Thơ Sông Hương SDB 03-15

09:12 20/04/2015

Nguyễn Thanh Lâm - Từ Quốc Hoài - Hoàng Ngọc Giang

Minh họa: Nhím

NGUYỄN THANH LÂM

Thư viện

Thư viện hôm nay
Tất cả những cuốn sách đang cười
Trí tuệ loài người đang cười
Nụ cười xưa cũ
Con người đã quá tải bởi những gì đã biết
Vẫn khát khao kiến thức
Những cuộc hành trình bất tận không đích đến
Biết bao đích đến rồi đi
Cái vô hạn vẫn còn đó đợi chờ


Đạo vốn vô ngôn
Phật đã giảng năm ngàn bốn mươi tám chân lý
Mà chưa từng nói về chân lý
Chân lý chỉ là những ngón tay chỉ trăng


Thư viện hôm nay
Còn một vài ngón tay chỉ trăng hồng hào sự sống
Thế cũng hơi nhiều
Có tiếng đập trái tim hướng tới vầng trăng gọi ta
ngoài thư viện
Ta bước ra lòng nhẹ lâng lâng.




TỪ QUỐC HOÀI

Bài ca

Tháng giêng rậm rịch ngựa xe xiêm áo
trắng muốt vườn sương
giấc ngủ chập chờn cỏ non
những cặp môi
no hạnh phúc


câu ca bỏ quên
chợt nảy mầm
lẫm đẫm tuổi già hong phơi kỷ niệm…
tháng Giêng! tháng Giêng! tháng Giêng!
cánh diều thời gian chao liệng
cho tôi gửi cặp mắt buồn
làm bạn gió mây
cho tôi gửi dấu chân
vào quên lãng
cho tôi gửi vào em
hy vọng.



Dưới bầu trời không đáy

Ký ức lặng lẽ tỏa hương
em là tro tàn
là bông hoa
là lửa


không có gió
ở nơi bắt đầu ngọn gió
không đất đai
tình yêu em cuộn giấc ngủ trong hạt mầm


mặt gương không phản bội em
nhưng có thể hoen ố
có thể vỡ nát
và lưu lại những giọt máu


dưới bầu trời không đáy
em bất lực không níu được thời gian


mặt trời xối lửa
bên dòng sông cuộn sóng
người đàn bà bồn chồn tìm gương mặt mình.




HOÀNG NGỌC GIANG

Giấc mơ

Đêm qua tôi mơ
giấc mơ không cội rễ cùng cuộc đời thực
tôi đã nếm cảm giác của niềm hạnh phúc
hân hoan
reo ca
người đàn ông nắm tay tôi chạy trên cánh đồng hoa
chúng tôi mải miết… mải miết…
anh nhìn vào mắt tôi tha thiết
nồng nàn
lắng sâu
tận trong tôi run rẩy nhiệm màu
đáy hồn ngân lên khúc nhạc


Rồi tiếng gà tinh sương
phủ trắng giấc mơ
nhắm mắt
cũng chẳng thể trì níu được
tôi nhớ đã khắc ghi gương mặt anh
sợ lắm nếu lạc nhau tôi chẳng còn gì nữa


tôi nhớ đã chạm tay vào hạnh phúc
hạnh phúc cũng đã nắm lấy tay tôi


nhưng chỉ là ảo giác

ấy vậy mà tôi vẫn muốn có những đêm mơ
dù tôi biết khi tiếng gà gáy sáng
lại là căn phòng với màu vôi bạc
cả những mảng màu xám ngoét tróc lở vữa vôi


ôi những giấc mơ
những giấc mơ đã níu kéo tôi
kéo tôi
đến tận cùng
khô cháy


(SDB16/03-15)






 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết

  • Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi

  • Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài

  • Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?

  • Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước                                                                  trên đường đi qua

  • Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ

  • Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá

  • Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh

  • Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn

  • LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.

  • Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...

  • Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu

  • hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê