòng nước
miệt mài đục đẽo hoa văn
đục đẽo huyền thoại
nghìn triệu năm
từng nết khắc trên đá ngầm
lớp lang tầng trời
ẩn hiện thần linh
Giàng Koh vục sâu đáy nước
Giàng Koh xanh thẫm
soi bóng chàng gùi cõng đá thiêng
tiếng hắt hơi của chàng mạnh hơn ngàn trận gió
tống đuổi bọn gian tà
thông luồng nước xoáy
cho đò đầy lên ngược về xuôi
cho bản làng bình yên no ấm
như Giàng Âr Lau đem mùa màng về khắp xứ
Tầm Mò Doi
chàng là đá thiêng
thịt da đá tảng
“Ơi... cái lưng chàng to
Như hòn đá suối”
mát lạnh đầu nguồn Pa Kô
chàng là Partur Toơm
thân chàng uy nghi
giáo đâm không thủng
tên bắn không vào
rựa chặt không đứt
chàng là ngọn núi trời yêu nàng Kabíh Katang
đẻ ra ngàn ngọn núi
cho người Cơ Tu
chàng là Tơ Rứt mồ côi
chém diều hâu cứu nàng Kalang Batưng về làm vợ
bố nàng Kalang Batưng đòi nhiều hung
phải vít gãy cần rượu
phải bắt lợn một tay
phải leo gãy mười một bậc thang
nhưng chàng là Tơ Rứt mồ côi
mồ côi còn sợ gì
hiền lành mà dũng mãnh
cánh tay vạm vỡ của chàng
ôm hết nàng Kalang Batưng xanh mát
ôm giữ ngàn ngọn núi
cho người Cơ Tu
chàng là Achât bước ra từ hốc đa Kăh Trakooq
vạm vỡ như cây pơ rao
hào hoa như cây đang
giọng chàng - sấm vang chớp giật
giọng chàng - giông bão kéo đại hồng thủy về
sấm sét yên lặng cúi đầu
giông bão run rẩy quay mặt
một bước chân chàng bằng một sải tay người khác lội
chàng bước đi vùn vụt như con chim chideéh aleang
hai chân hai ngọn núi
núi tựa lưng trời
núi soi bóng nước
thần thoại núi sông
ngọn Pi Lo thâu nắng sáng về làng
Koài Tù Roaíh mang nước mát về làng
những ngọn linh thần nhân thần quần tụ
những San Lai, Kooh Seam Sai
soi mặt hồ A Co huyền ảo
hồn nhiên mà phóng túng
như những thân hình Tà Ôi
trong màn múa của nước và nắng sáng
tiếng cồng vang gọi dậy đất đai
tiếng sáo a reng thức giấc mùa màng
bất tận a riêu ping a riêu car a zàlễ hội
hồn nhiên mà phóng túng
những ba bói, cà lơi
ơi này con chim con cá ơi
nước chảy nhiều không được lội bơi
trời cao xa không đưa tay với...
hồn nhiên cha chấp
ơ...a chai ơi...
buổi sớm mai em lên rẫy
lấy lá môn em hứng nước trong
soi bóng em lấp lánh
ai ngờ hiện bóng anh
ơ... a em ơi...
đôi chân em đẹp như ngà voi
cái ngực em đẹp như mặt trăng
cái tóc em như dải mây dài trên núi
cái bụng anh thương em
cái đầu anh nhớ em
cha chấp trập trùng non
cha chấp lồng trăng núi
a em a chai he
hãy hát rộng trên ngã ba sông này
đón mừng mùa yêu nhau
mùa đi sim ngây ngất
hát cho thành vợ thành chồng
hát cho thành nhà thành cửa
hát cho quả bầu thần thoại
đầu nguồn A Sáp A Lin
vỡ ra đông đúc
đồng bào mình.
(TCSH339/05-2017)
NGÔ MINHThơ tặng tuổi 50
NHẤT LÂMBên hồ Thanh Thủy
NGUYỄN QUANG HÀTổ Quốc
NGÔ MINHThơ đề trên phiến mai non
ĐỖ VĂN KHOÁILần đầu với Thanh Hóa
Võ Quê - Thanh Tú - Nhật Hoài Phương - Liễu Thượng Văn
NGUYỄN QUANG HÀ Bút ký thơ
Minh ơi Gửi hương hồn em tôi
TRẦN HOÀNG PHỐ ĐÔNG HÀ NGUYỄN THIỀN NGHI
Sinh năm 1973, quê Đại Lộc, Quảng Nam. Hiện là giảng viên Hán Nôm, Khoa văn ĐHSP Huế.Thơ anh giàu cảm xúc, luôn bộc lộ những ưu tư, khao khát. Tất cả những gì anh viết là nỗi niềm chân thực như chính bản thân anh.
Hoa hồng
Giếng làng
Quê ở Kim Long - Huế, hiện sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh.Có nhiều thơ in báo, in tuyển tập, in chung và 2 tập riêng: Lan miền Hương Ngự (năm 2000), Biếc xanh em (năm 2004).Đã là phái đẹp, hơn nữa lại đẹp trên xứ sở “mĩ miều” vốn nổi tiếng đất kinh kì (Kim Luông có gái mĩ miều/Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm đi) lại còn làm thơ như chính Nàng thơ tuỳ nhiên “hiển thị”.Thơ Võ Ngọc Lan hồn nhiên mà kín đáo, dung dị mà đằm thắm... Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của chị.
LTS: Trong những ngày cuối tháng 6, đầu tháng 7. 2009. Trại sáng tác VHNT Quảng Điền 2009 đã được tổ chức bên bờ biển thôn Tân Mỹ ngập tràn nắng gió. Nhiều giai điệu đã được cất lên trong âm vang sóng vỗ. Nhiều dòng thơ đã được khơi nguồn cảm hứng từ trầm tích văn hóa Tam Giang. Sông Hương xin giới thiệu một số tác phẩm đó do các văn nghệ sĩ vừa mới chuyển về.
Tên thật là Nguyễn Minh Châu, sinh năm 1947 tại Diễn Thành, Diễn Châu, Nghệ An. Hiện sống và viết tại Hà Nội.Là thương binh 2/4, từng đánh giặc và làm thơ ở các mặt trận Trị Thiên, Tây Nguyên, Nam Bộ từ năm 1966 cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.Thơ Châu Nho xuất hiện lần đầu trên văn đàn cùng thời với Hữu Thỉnh, Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh, Phạm Tiến Duật v.v...Sau một thời gian khá dài phải vừa chạy chữa vết thương ở chiến trường tái phát, vừa lo ngăn chặn “vết thương” ở thương trường có thể xảy ra, anh lại tự “cân bằng” mình với thơ.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh viết về Huế và về đời thường người thương binh trong công cuộc đổi mới.
Sinh năm: 1949Quê quán: Lệ Thuỷ, Quảng BìnhTốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du (Khoá 1)Hội viên Hội Nhà văn Việt NamUỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà Văn Việt Nam
LTS: Xưa nay, trong đời thường, vẫn có những người làm thơ một cách lặng lẽ rồi lại đem cất giấu đi cũng rất lặng lẽ. Về phương diện này, họ sống như những người mai danh ẩn tích. Hẳn bạn đọc còn nhớ, hơn chục năm trước, một cán bộ văn phòng Hội Nhà văn đã gây ngạc nhiên trên văn đàn với hiện tượng thơ Phùng Khắc Bắc từ hiệu ứng lặng lẽ ấy. Đó là khi qua đời, người ta đã phát hiện ra di cảo thơ của ông, rồi đem in, rồi được giải thưởng, rồi nó mang tên tuổi ông vào chễm chệ trong Từ điển tác gia văn học Việt Nam thế kỷ XX.Chúng tôi có ý định dành cho bạn đọc một sự ngạc nhiên mới nhưng rất đáng tiếc là người thơ lặng lẽ ở đây vẫn muốn được “bình an” và chỉ đồng ý công bố tác phẩm với bút danh Trà Mi.Cái tên rất mới với Sông Hương và cũng sẽ rất lạ với bạn đọc, nhưng thơ Trà Mi đã có giọng riêng ở đẳng cấp chuyên nghiệp tự bao giờ. Xin mời bạn đọc thử xem có đúng vậy không?
VĨNH NGUYÊNTên thật: Nguyễn Quang VinhSinh ngày 3-11-1943Quê quán: Quảng BìnhHội viên Hội Nhà văn Việt Nam
BỬU NAMINhiều khi tham thiền ta nhìn bóng ta trên váchChín con mắt linh hồn mở chín cõi xa xămLòng vọng tưởng ta thường mường tượng tới Gió xuân thì thổi rợn những đêm xanh
NGÔ MINHGió nồm Tặng Hoàng Vũ Thuật