LÊ VĨNH THÁI
Minh họa: Nhím
Khi hoa vàng nở rực triền đồi
em hứa đưa tôi lên ngọn đồi
nơi có căn nhà gỗ và đàn chim từng chiều bay nhảy
có gã di gan bóc từng viên sỏi thả vào ngày
em nói
con sói đã rời bầy đi khỏi ngọn đồi
chiều tiếng hú dội lên vách núi
nó sẽ cô độc
tiếng dội chẳng bao giờ cầm được
khi tôi hỏi em con đường thông còn cây nào rì rào câu chuyện
về khúc cua ngoặt triền dốc chao chát nụ môi hôn gió qua đồi
vi vút
thời của đôi dép làm bằng chứng
đôi dép đã mục nát triền đồi
có con đường nào băng qua ký ức tôi về lại
lối nhỏ nào lắm người đi tôi ngăn lối
buộc lại hơi thở ngày tháng cũ mèm còn đọng đầy trên lá
em vẽ tôi bằng ngọn cỏ lau màu đông trắng lạnh
và nặn khuôn mặt đất
vì như thế tôi sẽ ở đó chẳng như gã cao bồi, đi săn
em nhìn đến khi chán mặt
em hứa sẽ tặng tôi mũi tên vào lồng ngực
khi hoa vàng nở rực triền đồi
và em đã thả tôi
buổi chiều trên cánh đồng tím đầy hoa dại
em chỉ con đường
và đi bằng bước chân chậm chạp
cười theo tiếng lục lạc xe ngựa
thong dong qua dốc
giờ em đã ra khỏi đường đầy xác thông
tôi đứng trên thân cây gãy mục
nghêu ngao
nhà thờ điểm chuông
tôi
vẫn đứng bằng hình hài tượng
mùa hoa vàng vẫn chưa về
thoi thỏi dốc
gió
bầy sói và gã di gan đã đi xa hơn bên kia núi
mùa hoa vàng...
Người đàn bà đốt lửa qua đêm
người đàn bà đốt lửa
đêm nối dài sợi chỉ xoắn nâu màu mắt
loang lỗ tay hoang vừa dừng điểm gắp
ố vàng chân dung người, phố
ngã ba đường cuối ngày mưa lạnh
người đàn bà đốt lửa
qua đêm
người đàn bà đốt lửa
đêm qua
ngựa cuồng chân, điên
cừu nuôi giấc thảo nguyên mưa sâu rừng ướt
lũ cò sục mảnh dưới cội sen tàn
vừa rơi khỏi chiếc bình sứ đỏ
người đàn bà nhúm lửa
tím lên dòng sông ngậm thạch xương bồ
chiều phủ đệ hoang lạnh lãnh cung
bầy tâm thần nghĩ về kiếp trước
vàng son và đêm tối
người đời màng chi cung nữ
lửa luênh loang thếp son vào bóng
người đàn bà trở về
đốt lửa
ngâm ánh mắt trong chiếc bình màu
những dấu hỏi nhảy vọt khỏi bức tường trống trải
nhiều khi muốn tự thú với con sông
từ ngày chưa cạn
trăng đêm hạ huyền
giấc mơ sớm mai vỡ đầy mưa
người đàn bà ủ than
mắt lửa
giấy trần truồng trong chiếc khung vờn những đường gân
úa nhựa trên con mắt gỗ
xoáy tròn mấy mươi vòng quay thân phận
người đàn bà sờ những vì sao lạc
trên chiếc lưng trần
cành sen vừa qua mùa hạ
ngày đi như gió
đêm khắc khoải
dài
người đàn bà
ngồi
đốt lửa
đêm...
(TCSH327/05-2016)
NGÔ MINH
LÊ MINH PHONG
PHAN ĐẠO
ĐỨC SƠN
Nhớ anh Trịnh Công Sơn
LTS: Những đêm trăng nguyên Tiêu vừa qua, trên các chiếu thơ khắp mọi miền ở Thừa Thiên Huế, tiếng thơ của các câu lạc bộ thơ đã có dịp vang vọng. Sông Hương vui mừng khi chứng kiến không khí thơ vẫn rạo rực trong vắt, tinh khiết dưới trăng non tháng Giêng xanh, giữa tháng năm đầy ắp bụi trần.
PHẠM TẤN HẦU
Chim Dạ Du, vĩnh biệt
Tưởng niệm nhà thơ Lê Văn Ngăn
Trần Thị Yến Loan
Xuân về rồi Huế đẹp lắm không anh
Hoa mai rộ nở vàng hoe trước ngõ
Nắng sắc xuân có vương vào vai áo
Anh ngắm nhìn những buổi sớm ngoài hiên.
Là người nặng lòng với Huế, mặc dù quê ở Hải Phòng, lang thang kiếm sống tận Đồng Nai nhưng Trần Bảo Thư có những cách nhìn về Huế khá sâu và không kém phần tinh tế, thơ chị luôn ẩn chứa những suy nghĩ hướng về nguồn cội, khá nhuyễn trong thể thơ Lục bát, nhẹ nhàng, đằm thắm mà không kém phần quyết liệt. Có lẽ sự trải nghiệm trong chị đã vừa đủ để kiếm tìm và dâng lên bạn đọc những câu thơ mà người thưởng thức nào khi đọc thơ chị cũng phải để tâm yêu mến…
PHẠM TẤN HẦU
LTS: Bạn đọc cả nước biết đến Trần Vàng Sao từ thời chống Mỹ những năm 70 qua tác phẩm khá nổi tiếng: "Bài thơ của người yêu nước mình".
NGÔ MINH
PHAN CÔNG TUYÊN
Còn mãi tình thân
(Tặng các bạn sv Văn 4 - ĐHSP Huế, nk 1973 - 1977, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11)
PHAN ĐẠO
Bài ca thoát mình
ĐÔNG HÀ
Thơ cho mùa tháng 9
BẠCH DIỆP
LÊ VĂN NGĂN
PHAN ĐẠO
Theo tiếng chuông rơi rụng…
CHÂU THU HÀ
Em chắc rằng
ĐỖ VĂN KHOÁI
NGÔ MINH