Thơ Sông Hương 9-2002

09:07 03/09/2008
Lê Tấn Quỳnh - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Thị Phước

LÊ TẤN QUỲNH

Cỏ hoang

Những con kiến mê mệt giấc mơ chín tái
Sau cửa sổ nhưng nhức gai
Miếng gỗ mục phù lên âm thanh lập bập
Trơ như chiếc then cài

Đó là căn phòng chùng chình thiên lương bò sát
Bần bật người đi sống áo mơ màng
Những đêm khuya vơ bàn chân dẫm đạp
Lên chiếc bóng dài vung vấy tro than

Đó là cơn gió không ngân ngất lên nữa
Xí xoá cơn say bằng giọt sương vàng
Là nơi tôi thiêm thiếp
Mơ mình buồn sau vách cỏ hoang

Đàn ông

Mưa vặn mình lép kẹp
Chợn rợn tận góc sông
Thuyền về. Em ngược gió
Bến đá trơ mắt không

Cái nhìn bay phần phật
Lạc theo tà áo cong
Em giật từng khắc gió
Ném thành mặt đàn ông

Và tôi từ tôi

Những khung mặt dài như thời gian
Của bầy mối già
Gặm nhấm tôi qua khe cửa trật khớp
Từ sự no nê của cái sững người

Và tôi từ tôi
Bạc
Như một cơn mưa đã buốt...

LÊ VIẾT XUÂN

Mỹ sơn

Đi trong mưa bụi tháng ba
Đường vào thánh địa như xa, như gần
Cầu treo một thoáng dừng chân
Dường như nước chảy tần ngần điều chi
Đường vui xuôi ngược xe đi
Xe thì áo đỏ, người thì hoá trang
Một vùng đồi núi miên man
Em và anh với tháp Chàm... còn đây!
Loanh quanh với tháp và cây
Người xưa cùng với người nay kiếm tìm.
                              Mỹ sơn, tháng 3 năm 2002

NGUYỄN SĨ CỨ

Cuộc phù thế

 
Những thứ để say thì không được uống
Cà phê ơi ta thức đêm nay
Mảnh trăng muộn đã rớt vào xó núi
Đám tinh vân phờ phạc sau lùm mây

Ta cùng thức với bao la vũ trụ
Với quả tim không ngủ đập rộn ràng
Mắt nhắm lại mà không sao chợp mắt
Những phập phồng vô nghĩa cứ khua vang

Thèm một tiếng côn trùng trong đám cỏ                                           
Một tiếng gà dựng ngược mặt trời lên
Cuộc phù thế chỉ như là đám bụi
Rồi cũng ba thước đất dưới cỏ mềm
                                (Viết trong những ngày không uống được rượu)

Hoàn Lão

Thanh tân thế sao gọi là Hoàn Lão
Nắng ban mai chồi biếc lấp lay
Nhà mới dựng sắc hồng xanh đỏ
Màu áo em lẫn với màu mây
Ta đứng tuổi những mong trẻ lại
Để cùng em Hoàn Lão một ngày...


Tây Bắc

Lên Tây Bắc
Ngực chạm vào mây núi
Khèn Mèo rung thung sương chơi vơi

Lên Tây Bắc
Núi cao, vực thẳm
Váy Mèo phơi khuyết nửa mặt trời.

NGUYỄN THỊ PHƯỚC

Gửi Huế

Chẳng có gì - sao như là đã Huế
Sao như là mất ngủ với Hương Giang?
Thôi, xin bạn để tôi về không nợ
Đừng bắt tôi có lỗi với con đường!
                                    Đêm sông Dinh, tháng 4/2002

(nguồn: TCSH số 163 - 09 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết

  • Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi

  • Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài

  • Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?

  • Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước                                                                  trên đường đi qua

  • Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ

  • Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá

  • Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh

  • Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn

  • LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.

  • Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...

  • Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu

  • hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê