Suốt gần 20 năm qua, nghệ sĩ Sébastien Laval, đến từ vùng Poitou Charentes - nước Pháp, đã rong ruổi khắp mọi miền trên dải đất hình chữ S để cảm nhận và “ghi” lại những hình ảnh sống động nhưng rất đỗi bình dị trong cuộc sống đời thường của con người Việt Nam. Chính sự lao động nghệ thuật không mệt mỏi của người nghệ sĩ tài hoa này đã đem đến sự mới lạ tại Festival Huế 2014 với bộ ảnh độc đáo về 54 dân tộc Việt...
Nghệ sĩ nhiếp ảnh người Pháp Sébastien Laval bên bộ ảnh thể hiện sự đặc sắc về văn hóa 54 dân tộc Việt Nam được trưng bày ở cầu Trường Tiền.
Những ngày giữa tháng 4, du khách trong nước và quốc tế khi đến với Cố đô Huế để tham dự Festival không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy các bức ảnh được chụp bằng màu đen trắng được sắp đặt với phong cách rất nghệ thuật và hết sức ấn tượng trên cầu Trường Tiền bắc qua sông Hương. Từ người đi bộ đến bác đạp xích lô hay người chạy xe máy... đều phải “ngước mắt nhìn ảnh” và trầm trồ thán phục. Tuy nhiên, họ không hề hay biết, để có được trọn vẹn bộ ảnh thể hiện bản sắc văn hóa của 54 dân tộc trên đất nước Việt Nam, nghệ sĩ Sébastien Laval đã phải mất gần 2 thập kỷ rong ruổi trên khắp mọi nẻo đường.
Bên dòng sông Hương thơ mộng, hiền hòa với màu nước xanh ngắt, tranh thủ thời gian rảnh rỗi quý báu, nghệ sĩ Sébastien Laval tâm sự với chúng tôi, rằng: Ông chọn cầu Trường Tiền để trưng bày bộ ảnh độc đáo về 54 dân tộc Việt, bởi lẽ đây là một không gian hết sức đặc biệt, có thể thu hút sự chú ý của nhiều người. “Trước đây, tôi đã rất băn khoăn về việc chọn địa điểm để triển lãm 62 bức ảnh đen trắng (khổ 1x1m) này. Nhưng sau đó tôi nghĩ rằng, ở Cố đô Huế không có nơi nào khác tuyệt vời hơn không gian ở cầu Trường Tiền khi tất cả mọi người đến với Festival có thể tận mắt chứng kiến những nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc Việt Nam qua ảnh, đặc biệt là du khách đến từ nhiều nước trên thế giới...”, Sébastien Laval trải lòng.
Sébastien Laval kể lại, để thực hiện được bộ sưu tập ảnh nói trên, ngay sau khi rời ghế giảng đường đại học, năm 1995, ông có cơ hội sang Việt Nam do một dự án tài trợ. Sau chuyến đi lần này, cảm thấy đất nước và con người Việt Nam quá thân thiện, đặc biệt là những nét văn hóa đặc trưng của các vùng miền ở những nơi mà Sébastien Laval đặt chân đến luôn có sức mạnh “vô hình” lôi cuốn nên sau đó, ông quyết định trở lại Việt Nam để thực hiện chuyến hành trình “ghi” lại dấu ấn văn hóa của con người Việt. Với ý tưởng này, Sébastien Laval đã đi từ các bản làng xa xôi ở Tây Bắc đến Tây Nguyên và dọc các làng quê ven biển đầy nắng gió của miền Trung. Ở những miền đất ấy, ông đã gặp gỡ và cùng sống với bà con người dân tộc thiểu số như: Cơ Tu, Pa Cô, Thái, Mường... để tìm hiểu các nền văn hóa khác nhau của mỗi dân tộc, để rồi từ đó chắt lọc “nét riêng” và thể hiện qua góc máy của mình. Giờ đây, người Cơ Tu, Pa Cô ở các xã vùng cao huyện Nam Đông; A Lưới (tỉnh Thừa Thiên - Huế) không còn thấy xa lạ với một người đàn ông cao lớn, có nước da trắng luôn mang chiếc ba lô lỉnh kỉnh máy móc trên lưng như những ngày đầu Sébastien Laval mới tìm đến…
Ngước nhìn những bức ảnh được treo trên cầu Trường Tiền mà bà Lê Trần Ana, một Việt kiều Mỹ gốc Huế, không thể giấu hết sự ngạc nhiên: “Đây là lần thứ 6 tôi về Huế để dự Festival nhưng chưa lần nào tôi chứng kiến cảnh cầu Trường Tiền được trưng bày những bức ảnh đẹp và quyến rũ như thế. Qua đây, tôi như được hiểu sâu hơn về văn hóa các dân tộc ở những vùng cao mà bản thân chưa từng có cơ hội được đi để tìm hiểu...”. Sau nhiều năm gắn bó, đến nay, nghệ sĩ Sébastien Laval đã có nhiều cuộc triển lãm ảnh về cuộc sống và con người tại Việt Nam. Trong đó, phải kể đến cuộc triển lãm “Hà Nội 18h-6h” diễn ra tại TP Hà Nội cách đây không lâu thu hút sự chú ý của giới truyền thông và đông đảo nghệ sĩ nhiếp ảnh trong cả nước.
Trong những ngày diễn ra lễ hội Festival Huế, khi màn đêm buông xuống, cầu Trường Tiền “6 vài 12 nhịp” hiện lên với những ánh đèn sắc màu tím, đỏ, vàng... lung linh huyền ảo như càng làm nổi bật giá trị độc đáo của hàng chục bức ảnh mà nghệ sĩ Sébastien Laval đang trưng bày tại đây. Sébastien Laval nói rằng: “Nếu không yêu mến con người và đất nước Việt Nam thì tôi sẽ chẳng bao giờ đi hết mọi miền Tổ quốc của các bạn để làm nên những bức ảnh “kỳ diệu” như thế...”. Và tôi tin, điều ấy là sự thật.
Nguồn CAND
NGUYỄN CƯƠNG
Chiến tranh đã lùi vào quá khứ mấy chục năm. Nhưng hậu quả của nó để lại thì chưa biết khi nào mới khắc phục xong, trong đó có di chứng chất độc hóa học dioxin, đến nay đã di truyền sang thế hệ thứ 3 và không biết sẽ đến thế hệ thứ bao nhiêu? Vì chất dioxin tồn lưu trong lòng đất có thời gian bán phân hủy lên tới hàng trăm năm!
Đây thật sự là một quyết định rất hợp lý, đúng với nguyện vọng của đông đảo nhân dân cả nước.
TÂM VĂN
Năm 1980 xã tôi trống dong cờ mở, mổ bò ăn mừng xã được công nhận xóa nạn mù chữ, phổ cập bổ túc văn hóa lớp năm; nhân dịp về quê, được UBND xã mời dự, tôi xắm rắm đi, ông nội tôi nói: “Họ mần quá bậy, dân dốt mất thôi”.
LƯU THỦY
Thừa Thiên Huế đang tăng tốc trên tiến trình xây dựng thành phố trực thuộc Trung ương. Cuộc làm việc mới đây giữa đoàn khảo sát Trung ương với lãnh đạo tỉnh đã định hình phương án cấu trúc đô thị tương lai. Còn rất nhiều việc phải thực hiện để cuộc chuyển mình đưa Thừa Thiên Huế lên thành phố trực thuộc Trung ương; nhưng có một điều phải luôn lưu ý: phải hết sức giữ gìn để phát huy các giá trị di sản, sinh thái, cảnh quan, môi trường hết sức đặc trưng của nó.
Mở đầu chuyến thăm Việt Nam lần thứ 5, Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa - bậc thầy giác ngộ tâm linh quốc tế - vừa có cuộc trò chuyện với các đại diện Hội Nhà văn VN tại Văn Miếu Quốc Tử Giám. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chọn và đọc câu hỏi.
Năm 2010, Đức Pháp Vương Gyalwang Dpukpa đã viếng thăm Việt Nam. Trong dịp này, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã có một cuộc trò chuyện với Ngài. Vào 8h30 ngày 05/4/2014, Đức Pháp Vương với sự cộng tác của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều sẽ có cuộc đối thoại giữa với các nhà văn Việt Nam tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội. VanVN.Net xin đăng tải cuộc trò chuyện giữa Đức Pháp Vương và nhà thơ Nguyễn Quang Thiều cách đây 4 năm.
Một sử gia người Na Uy trong nhiều năm ròng đã nghiên cứu về lịch sử Việt Nam với nhiều tình cảm đặc biệt. Mới đây, ông đã cho đăng tải bộ sưu tập gồm 122 số báo Việt Nam Độc Lập do Mặt trận Việt Minh xuất bản từ năm 1941-1945.
Sau này tôi cũng đã điều chỉnh suy nghĩ. Tôi cho rằng những lầm lẫn trong xã hội, nếu có, có lẽ trách nhiệm ở chính người dân chúng ta, chiếm 51%.
39 năm trước, Chiến dịch Huế- Đà Nẵng với mốc son đáng nhớ là ngày 26-3 toàn tỉnh Thừa Thiên- Huế được giải phóng hoàn toàn.
Bức thư của một bạn trẻ tự xưng là du học sinh Nhật Bản tại Việt Nam đang gây xôn xao cộng đồng mạng những ngày qua.
Hạnh phúc là điều ai cũng hướng tới, tìm kiếm, mỏi mong có được. Và, hạnh phúc, đối với mỗi người hoàn toàn không giống nhau, cách gọi tên hạnh phúc khác nhau do hoàn cảnh sống sai biệt và do cách nhìn về cuộc sống không như nhau.
Sự thật là một điều không dễ dàng tìm cho ra, cho nên con người phải phát triển khoa học, phát triển công nghệ trên mọi lĩnh vực.
Đó là ý kiến của Bộ trưởng Bộ GDĐT Phạm Vũ Luận tại phiên họp ngày 25.2 của Hội đồng Quốc gia về giáo dục và phát triển nhân lực giai đoạn 2011-2015, dưới sự chủ trì của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Hình như khi Thượng đế sinh ra một thiên tài, người đều đặt vào họ những thói tật kỳ dị, khác người? Sự vĩ đại của họ đôi khi được làm nên từ những “mặt trái” - dị thường này? GS.BS. Tôn Thất Tùng là một thiên tài như vậy.
TRÊN TIẾN TRÌNH XÂY DỰNG THỪA THIÊN HUẾ TRỞ THÀNH THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG
LÊ VĂN LÂN
5 giờ sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, hơn 120.000 lính Trung Quốc tràn vào Việt Nam, mở đầu cho cuộc chiến nhà cầm quyền Bắc Kinh huy động tới hơn 600.000 quân tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc của Tổ quốc ta.
HỒ TƯ
Huế có Hoàng thành, quần thể lăng tẩm, đền đài của người xưa để lại, nay đã trở thành di sản văn hóa thế giới, hiện đang được trùng tu, tôn tạo và khai thác du lịch, có nhã nhạc cung đình cũng là một di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.
"Nói đến cuộc sống là vô biên không thể kể xiết nào là vui buồn, khổ đau, hạnh phúc, mệt nhọc, sung sướng… nhưng điều tất yếu là ta phải biết nhận diện nó, để rồi chuyển hoá nó thì tự nhiên cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn, thong dong hơn, đừng nói gì đến “Mỗi lần nêu ra một lần mới”. Ví như ban nãy tôi đang đứng giữa trời đất đưa tay chỉ bầy chim én bay lượn trên cao, tay vừa đưa lên thì chúng đã bay xa. Cho nên mỗi chúng ta đừng vội vàng đi tìm cầu mà hãy trân quý cuộc sống trong hiện tại cho thật thi vị nhiệm mầu". (Trích Tâm quán tình người, Thích Pháp Bảo)
Mặc dù được “mệnh danh” là vùng đất có nền văn hóa, nghệ thuật truyền thống lâu đời nhưng thiết chế văn hóa của Thừa Thiên- Huế đang còn nhiều bất cập. Nhiều địa điểm biểu diễn nghệ thuật chưa xứng tầm với các sự kiện quốc gia, quốc tế; hệ thống nhà văn hóa (NVH) ở các cấp được đầu tư xây dựng nhưng hoạt động chưa hiệu quả.
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Đâu phải cái gì cũng qua rồi là xong, là hết. Ra đi và sống mãi là chương trình truyền hình trực tiếp mà VTV đã thực hiện khi vị đại tướng của nhân dân đã ngủ yên trong lòng đất mẹ.