[if gte mso 9]>
Normal
0
false
false
false
MicrosoftInternetExplorer4
<![endif][if gte mso 9]>
<![endif][if gte mso 10]>
<![endif]
Ra đi từ Huế, mang theo những hồi ức chiến tranh, quá khứ của một quê hương nghèo..., sau ba mươi năm, vẫn là những lưu dấu không thể phai mờ. Và, những khoảnh khắc bay lên khỏi thực tại, như món quà tặng mà cuộc đời dành cho những tâm hồn không chịu sự bào mòn... Tất cả, là để nhắc nhớ về lẽ - sống - làm - người, với những câu hỏi không ngừng đặt ra, được thể hiện bằng một giọng điệu đau đớn mà yêu thương. Những bài thơ dưới đây trích từ Dự cảm, tác phẩm thứ ba của Nguyễn Thanh Văn. Nguyễn Đông Nhật giới thiệu NGUYỄN THANH VĂN Tiếng còi tàu Tặng Thùy Mai Anh vẫn chưa nghe lại được tiếng còi tàu Gầm gừ Cáu kỉnh Như tiếng mụ chủ trọ bẳn tính Cuối tháng đợi sẵn ở cầu thang Anh vẫn chưa tha thứ cho tiếng còi tàu Đổ tràn trên sân ga Loang ra dọc đường ray Rồi anh đi Em ở lại Tiếng còi tàu hay hiện thân nỗi đau Của hạnh phúc tuổi xuân sắp mất Và em không hề biết Anh đã có những ngàn đêm thao thức Hấp hối trong mơ Nửa tiếng còi tàu. Không lời Áo len đỏ băng qua đồng cỏ dại Môi chúm chím hồng Con chuồn chuồn vui, con chuồn chuồn ngũ sắc Say nắng vàng chiều nay… Có một con đường mòn băng qua mặt đất Một người cắm cúi đi. Không mũ nón Không tuổi tên Không giáo điều Không Thượng đế Trên thiên đỉnh mặt trời khạc lửa Cháy bùng lên bao giấc mơ xanh Bài ca gửi cây ớt mọi Tặng Trần Vàng Sao Bát cơm nhạt nhờ mi mà nuốt được Tiết đông ấm lại cũng nhờ mi Hỡi ớt mọi, lòng cay mà tâm Phật Tóc bạc rồi mới hiểu lòng nhau Những trái ớt đỏ giòn hồng mà dì ta tháng năm dài đợi dượng Mười lăm năm hơn biền biệt không về Đốt lửa lên Và cháy nữa đi Để lúc nước mắt đang ràn rụa - Tổ cha mi, cay thiệt! Dì lặng người đi, rồi ngửa cổ cả cười… Những trái ớt khô da choắt lại Thấm vào máu người Cay thót tim Khi cha ta cúi gằm đăm đăm nhìn mặt đất Ngỡ mênh mông, không dung nổi bao người Ơi những chiều quê, những chiều quê xa vời vợi Gió núi nhớ ai mà băng qua đồng hoang rợp cỏ Những bụi xương rồng giận ai mà tự đâm gai vào thịt da mình Những mệ già bước ra rồi quay lại Cắn suông nửa trái ớt cay Có dịp thở dài Có dịp khóc Có dịp lầm bầm “Tổ cha mi, cay thiệt!” Ngày ta ra đi mang theo vốn liếng tuổi thơ Tiếng lầm bầm, tiếng cười khan của những đời khổ nhục Khuôn mặt đồng quê giữ kín đáy lòng Những hố, rãnh chằng chịt ruộng vườn Những vết nhăn đầy mặt Những vệt cháy chưa bao giờ tắt Lời nguyền rủa thấm đầy nước mắt: - Tổ cha mi, cay thiệt! Hôm nay ta về Đi hàng giờ vẫn chưa hết chiều quê Nhớ tuổi thơ Những vui buồn âm thầm sẻ chia cùng các mệ Những hy vọng chập chờn trong bếp trấu Hơi nóng cuối cùng còn lấp lánh tim sen. Các mệ ơi, các mệ đã đi rồi Dưới mộ cát tay gầy còn gác trán Đường con đi còn xa vời vợi Mùa đông quê mình sương khói cứ phân vân… Nhưng thằng bé nhà quê đã trải đủ phong trần Quen với trò thăng trầm, khôn dại Sá chi đám lọc lừa Phường giá áo túi cơm Chỉ ray rứt thương những hồn năm xưa còn quanh quẩn Bên gốc ớt già chưa nguôi bớt đắng cay! (272/10-11) |