ĐỨC SƠN
Minh họa: Nhím
Ôm mưa vào lòng
Con thuyền hứng mưa
Mặt sông nặng hạt
Mưa xiên gió, theo bờ dương, âm
Dòng sông lất phất chiều
Rặng núi mờ xa theo mưa tầm tã
Ơi ngày, dòng sông con thuyền buồn vui
Ngọn gió buồn vui hứng mưa
Câu dân ca không ướt cánh
Vuốt lên, ướt làm sao người nghe bản hòa tấu
Một thời vàng son
Vuốt lên cho thấu dòng sông này, không thể khác hơn
Mưa làm cong chiếc cầu, trông lên bẻ cong bầu trời xám đặc
Không thể buồn hơn
Vì có em nhan sắc má hồng
Vì câu dân ca em hát giọng trầm trên đò lộng lẫy
Nhớ một thời cho Huế
Câu hát cơn mưa trữ tình
Cho thế gian sinh sôi
Như mưa tuôn ngưỡng tím
Đền đài, thành quách ứng xử
Trầm mặc thế gian
Mưa ngưỡng vọng, đến bây chừ không thể buồn hơn
Vì có em mạn đò
Cất thanh trong veo
Cất lên rung cảm con mắt phượng
Nói đặc tiếng em lắc chuyền điệu lý
Vì có em
Ngưỡng vọng cây đời
Bản tình ca ngày xanh
Xanh lắm đợi chờ xanh hơn dòng sông
Ẩn ẩn ngọc ngà
Con đường ven sông
Như lời chào ăm ắp đồng cảm
Thấm tháp mưa mưa nặng lòng
Con đường, con đường
Mới như bài thơ chưa viết!
Có câu thơ nào và giọt mưa rót thêm triệu lần
Cho hóa sông kiều diễm
Cho ánh nước, câu thơ
Vì mối tình sông mưa, mưa sông trầm tích
Vì mối tình Huế - nhân gian
Theo đuôi con thuyền xốn xang
Đánh thức uốn lượn
Không gian về biêng biếc cội rễ cây đời
Mưa tuôn cảm hứng
Thấm thoát thế mà trời đổ mưa
Mấy trăm năm
Huế không bao giờ cũ
Không bao giờ phôi phai
Lồng lộng sắc vàng
Mưa
Ôm mưa vào lòng, đong đầy xứ sở
(SH322/12-15)
BẠCH DIỆP
LƯU LY
HẢI BẰNG
Trong số những người cùng làm việc chung những năm đó, bên cạnh Lê Văn Ngăn, Ngụy Ngữ, Trần Phá Nhạc, Trần Đình Sơn Cước, Nguyễn Đông Nhật… vốn đã viết lách ít nhiều thì Trần Thị Tường Vy được biết đến như một nữ sinh viên trường Luật có giọng Huế đặc biệt, và là Giáng-Kiều của một họa sĩ.
BẠCH DIỆP
LÊ VĨNH THÁI
PHẠM TẤN HẦU
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
HOÀI NGUYỄN
LÊ TẤN QUỲNH
NGÔ MINH
PHẠM TẤN HẦU
HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN
XUÂN HOÀNG
Nhà thơ Đinh Thu, tên thật Đinh Ngọc Thu, tuổi con Rồng, quê Tây Thượng, Thừa Thiên Huế.
LTS: Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế vừa tổ chức Trại viết ở vùng Ngũ Điền, Phong Điền vào cuối tháng 7 vừa qua, vùng đất trầm tích văn hóa lịch sử hàng trăm năm với bao tên tuổi tạc vào lịch sử dân tộc nói chung và văn học nước nhà nói riêng. Không gian biển khơi lồng lộng, gió ký ức hàng trăm năm vẫn nồng nàn thổi vào hồn thi nhân, cùng với tấm lòng của bà con miền biển đã khiến nhiều cảm xúc thơ dâng trào. Dưới đây là một số tác phẩm viết trong những ngày đầu của trại viết.
TRẦN VÀNG SAO
NGUYỄN KHẮC THẠCH
HỒNG NHU
MAI VĂN HOAN