Những tư liệu ảnh của Viện Viễn đông bác cổ Pháp (EFEO) lần đầu công bố tại VN cho thấy nhiều cứ liệu lịch sử theo thời gian đã bị tiêu tan.
Tượng môn thần Dvarapala khi còn ở Phật viện Đồng Dương - Ảnh: Bảo tàng Lịch sử VN cung cấp
Những hình dung cụ thể về quá khứ
Theo Bảo tàng Lịch sử quốc gia, những bức ảnh tư liệu được trưng bày tại triển lãm “Góc nhìn Việt Nam - Việt Nam đầu thế kỷ 20 qua tư liệu ảnh của Viện Viễn đông bác cổ Pháp” phần lớn lần đầu công bố tại nước ta. “Nó cho thấy một hình dung cụ thể bằng hình ảnh về VN thời đó. Nhiều bức ảnh là minh chứng cho hiện trạng các di tích kiến trúc trong quá khứ mà hiện nay - do chiến tranh, thời gian - đã bị thay đổi, hủy hoại”, ông Nguyễn Văn Cường, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử quốc gia nói.
|
Một trong những ví dụ về hình ảnh nay đã không còn như xưa chính là Phật viện Đồng Dương, tỉnh Quảng Nam. Trong cuộc trưng bày nói trên có 2 bức ảnh chụp Phật viện này. Một bức chụp các cụm tháp ở đây. “Phật viện Đồng Dương nay đã bị phá hủy hoàn toàn, gồm 3 cụm tháp liền nhau”, ông Cường cho biết. Bức ảnh còn lại chụp tượng môn thần Dvarapala. Bức tượng thế kỷ 9 - 10 này được nhà nghiên cứu Henri Marchal ghi lại trước năm 1935. Sau đó, năm 1935, tượng được nhập vào Bảo tàng Chăm Tourane Đà Nẵng. Trong ảnh, tượng thần được chụp tại chỗ, trong một hốc cây phủ đầy cây dại ở cửa vào của Phật viện.
Việc thực hiện ghi chép tư liệu khảo cổ học được thực hiện chính xác đến mức nó là cơ sở quan trọng để phục dựng nhóm tháp tại Mỹ Sơn sau này. Một bức ảnh cho thấy ông Mercier, người phụ trách các công trình tại thực địa, đã sắp xếp một nhóm thợ rập khuôn tại Mỹ Sơn. “Nhóm thợ này đã tận dụng giàn giáo tháp A1 để lấy nhiều họa tiết trang trí trên đỉnh mái kiến trúc vốn hầu như không thể tiếp cận được những lúc thông thường. Với sự trợ giúp của giàn giáo, nét vẽ và ký hiệu chính xác của di tích cũng đã được tô nổi và sau đó được dựng lại ở Bảo tàng Louis Finot trong khu vực dành cho điêu khắc và kiến trúc so sánh”, thông tin từ EFEO cho biết.
Hình dung quá khứ cũng thật sáng rõ khi chúng ta nhìn bức ảnh chụp kiến trúc bằng gạch lộ tại ngôi mộ cổ số 8 ở Lạch Trường, tỉnh Thanh Hóa. Tác phẩm do Olov Janse chụp. Theo EFEO, ông đã khai quật một nghĩa địa lớn gồm 30 ngôi mộ được xây bằng gạch, có một phòng lễ tang ở khu trung tâm và một dãy phòng. Một số phòng có đồ dùng cho tang lễ bằng gốm hoặc bằng đồng. “Cũng phải nói thêm, tại Lạch Trường, ông Olov Janse đã tìm thấy cây đèn hình người quỳ. Đây chính là hiện vật được phong tặng Bảo vật quốc gia ngay đợt đầu tiên”, PGS-TS Vũ Quốc Hiền cho biết.
|
Thu nhận những cái mà nếu không làm sẽ bị tiêu tan
|
Có được những bức ảnh hiếm hoi đó là bởi ngay từ khi ra đời, Viện Viễn đông bác cổ Pháp đã sở hữu một thư viện và một kho ảnh. Từ 1933 - 1959, EFEO bổ sung nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp Jean Manikus cùng người phụ tá Nguyễn Hữu Thọ. Họ cùng nhau có những đóng góp lớn cho việc hình thành một phòng di sản gồm 50.000 phim âm bản. Khi EFEO rời trụ sở ở Hà Nội, một bộ sao tư liệu ảnh này đã được gửi về Paris nơi trụ sở của viện được thành lập chính thức năm 1961. Hiện kho có 180.000 phim âm bản. Nhà nghiên cứu Auguste Barth nói: “Từ khi thành lập, EFEO thực hiện nhiệm vụ thành lập các bảo tàng nhằm thu nhận những cái mà nếu không làm sẽ bị tiêu tan”.
Chính vì thế, bên cạnh ảnh khảo cổ, các bức ảnh dân tộc học cũng là thế mạnh của cuộc trưng bày này. Một trong những bức ảnh như vậy là về buổi lễ tại nhà bà Trần Thị Thành, 113 phố Trúc Bạch, Hà Nội. Chú thích cho biết, trung tâm của bức ảnh là bà đồng, đã được hồn quan lớn đệ nhị nhập vào, đang sửa soạn dâng lễ vật lấy phúc. “Khi có hồn nhập vào, bà đồng vừa trả lời các câu hỏi vừa nhảy múa. Sau đó, giống như ngài ban tài ban lộc, bà đồng ban phát các lá bùa, trầu, tiền, hoa quả cho những người ngồi hầu mang về nhà”, các ghi chú từ thời 1935 đó cho biết.
Trong một bức ảnh khác, có những cô đồng tại một trong những khóa đồng ở đền Gềnh, làng Phú Viên nay thuộc Hà Nội, thờ Thánh Mẫu Thoải (1953). Cận cảnh là một cô đồng hóa thân thành một thần nữ. Những bức ảnh tư liệu này càng có giá trị hơn khi việc thờ Mẫu giờ đã khác xưa. Tín ngưỡng này cũng từng bị gián đoạn một thời gian.
|
Ở nhóm ảnh khác, lễ tế Nam Giao tại Huế được chụp khá kỹ lưỡng. Nhóm ảnh về lễ hội đền Gióng cũng cho thấy hình dung cụ thể hơn về di sản văn hóa phi vật thể này. Cần nhắc lại rằng, nhiều tư liệu của EFEO đã được các nhà nghiên cứu sử dụng khi lập hồ sơ UNESCO cho hội Gióng.
Nguồn: Trinh Nguyễn - TN
PHAN THANH HẢI
Bình phong là một công trình không thể tách rời với các kiến trúc truyền thống ở Huế. Dù xuất hiện ở nhiều nơi như phủ đệ, am miếu, đình làng, nhà ở… nhưng bình phong trong kiến trúc cung đình vẫn đặc sắc, cầu kỳ hơn hẳn.
MAI KHẮC ỨNG
Trong khung cảnh một công viên rất mơ và rất thơ bởi những bàn tay của những con người Việt Nam đầu thế kỷ XIX làm nên hồ, suối, núi, đồi, hoa, trái, lầu, tạ, đình, quán... Và, trong một khoảng không gian có giới hạn được tạo nhập rất tự nhiên vào cõi vô cùng, lăng của hoàng đế Minh Mạng quả là một khoảng trời thơ.
NGUYỄN PHƯỚC QUÝ KHANH
Musée Khải Định (nay là Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế) được thành lập vào năm 1923 dưới thời vua Khải Định với nhiệm vụ “tập hợp các tác phẩm nghệ thuật biểu hiện đời sống xã hội, nghi lễ và chính trị của nước Đại Nam”1.
NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Chữ di sản ở đây xin đọc với nghĩa rộng, bao gồm di sản vật thể, phi vật thể, thiên nhiên, tôn giáo tín ngưỡng… Di sản luôn hiện lên với vẻ ngoài dễ xác định, cho dù có bị hư hoại đi nhiều qua thời gian.
PHAN THANH HẢI
THƠM QUANG - NGUYỄN DUYÊN
NGUYỄN THẾ
Bút ký dự thi
Trước năm 1975, tôi học ở Trường Quốc Học Huế. Khi chuyển từ lớp đệ tứ (đệ nhất cấp) lên lớp đệ tam (đệ nhị cấp), tôi đăng ký vào học ban C (phân ban văn chương và ngoại ngữ).
PHẠM XUÂN PHỤNG
Bút ký dự thi
Huyện Phú Vang có tên chính thức từ sau năm 1558, thời điểm Chúa Tiên - Đoan Quốc công Nguyễn Hoàng vào trấn nhậm Thuận Hóa.
NGUYỄN PHƯỚC HẢI TRUNG
Sống giao thời giữa hai thế kỷ, từ sáng tác thơ ca bằng chữ Hán chuyển sang chữ Quốc ngữ, thi ca của Á Nam Trần Tuấn Khải thuộc một hệ hình thẩm mỹ đặc biệt, có phần “lưu luyến” với trường thẩm mỹ cổ điển, lại có phần bắt nhịp với hơi thở của những không gian thẩm mỹ mới.
VĨNH PHÚC
Hát Ả đào, còn gọi là Ca trù, dùng để chỉ một lối hát cổ truyền của người Việt. Theo các thư tịch thì khái niệm hát Ả đào sớm nhất so với các khái niệm ca trù, nhà trò, cô đầu,...
LÊ VĂN THUYÊN
Trường Quốc Học Huế (QH Huế) là một trong những trường trung học ra đời sớm nhất ở Việt Nam, chỉ sau Collège Chasseloup-Laubat thành lập năm 1877 (nay là trường trung học Lê Quý Đôn, TP HCM) và Collège de My Tho thành lập năm 1879 (nay là trường trung học Nguyễn Đình Chiểu, TP Mỹ Tho).
TRẦN VĂN DŨNG
Trong dòng chảy lịch sử, Ca Huế đã tiếp thu, kế thừa và ảnh hưởng nhiều sắc thái, tinh hoa của nhiều vùng miền để trở thành một loại hình âm nhạc truyền thống độc đáo của Việt Nam.
VŨ HÙNG
Hiện nay, tại nhà thờ tộc Chế làng Vân Thê, xã Thủy Thanh, thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế, lưu giữ một thanh đá dài khoảng 1,2 m, khá vuông, mỗi cạnh khoảng trên 20 cm, trong đó có một cạnh khắc kín chữ còn khá rõ nét.
THƠM QUANG
Xưa kia các vị hoàng đế thường chỉ sống trong kinh thành, thỉnh thoảng mới đi tuần thú địa phương, còn việc công du thăm nước ngoài là chuyện hiếm. Vậy mà cuối triều Nguyễn vua Khải Định đã thực hiện được điều này; sự kiện được ghi chép một cách khá rõ trong khối Mộc bản triều Nguyễn - Di sản tư liệu thế giới.