HÀ KHÁNH LINH
Theo hẹn, tôi đến trước vài phút ngồi ở salon khách sạn Hương Giang - lơ đãng nhìn những người đi lại trong hành lang.
Vợ chồng Anne Quesemand và Laurent Berman trong cuộc phỏng vấn ở Nhà hát Bretelles dịp Festival Avignon 2017 - Ảnh: internet
Một phụ nữ Pháp xuất hiện, và tôi chợt linh cảm đấy là Anne Quesemand tác giả kịch bản văn học "Cuộc đời của André Colin" đã đăng trên Sông Hương số 38.
![]() |
Kịch bản văn học "Cuộc đời của André Colin" - Ảnh: theatreabretelles.fr |
Anne Quesemand - thạc sĩ văn học cổ điển, nhà soạn kịch, tác giả của nhiều kịch bản phim ngắn, vừa là diễn viên. Laurent Berman là bạn diễn ăn ý nhất của Anne Quesemand đồng thời là người bạn đời thân quý nhất của chị. Họ có một con trai nhỏ, và trong Festival, "Gặp gỡ tại Huế 92" cả gia đình họ diễn kịch tại nhà Hữu Vu trong Đại Nội.
Chưa một lần gặp nhau trước đó mà nay chợt trông thấy tôi đã khẳng định đấy là Anne Quesemand. Cái gì đã làm nên điều đó? Há chẳng phải "Văn" đã làm cho con người ta nhận diện ra "Người" đó sao? Điều này tôi đã nói với Anne Quesemand ngày hôm sau - trong lúc dùng cơm trưa với vợ chồng chị. Chị nói chị rất thú vị khi thưởng thức các loại hình nghệ thuật của Việt Nam nói chung, và của Huế nói riêng trong Festival, đặc biệt là những tiết mục kết hợp một cách nhuần nhuyễn giữa cổ truyền và hiện đại. Chị quan tâm nhiều đến đời thường của dân chúng. Anne Quesemand nói chị thấy phố phường Việt Nam nay đầy ắp hàng hóa, dân tình vui vẻ hơn cách đây ba năm chị đến. Và đặc biệt những người bạn Việt Nam đã tự do mời vợ chồng chị về nhà riêng chơi...
Chị hỏi về những đề tài mà các nhà văn Việt Nam đang quan tâm, về đời sống văn học tại Huế... Anne Quesemand ngạc nhiên và thú vị khi biết rằng phần lớn con trai Huế làm thơ và con gái Huế viết văn xuôi - cả truyện ngắn và tiểu thuyết. Chị muốn biết giữa các trí thức của miền Nam Việt Nam trước 1975 và những trí thức kháng chiến có khoảng cách nào không? Tôi trả lời rằng nói trí thức tức là nói đến văn nghệ sĩ và những nhà khoa học. Những người mang nặng thành kiến và đố kỵ thì không bao giờ làm khoa học được - vì khoa học là tài sản của loài người. Còn văn học nghệ thuật thì không có biên giới. Những người cầm bút của hai miền Nam-Bắc, của các giai đoạn lịch sử của đất nước đã tự tìm đến nhau, và chưa bao giờ họ sực nhớ ra giữa họ có một khoảng cách nào cả. Chúng tôi đã sống với nhau như thế (...).
H.K.L
(TCSH49/05&6-1992)
Sau khi hoàn tất bản thảo tập thơ Độc Hành thì nhà thơ Hải Bằng cũng “độc hành” về chốn vĩnh hằng vào ngày 7 tháng 7 năm 1998.
CÁT LÂM
Bình đẳng giới, nữ quyền, những vấn đề tưởng như mới mẻ ở nước ta nhưng thực chất vấn đề này đã được luận bàn từ những năm đầu của thế kỷ XX.
NGUYỄN QUANG HÀ
Ghi chép
Trước, và ngay cả khi vừa giải phóng, vào lúc gần tối, nếu có một người khách nào đón đường gọi xe thồ, xe xích lô xin về làng Thế Lại, thì sẽ bị chủ xe lắc đầu ngay. Bởi chủ xe sợ một điều này: có đi mà không có về. Hoặc ít nhất là cũng về hai tay trắng.
NGUYỄN QUANG HÀ
Trong kháng chiến chống Mỹ, huyện Quảng Điền ở mãi dưới sâu, phải mượn địa bàn của xã Phong Sơn huyện Phong Điền làm chiến khu.
NGUYỄN QUANG HÀ
Ngoảnh đi ngoảnh lại, vừa mới đó, vậy mà đã 100 số Sông Hương trình làng.
PHẠM HỮU THU
Ghi chép
Ngót nửa thế kỷ trôi qua, từ những chàng trai, cô gái giờ họ đã là những ông, những bà.
NGUYỄN QUANG HÀ
Hồi ký
NGUYỄN QUANG HÀ
Năm 1947 có hai chiến sĩ được cử về công tác tại chiến khu Ba Lòng. Đó là Trần Quốc Tiến, quê Quảng Trị và Hải Bằng, quê Thừa Thiên.
BẠCH DIỆP
Bút ký
Tôi từng là đứa con nít mê chuyện cổ tích và trò chơi bán đồ hàng. Khi bọn trẻ cùng lứa đánh khăng tập trận, chạy băng vườn cải mụ Tép, vượt rào bứt dưa hấu nhà ông Phường, phá nát ụ rơm cậu Dưỡng, thì tôi vẫn ngồi yên nghe ngoại kể chuyện. Chỉ có trò họp chợ, chơi mua bán với các dì mới rứt tôi ra khỏi ngoại.
NGUYỄN QUANG HÀ
Hồi ký
Mùa mưa 1968 là mùa mưa nghiệt ngã nhất. Sau trận càn lớn chưa từng có lên miền tây Thừa Thiên, địch tiếp tục phong tỏa miền núi bằng biệt kích.
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Ghi chép
Từ mùa xuân năm ấy đến nay vừa tròn 30 năm, chẳng phải vì con số tròn ba thập kỷ mà tôi nhắc lại chuyện cũ. Chỉ vì từ mùa xuân năm ấy, cuộc đời tôi có một bước ngoặt mới và nhờ có mùa xuân năm ấy, cuốn sách đầu tay của tôi đã ra đời.
HỒ THANH THOAN
Đã gần 34 năm nay chúng ta không còn nghe đến tên Đoàn kịch nói Bình Trị Thiên nữa, chuyện đã trở về dĩ vãng của một thời vàng son.
CHÂU PHÙ
Thảo Am Nguyễn Khoa Vy (1881 - 1968) sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc ở Huế, tinh thông Nho học và chữ Pháp. Cụ cùng Ưng Bình Thúc Giạ Thị thành lập Hương Bình thi xã và giữ vai trò phó soái của thi xã này.
LỆ HẰNG
Bút ký dự thi
"Bánh lọc em ơi! Bánh mới hấp xong, nóng hổi luôn nì, lấy giùm chị ít chục hí?”
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Mấy năm trước, trong dịp cùng lên thăm vườn An Hiên của bà Nguyễn Đình Chi, nhà văn Nguyễn Đắc Xuân đã giới thiệu cho tôi biết cụ Sa Giang Đào Thái Hanh (thân phụ của bà Nguyễn Đình Chi, tức bà Đào Thị Xuân Yến) có tập thơ "Ái Châu danh thắng" (trong "Mộng Châu thi tập") được các danh nho đương thời đánh giá rất cao.
NGUYỄN QUANG HÀ
Bút ký
BẠCH DIỆP
Bút ký dự thi
Tôi uống chậm, từng ngụm nhỏ.
VIỆT HÙNG
Ký
Tuổi hai mươi tràn trề hoài bão lớn và tuổi hai mươi... Ở thời đại nào cũng được coi là lứa tuổi hồn nhiên trong sáng, ấp ủ bầu nhiệt huyết, khát khao làm được cái gì có ích cho đời.
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
Ghi chép
Trời bỗng nhiên mưa, những cơn mưa cuối cùng của mùa mưa rét đậm. Với tôi, hình như mưa bao giờ cũng là cánh cửa mở cho những vũ khúc hoài niệm ùa về.
LỆ HẰNG
Bút ký dự thi
“Thấu Huế rồi.”