NGÔ MINH Đêm qua Cầu Gianh Tặng Lê Đình Ty Đêm qua Cầu Gianh cầu vồng bê tông bảy màu huyền thoại vắt qua đêm qua biển qua mùa cong lên nhịp nhịp sóng xô tôi bay qua phân tranh nháy mắt ầm ầm xe và người hàng và gió chợt hoang mang mình sang sông nhanh quá không kịp nhìn vó bè dưới sông mòn đêm soi cá vớt trăng nào kịp biết mặt ai qua cầu cùng chuyến mũ bảo hiểm găng tay giày ủng tất cả như người máy! qua cầu người ơi đêm thành khoảng vắng bắp nướng bến xưa dấu vết còn không bạn trang lứa bận xây nhà kiếm tiền tậu đất còn ai nhâm nhi thơ với thịt chó Cu Loe chén rượu Ba Đồn em xa ngái bên kia bồi lở nghe lòng se lạnh như đêm... Tựa vai cầu Gianh ngẩn ngơ nhìn biển cầu nào bắc qua khoảng trống cõi lòng? Ba Đồn đêm 14-3-2002 Gửi lại sông Trà đời ta lang thang không kịp nhớ đời em trôi dạt chẳng kịp yêu chiều sông Trà nghiêng soi chợt gặp xanh xao ta hòn đất đang cười ta về nơi một mình ta ngủ nơi một mình ta mơ mơ gặp sông Trà trườn lên như rắn mơ ta chú nhái bên trời Sông Trà, sông Trà cho ta gửi lại Giấc mơ như thể ngỏ lời Nhà trọ Như Ý, Quảng Ngãi 25-5-1990 Trước mộ Phương Xích Lô Phương ơi thế cũng là sang hoa sen một đoá, bia vàng tuổi tên tưởng không mà có mới nên Phương nằm nghỉ chốn sinh linh đừng buồn cháy mộ Phương lửa men Chuồn bạn bè đông đủ thơ buồn chuyền tay giàu nghèo cũng nấm này thôi phơ phơ lau trắng bên đồi gió đưa đi ăn mày rượu nuôi thơ nhìn sông Phương ngỡ nguồn xưa rượu trời rồi Phương say trọn kiếp người để thơ ở lại như lời biệt ly đôi câu cũng đã có chi còn hơn bao kẻ chết vì lợi danh Phương là giọt nước Hương Giang Xích lô chở gió lên ngàn tìm trăng... TRẦN DZẠ LỮ Buổi chiều ở đất phương Buổi chiều ở đất phương Tự dưng đâm ra nhớ Huế Khi nghe điệu hát Từ em có tên là Quế... Từ em tay bồng tay bế Anh đi không ngoái lại nhìn Quê xưa mịt mù sương khói Bây giờ đã trắng tóc xanh... Buổi chiều ở đất phương Đìu hiu rượu buồn độc ẩm Bạn bè ở đâu - khuất lấp Cơn say níu lấy bóng mình! Bây chừ thèm ra ngoài nớ Lang thang về lại Bao Vinh Chắp tay mà lạy phố tình Môt thời mưa bay tóc nhớ... Bây chừ thèm ra ngoài nớ Tìm cau Đêm trăng "một ngàn lẻ một" Ai về kiếm trầu chợ Dinh? Bây chừ thèm ra ngoài nớ Bềnh bồng bên biển Tuý Vân Bao năm chắc còn sóng vỗ Thương người Tư-Mã-Áo-Xanh! Buổi chiều ở đất phương Khi không tím Huế hiện hình Nghe ra một đời nắng dội Yêu người chưa hết phiêu linh... Sài Gòn 2/2002 (nguồn: TCSH số 163 - 09 - 2002)
|
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê