Mùa xuân em

15:44 11/09/2008
LÊ HUỲNH LÂMNhững ngày mưa gió lê thê của mùa đông ngút ngàn vừa đi qua, những trận lụt bất thường gây nên bao tan tác, để lại những vệt màu buồn thảm trên gương mặt người dân nghèo xứ Huế, các con đường đầy bùn non và mịt mùng từng đám bụi phù sa, những vết thương còn âm ỉ trong hồn người…

Tất cả mọi thứ rồi sẽ chìm vào quá khứ.  
Khi những tia nắng vàng mỏng làm óng ánh những hạt mưa xuân ẩn hiện thanh thoát... Đất trời như đang trở mình, bừng lên vô vàn lộc nõn mênh mang mầm hy vọng, âm thanh của ngày cũ chìm dần vào quá khứ, những chuỗi hạt không khí chuyển mùa lang thang trên các nẻo phố, những ngày cuối tháng chạp, mưa lất phất, cơ hồ như có bước chân ai về bên hiên vắng. Những dáng người hối hả trên con đường hắt hiu. Chiều buông màu ảm đạm, tôi nhặt từng bước chân ném xuống lòng phố, chợt nhớ ánh mắt ngây ngô. Thời gian đổ vỡ trên từng đốt tay hoang gầy. Tôi trở thành kẻ mộng du lạc giữa mù sương nội thành. Ngồi tựa gốc cây bên vệ đường, đếm từng chuyến xe chở đầy hoa từ mọi hướng về đất Cố đô. Phố khuya buồn như gương mặt kẻ thất tình, những bình minh đêm vàng võ, lấp loá trên những ngả đường quạnh vắng, hiu hiu đốm đỏ của những cây nhang, những điếu thuốc đang rút ngắn dần sự sống. Bên này sông hàng ngàn binh đoàn sương mù diễu hành qua bờ nam thành phố. Tôi gọi tên em trong nỗi nhớ mơ hồ. Giọng em thơ ngây bảo anh hãy về nhà ngủ, bây giờ là 0 giờ. Em ơi, thời gian là gì vậy? Chỉ có nỗi đợi chờ đọng trên đôi mắt quạnh quẽ, và sự cô đơn trên màu môi khô sầu héo. Bây giờ, mọi người đang yên giấc. Giữa những rừng hoa trộn lẫn hơi mù. Nào lan, cúc, mai, đào,… nhưng em biết không? Em chính là loài hoa giúp tôi biết vui, biết buồn. Tôi ôm giấc mơ muộn màng thả xuống dòng sông đêm dày đặc sương mù. Chợt nhớ hôm, hai ta lạc giữa muôn trùng bạt ngàn hoa vào một đêm xuân lòng u uẩn. Tôi cùng em chơi trò chốn tìm giữa miền cỏ sương, để đêm về ôm hình bóng em nương vào giấc ngủ. Vũ trụ sinh thành dưới bốn bàn chân, em lớn dần trong tâm tưởng, những sợi gân xanh chợt hoá dải ngân hà, ta dìu nhau trong cơn say, tôi muốn cùng em bay khỏi hành tinh đầy nước mắt, tám nút thắt vây bủa cuộc đời. Em ơi! Những giọt hoa đào rơi giữa miền xuân, tôi trở thành cảm tử quân giữa trần gian, hiến dâng thân xác này. Đêm, thèm một nụ môi thần thánh, đánh thức giấc mê ngàn kiếp. Em ơi. Mùa xuân ơi!  
Buổi sớm mùa xuân, những nụ cây như được thắp đầy những ngọn nến xanh sau những ngày đông rét buốt. Tưởng chừng cỏ cây đang ngủ đông, nào ngờ cây cỏ cũng miệt mài lao động, âm thầm suốt cả mùa đông dài thê thiết. Để sang mùa xuân cho ra những đoá hoa đủ các sắc màu làm tươi đẹp cho cuộc đời. Những ánh mắt mùa xuân mời mọc niềm vui, trao nhau lời ân ái. Ngai vàng thiên nhiên đang thiếu vắng người trị vì. Sao em lại ra đi? Để cõi hồn tôi hoang lạnh, tôi trở thành kẻ lạc loài giữa rừng mắt lạ xa. Tôi nhớ những buổi chiều chỉ có hai ta trên con đường hun hút, cánh hoa phù dung tàn tạ trong gió mưa. Tôi đưa em đi qua miền núi đồi, những cánh rừng thông đang thắp lên hàng ngàn ngọn thanh lạp. Những ngọn lửa của rừng xuân sưởi ấm lòng người.
Những ngày đầu xuân, tôi thường nhìn những chồi non nhu nhú trên những hàng cây, mà chợt nghĩ đến phép lạ của tạo hoá. Những mầm xanh đem lại niềm hân hoan trên gương mặt mọi người. Nhìn thấy em cười là lòng tôi thênh thang, bước chân tôi ngang qua nhà em suốt mùa đông lạnh vắng, để mùa xuân được thấy em sau bức rèm ô cửa tím, điểm xuyến những cánh hoàng mai tỏa ngát hương. Em viết những bức thư tình gửi vào gió những nét buồn tê tái. Ngày đó, tôi hái loài hoa dại phủ đầy ô cửa vuông, em cúi xuống nhìn tôi, suối tóc em buông dài, những đền đài đổ vỡ. Ngoài kia, những giấc mơ đang nở hoa giữa núi đồi. Đồi hoa đỏ thắm vô vàn những cánh hồng. Ai gieo trồng cái đẹp để cứu rỗi trần gian này! Ai bày ra trò hợp tan, ai là kẻ gian tâm, ai âm thầm làm việc thiện, ai biện minh cho điều ác,… Tất cả sẽ hiển hiện vào phút giây cuối cùng, thời khắc lâm chung trôi về hai phía: địa ngục -  thiên đàng, chúng ta sẽ hiểu lòng mình, hãy nguyện cầu khi chưa muộn phải không em? Tôi mong một bình minh mới lạ, chiếu rọi vào hai ta giữa màu xuân cuộc đời...
                                                                                                       L.H.L

(nguồn: TCSH số 228 - 02 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG   
                            Bút ký   

    Nước non ngàn dặm ra đi
    Cái tình chi? 

  • LỮ MAI   
        Bút ký  

    Nơi những mái nhà sàn được phủ lớp rêu dày dễ đến nửa gang tay cứ thôi miên, hút hồn khách lạ. Nơi chim rừng hót vang từ sáng tới chiều.

  • PHẠM XUÂN HÙNG

    Tôi nghĩ chắc hiếm có nhà văn, nhà thơ nào thành danh mà trong sự nghiệp sáng tác lại vắng bóng cây cỏ. Sở dĩ loài thực vật thấp bé như cỏ lại trở thành đối tượng mỹ học là nhờ vào những yếu tính trái ngược, thậm chí phi lý nhưng vẫn tồn tại.

  • HỒ NHIÊN  

    Những ngày mới tinh mơ đã đầy nắng. Nắng thấm vào sương làm rực lên sắc hồng ảo diệu. Thiên nhiên tạo nên vẻ đẹp thật giản đơn, và con người chỉ đủ năng lực chuyển tải thông điệp về cái đẹp đó bằng các loại hình nghệ thuật, và điều đó xem như chiếc cầu nối để đưa mỗi ai trở về chiêm ngắm thứ vốn sẵn trong trời đất.

  • NGUYỄN VĂN DŨNG  
                        Bút ký  

    La Habana là thủ đô của đảo quốc Cuba. Tôi thăm La Habana dịp thành phố rộn ràng chuẩn bị kỷ niệm 500 năm tuổi. Những gì tôi thấy ở đây khác xa với những gì tôi từng mường tượng.

  • ĐÔNG HÀ

    Thường trong thời gian của cuộc đời, người ta hay dành riêng khoảng thời gian đáng trân trọng nhất, đó là những ngày đầu năm mới, để nói về muôn sự.

  • ĐÔNG HÀ  

    Tôi vẫn nhớ, chưa bao giờ quên, bài ca dao Mười quả trứng. Bài ca dao được hát lên từ phiên chợ Kẻ Diên nghèo, một vùng quê Bình Trị Thiên khắc nghiệt.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG  
                               Bút ký   

    Chỉ mấy ngày mưa dồn dập, trắng trời quê hương, tang thương lại gieo lên mảnh đất nghèo khó mỗi lần lũ về.

  • NGUYỄN QUANG HÀ

                            Bút ký

  • ĐÔNG HÀ      
        Tản văn  

    Nếu mỗi đời người dành ra một quãng thời gian để lưu giữ ký ức, tôi tin rằng, ký ức của mỗi người là một cái nhà kho khổng lồ.
     

  • LÊ THỊ MÂY
              Bút ký

    Thật khó lòng quên anh, người bạn cùng đi chuyến tàu Thống Nhất từ Hà Nội vào Sài Gòn.

  • ĐẶNG YÊN
             Bút ký

    Với Hương Trà, những điều tưởng chừng quên lãng về một vùng đất nhiều tiềm năng đã sống dậy. Cái xưa và cái nay trộn lẫn giữa làn ranh văn hóa và ý thức, tính bất toàn và biến đổi, giữa cổ kính và hiện đại.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG  
                                    Bút ký  

    Huế được xem là một thành phố vườn, cả thành phố là một công viên lớn, ở đâu cũng thấy được một màu xanh mát dịu của cỏ cây, sông, hồ, đồi núi.

  • TRUNG SƠN
                 

    Trong đời viết văn làm báo, lần đầu tôi "đi thực tế" không phải với các bạn đồng nghiệp, cũng không có ai đưa rước, mà đi cùng "bà xã" của tôi - một cô giáo đang loay hoay chưa biết tìm việc gì làm thêm để bù đắp khoản tiền lương ít ỏi của mình.


  • LÊ HƯNG TIẾN

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG   

    Ngày cuối năm, tiếng còi tàu vang bên sân ga cũ bận rộn những chuyến đi về. Cái màu vôi đỏ trong đêm, bóng người vội vã dưới hàng sứ trắng nở tàn lặng lẽ.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ  

    Thiên hạ đang náo nức đủ tin sốt nóng, sao lại đi nói chuyện mít? Cũng do trên trang mạng một tờ báo lớn mới đây có bài “Dân mạng thế giới xôn xao vì trái mít”; nguồn tin gốc lại là một trang mạng của Mỹ! Nhiều vùng quê Việt Nam mình đang vào mùa mít, nhà tôi lại sở hữu 2 cây mít năm nào cũng trĩu quả, cần chi tìm xem chuyện bên Mỹ?

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG  

    Thuở bé, mỗi lần đứng trước chiếc tủ gỗ sơn màu xanh ngọc khiêm tốn nép cuối góc nhà, tôi trải hồn mình cùng bức tranh khắc những nét chân phương về một ngã ba sông bằng lặng, mênh mông với những ngọn núi trập trùng cao thấp tầng mây làm hậu cảnh.

  • NGUYỄN QUANG HÀ
                            Bút ký

    Nhắc tới vùng đất miền tây Gio Linh, trước mắt tôi hiện ngay ra những trái mìn nổ bất ngờ trong thời bình.

  • VĨNH NGUYÊN  
                 Hồi ký  

    Boong tàu lau xong sạch bóng. Toàn thể mọi người tập trung boong trước ăn sáng. Ăn xong, tôi cùng một số anh em cụm lại (cũng ở boong trước) nghe đài tiếng nói Việt Nam. Hồi ấy, toàn phân đội, tàu nào cũng được phát một cái đài orionton để nghe tin tức, nghe chương trình ca nhạc vào những giờ nghỉ…