Bằng sự tinh tế và thâm trầm của người từng trải, Nguyễn Đình Tú đưa tới góc nhìn đa dạng về người trẻ trong tập truyện ngắn "Thế gian màu gì".
Các nhân vật chính của 13 truyện ngắn trong tập Thế gian màu gì đa phần là những thanh thiếu niên ở độ tuổi hai mươi tràn đầy nhiệt huyết. Mỗi người phải đối mặt với những thử thách riêng trên con đường hoàn thiện chính mình. Cuộc sống của họ để lại cho người đọc cảm xúc đa dạng, cả những cảm nhận không thể gọi thành tên.
Những bước nhảy trong đêm là câu chuyện buồn và ám ảnh của Quỳnh. Cô được sinh ra từ cuộc tình ngoài luồng của mẹ. Bố cô vì quá yêu vợ nên đã chấp nhận đứa con không cùng máu mủ. Bị anh trai ghẻ lạnh, chứng kiến cảnh cha mẹ bất hòa, cô gái trẻ luôn thấy trống trải. Quỳnh tìm đến ma túy, sa đọa vào những cuộc đua xe nguy hiểm chỉ để khỏa lấp sự cô đơn trong lòng. Với cô, cuộc sống là một gam màu u ám, giam hãm con người một cách nghiệt ngã không có lối ra. Trong một lần đua xe, Quỳnh chết vì tai nạn. Đó là một cái kết yếu đuối nhất cho một kẻ muốn buông xuôi chính bản thân mình.
Trái ngược với Quỳnh, Thương Anh - nhân vật chính trong truyện ngắn Nơi ấy là rừng xanh lại mang đến câu chuyện có hậu về sự hối cải của một chàng trai. Thương Anh từng nghiện ma túy. Để quyết tâm cai nghiện, anh đã cùng bố lặn lội vào núi rừng Trường Sơn, theo chân một đơn vị công binh để rà phá bom mìn còn sót lại sau chiến tranh. Chính lòng nhiệt huyết của những chiến sĩ công binh trẻ tuổi đã cảm hóa Thương Anh để cậu lấy lại niềm tin vào cuộc sống.
Võ công binh nhì lại mang một sắc màu tươi mới, trẻ trung và đầy hóm hỉnh. Bố của Hùng vốn là lính đặc công thời chống Mỹ. Trước khi mất, ông căn dặn con trai, phải tìm cho bằng được người bạn chiến đấu giỏi võ nghệ đã cứu mạng ông năm xưa.
Vừa bước vào đời lính đặc công, Hùng đã có một cuộc so tài cao thấp với Hiếu, một anh chàng nổi tiếng giỏi võ. Cũng chính nhờ cuộc "tỉ thí" này mà Hùng phát hiện ra bố của Hiếu chính là người bạn chiến đấu mà bố cậu nhắc tới trước lúc lâm chung. Giống như cha họ, Hùng và Hiếu là những người đồng chí của nhau. Họ đã sát cánh bên nhau, dùng những món võ học được từ cha để giúp đỡ những người yếu thế một cách chân thành. Hai chàng trai đã góp phần tiếp nối truyền thống vẻ vang của lớp người đi trước.
Nguyễn Đình Tú là một cái tên không xa lạ trong nền văn học Việt Nam đương thời. Anh là tác giả của hàng loạt tiểu thuyết ăn khách như: Hồ sơ một tử tù, Nháp, Phiên bản, Xác phàm... Nhắc đến Nguyễn Đình Tú, người ta nhớ đến một nhà văn với cái nhìn gai góc, cách xây dựng nhân vật phức tạp, đa dạng và có chiều sâu nội tâm. Nhưng đến tập truyện ngắn Thế gian màu gì, người đọc bắt gặp một hình ảnh khác của tác giả. Một Nguyễn Đình Tú nhẹ nhàng và bay bổng hơn với lối kể chuyện giản dị cùng cách xây dựng nhân vật gần gũi, đầy tình cảm.
Các truyện ngắn trong tập sách này có dung lượng khá ngắn. Nhưng bằng ngòi bút miêu tả nội tâm, Nguyễn Đình Tú vẫn mang lại cho các nhân vật của mình những cá tính riêng. Kết cấu các câu chuyện hài hòa. Dù là nhân vật chính hay phụ vẫn có một vị trí riêng không khuất lấp, cùng tạo điểm nhấn cho toàn bộ câu chuyện. Là một người từng trải, giàu kinh nghiệm sống, tác giả đã nhìn thấu được những góc khuất nội tâm trong lòng những thanh niên trong nhịp sống bộn bề hối hả của xã hội hiện đại. Thông qua những trang viết giản dị, tác giả giúp người trẻ nói lên những tâm sự của mình.
Thế gian màu gì mới được phát hành bởi Nhà xuất bản Kim Đồng.
Theo Quỳnh Anh - Vnexpress
PHẠM XUÂN DŨNG
(Đọc tập ký sự - phỏng vấn “Đi và viết” của Nguyễn Linh Giang, Nxb. Thanh Niên, 2022).
LÊ THANH NGA
Tùng Bách, theo tôi, thuộc số nhà thơ có cá tính. Thơ anh không màu mè theo đuổi cuộc cách tân tưng bừng hiện nay, cũng không khư khư ôm lấy những cách thể sáng tác có phần cũ nhàm nhân danh truyền thống. Anh có một lối viết riêng, rất khó lẫn. Tôi gọi đó là phong cách dân gian hiện đại.
BÙI VIỆT PHƯƠNG
Cụm từ “giá trị văn học” luôn chiếm một tần suất rất lớn trong các bài viết mang tính tổng kết, khái quát hay các bài viết phản ánh, phê bình.
PHẠM PHÚ PHONG
Nam Trân - Nguyễn Học Sỹ chỉ ở Huế hai lần, trong khoảng thời gian không dài.
PHONG LÊ
Là một trong số ít các kiện tướng của phong trào Thơ mới, Lưu Trọng Lư còn là người viết văn xuôi - như Xuân Diệu với Phấn thông vàng; từ thơ và văn xuôi lại chuyển sang hoạt động sân khấu, trong tư cách người viết kịch bản và lãnh đạo ngành sân khấu Việt Nam sau 1945 - như Thế Lữ.
NGUYỄN QUANG HÀ
Nhân ngày giỗ nhà thơ Thanh Hải (12. 80 - 12.1994)
ĐÀO TUẤN ẢNH
Hầu như tất cả các nhà thơ trên đời đều có một miền quê ruột thịt để yêu thương, ca ngợi. Quê hương luôn là hồn cốt, là trục chính trong sáng tác của họ, mọi thứ khác đều là những hành tinh xoay xung quanh nó.
TÔ NHUẬN VỸ
Nhận tập sách do anh Lê Đình Bân tặng, một kết quả từ tấm lòng, công sức, tài chính.. của anh và bạn bè đồng chí "thế hệ khởi nghĩa” của anh, tôi hết sức cảm kích nhưng không biết đến bao giờ mới... đọc xong nó.
TÔN NỮ DUNG
Bùi Giáng (17/12/1926 - 7/10/1998) tài hoa và khác thường. Có thể nói, cả một đời ông là một cuộc rong chơi: rong chơi trong đời sống, trong tư tưởng, trong sáng tạo, trong giao lưu văn hóa và rong chơi cả trong cõi tình, cõi mộng ở tận cùng của kiếp nhân sinh cho đến lúc đi về với cõi vĩnh hằng.
LÊ THỊ HƯỜNG
“Không có ngày, không có đêm, không có phần đời nào của chúng ta. Không có ký ức hay mơ ước. Chỉ có nỗi buồn của em đã trở nên bất động, như một thiên thu không có khoảnh khắc, như một cơn mưa không có trời để rơi”.
LÊ ĐÌNH SƠN
Lý Bạch (701-762), nhà thơ lớn đời Đường. Đề tài trong thơ Lý Bạch rất phong phú: thiên nhiên, tâm trạng, tình bạn, tình yêu...
VŨ QUỐC VĂN
Gặp rồi quen, thành bạn vong niên với anh từ lúc nào tôi chẳng nhớ. Chiến tranh kết thúc, anh dấn thân hành nghiệp viết trả nợ đời. Còn tôi, về lại Hải Phòng nơi đất mẹ sinh ra.
Phóng viên TCSH: Hình như từ trước có một sự gợi ý của ai chăng, công trình anh đang làm: Một thế kỷ thơ Việt?
HỒ THẾ HÀ
(Đọc Mỗi lần đọc lại một lần mới của Dương Phước Thu, Nxb. Thuận Hóa, Huế, 2021)
YÊN CHÂU
PHONG LÊ
Nhân 50 năm ngày mất nhà văn Thạch Lam (1942-1992)