Mùa xuân em

15:44 11/09/2008
LÊ HUỲNH LÂMNhững ngày mưa gió lê thê của mùa đông ngút ngàn vừa đi qua, những trận lụt bất thường gây nên bao tan tác, để lại những vệt màu buồn thảm trên gương mặt người dân nghèo xứ Huế, các con đường đầy bùn non và mịt mùng từng đám bụi phù sa, những vết thương còn âm ỉ trong hồn người…

Tất cả mọi thứ rồi sẽ chìm vào quá khứ.  
Khi những tia nắng vàng mỏng làm óng ánh những hạt mưa xuân ẩn hiện thanh thoát... Đất trời như đang trở mình, bừng lên vô vàn lộc nõn mênh mang mầm hy vọng, âm thanh của ngày cũ chìm dần vào quá khứ, những chuỗi hạt không khí chuyển mùa lang thang trên các nẻo phố, những ngày cuối tháng chạp, mưa lất phất, cơ hồ như có bước chân ai về bên hiên vắng. Những dáng người hối hả trên con đường hắt hiu. Chiều buông màu ảm đạm, tôi nhặt từng bước chân ném xuống lòng phố, chợt nhớ ánh mắt ngây ngô. Thời gian đổ vỡ trên từng đốt tay hoang gầy. Tôi trở thành kẻ mộng du lạc giữa mù sương nội thành. Ngồi tựa gốc cây bên vệ đường, đếm từng chuyến xe chở đầy hoa từ mọi hướng về đất Cố đô. Phố khuya buồn như gương mặt kẻ thất tình, những bình minh đêm vàng võ, lấp loá trên những ngả đường quạnh vắng, hiu hiu đốm đỏ của những cây nhang, những điếu thuốc đang rút ngắn dần sự sống. Bên này sông hàng ngàn binh đoàn sương mù diễu hành qua bờ nam thành phố. Tôi gọi tên em trong nỗi nhớ mơ hồ. Giọng em thơ ngây bảo anh hãy về nhà ngủ, bây giờ là 0 giờ. Em ơi, thời gian là gì vậy? Chỉ có nỗi đợi chờ đọng trên đôi mắt quạnh quẽ, và sự cô đơn trên màu môi khô sầu héo. Bây giờ, mọi người đang yên giấc. Giữa những rừng hoa trộn lẫn hơi mù. Nào lan, cúc, mai, đào,… nhưng em biết không? Em chính là loài hoa giúp tôi biết vui, biết buồn. Tôi ôm giấc mơ muộn màng thả xuống dòng sông đêm dày đặc sương mù. Chợt nhớ hôm, hai ta lạc giữa muôn trùng bạt ngàn hoa vào một đêm xuân lòng u uẩn. Tôi cùng em chơi trò chốn tìm giữa miền cỏ sương, để đêm về ôm hình bóng em nương vào giấc ngủ. Vũ trụ sinh thành dưới bốn bàn chân, em lớn dần trong tâm tưởng, những sợi gân xanh chợt hoá dải ngân hà, ta dìu nhau trong cơn say, tôi muốn cùng em bay khỏi hành tinh đầy nước mắt, tám nút thắt vây bủa cuộc đời. Em ơi! Những giọt hoa đào rơi giữa miền xuân, tôi trở thành cảm tử quân giữa trần gian, hiến dâng thân xác này. Đêm, thèm một nụ môi thần thánh, đánh thức giấc mê ngàn kiếp. Em ơi. Mùa xuân ơi!  
Buổi sớm mùa xuân, những nụ cây như được thắp đầy những ngọn nến xanh sau những ngày đông rét buốt. Tưởng chừng cỏ cây đang ngủ đông, nào ngờ cây cỏ cũng miệt mài lao động, âm thầm suốt cả mùa đông dài thê thiết. Để sang mùa xuân cho ra những đoá hoa đủ các sắc màu làm tươi đẹp cho cuộc đời. Những ánh mắt mùa xuân mời mọc niềm vui, trao nhau lời ân ái. Ngai vàng thiên nhiên đang thiếu vắng người trị vì. Sao em lại ra đi? Để cõi hồn tôi hoang lạnh, tôi trở thành kẻ lạc loài giữa rừng mắt lạ xa. Tôi nhớ những buổi chiều chỉ có hai ta trên con đường hun hút, cánh hoa phù dung tàn tạ trong gió mưa. Tôi đưa em đi qua miền núi đồi, những cánh rừng thông đang thắp lên hàng ngàn ngọn thanh lạp. Những ngọn lửa của rừng xuân sưởi ấm lòng người.
Những ngày đầu xuân, tôi thường nhìn những chồi non nhu nhú trên những hàng cây, mà chợt nghĩ đến phép lạ của tạo hoá. Những mầm xanh đem lại niềm hân hoan trên gương mặt mọi người. Nhìn thấy em cười là lòng tôi thênh thang, bước chân tôi ngang qua nhà em suốt mùa đông lạnh vắng, để mùa xuân được thấy em sau bức rèm ô cửa tím, điểm xuyến những cánh hoàng mai tỏa ngát hương. Em viết những bức thư tình gửi vào gió những nét buồn tê tái. Ngày đó, tôi hái loài hoa dại phủ đầy ô cửa vuông, em cúi xuống nhìn tôi, suối tóc em buông dài, những đền đài đổ vỡ. Ngoài kia, những giấc mơ đang nở hoa giữa núi đồi. Đồi hoa đỏ thắm vô vàn những cánh hồng. Ai gieo trồng cái đẹp để cứu rỗi trần gian này! Ai bày ra trò hợp tan, ai là kẻ gian tâm, ai âm thầm làm việc thiện, ai biện minh cho điều ác,… Tất cả sẽ hiển hiện vào phút giây cuối cùng, thời khắc lâm chung trôi về hai phía: địa ngục -  thiên đàng, chúng ta sẽ hiểu lòng mình, hãy nguyện cầu khi chưa muộn phải không em? Tôi mong một bình minh mới lạ, chiếu rọi vào hai ta giữa màu xuân cuộc đời...
                                                                                                       L.H.L

(nguồn: TCSH số 228 - 02 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Sông Hương xứ Huế đã bao đời miệt mài làm nên những nét tinh tế và độc đáo của văn hóa Việt Nam. Đó là dòng chảy giao hòa và dung hợp của nét văn hóa truyền thống dân gian với văn hóa cung đình với những con người Huế với những nét đặc trưng không lẫn với bất cứ nơi nào về giọng nói, tiếng cười, điệu hò và những món ăn Huế hấp dẫn.

     

  • ILIA ÊRENBUA
            Trích hồi ký

    Tôi đã viết, tôi đón đợi đại hội các nhà văn Xô-viết hệt như một cô gái đón đợi buổi vũ hội đầu tiên trong cuộc đời. Nhiều trong số những niềm hy vọng ngây thơ của tôi, có thể đã không được thực hiện, nhưng đại hội vẫn còn đọng lại trong ký ức của tôi như một ngày hội lớn, kỳ lạ.

  • HOÀNG LONG 

    Đây là một tiểu thuyết cực tiểu, gồm năm thiên. Và không có tên. Cũng như mọi thứ trên đời này đều như vậy. Tự thân không có tên. Chúng ta đặt tên cho chúng và ban cho vạn vật một ý nghĩa nào đó với chúng ta. Tất cả là do tâm tạo tác. Cái vọng tưởng đó của ta chẳng liên quan gì đến thế giới. Vì thế giới vận hành trong sự không tên.

  • NHÂN KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ 27/7/2013

    HỒNG NHU
              Bút ký

  • NGUYỄN QUANG HÀ
                            

    Vừa mới hôm nào nhận thư Phong Sơn báo tin năm nay sẽ được mùa lớn. Lúa phơi màu rất đẹp.

  • VÕ NGỌC LAN

    Đi trong thành phố xanh này, ở đâu cũng thấy một màu xanh dịu mát. Có lẽ nhờ thế mà mưa nắng cứ đến rồi đi, cỏ hoa cứ bốn mùa làm xanh thêm cuộc hành trình mưa nắng.

  • BẢO CƯỜNG 

    Tiếng sáo làm bạn với con người ngay từ tuổi ấu thơ. Tiếng sáo gợi hồn quê hương dân tộc. Chỉ với một ống trúc giản dị, mục đồng đã chế tạo thành một ống sáo để thổi. Những ngày lùa trâu ra đồng các em ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo nghe réo rắt, vang xa đến tận cuối làng.

  • MAI VĂN HOAN

    Nhà thơ Hồ Chí Minh từng viết: “Cổ thi thiên ái thiên nhiên mỹ” (Thơ xưa yêu cảnh thiên thiên đẹp). Có thể nói thiên nhiên tràn ngập trong thơ xưa - đặc biệt là mây, gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông… Riêng về cỏ, các nhà thơ xưa rất ít nhắc đến.

  • NGUYỄN KIM CƯƠNG  

    Những ngày đầu Tết Mậu Thân 1968, quân dân ta tấn công và nổi dậy khắp các thành thị miền Nam, buộc lực lượng Mỹ và quân đội Sài Gòn phải phân tán đối phó.

  • CÁI NẾT  

    Trên cánh đồng lúa Mụ Dâu ngút ngàn, lạ thay, người ta không thấy màu xanh non của mạ, chỉ thấy một rừng hoa dài đến tận chân trời…

  • NGUYỄN THỊ THÁI  

    Bao lâu rồi dã quỳ nồng nhiệt, dã quỳ rủ rê, dã quỳ khắc khoải, dã quỳ đớn đau. Tây Nguyên thấp thỏm màu vàng, mỗi người có một lần đợi mong, người thiếu phụ mang trong ngực tháng mười mơ ước, nhập vào sắc hoa hoang dại mênh mang thương và nhớ.

  • NGUYỄN DƯ

    Đi đâu mà vội mà vàng
    Mà vướng phải hố, mà quàng phải xe

    Ngày nay, nhiều người sợ đi ngoài đường. Khác ngày xưa…

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI

    Chiều hôm ấy mưa to lắm…
    Được cô cho nghỉ sớm, tôi rời lớp học thêm vật lý và đi dạo cùng đứa bạn thân. Thấy lề đường ướt sũng mà trái tim tôi cũng ướt theo. Nhìn qua thấy đứa bạn đang nói chuyện điện thoại với cha của nó… thì ra, hơn nửa tuổi thơ này… tôi đã không có cha! Trời hôm nay thật lạnh nhưng chỉ lạnh bằng một góc nào thật nhỏ của tháng ngày trước, cái ngày mà cha tôi ra đi… nỡ để lại trước mắt đứa con gái bé nhỏ của ông một cái xác không hồn…

  • HOÀNG HỮU CÁC

    Tiếng chân giày của trung tá Nguyễn Đình Sơn bước bồn chồn trên nền đất ẩm của căn hầm kiên cố dùng làm sở chỉ huy của đoàn B15 bộ binh là âm thanh duy nhất tôi nghe được ở đây trong chiều hôm nay.

  • THÁI KIM LAN

    Con thương yêu,
    Mẹ đang ở Huế, ngồi trong nhà của ngoại viết thư cho con. Con ơi, rời mùa Thu Munich về đây, lại thấy Huế cũng Thu.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ
                  bút ký

    Hồ Tịnh Tâm lại đã đến mùa sen nở. Những cánh sen trắng khiêm tốn lấp ló giữa bạt ngàn lá xanh dịu. Mới đó, năm ngoái, sau cơn bão số 8, ngôi nhà lục bát trên hòn đảo giữa hồ bị đổ nát, cảnh hồ thật tiều tụy. Quy luật xoay vần của thiên nhiên quả là kỳ diệu.

  • TỐNG TRẦN TÙNG

    Xin được giải thích ngay cụm từ “đi mót” ở đây. Theo từ điển tiếng Việt thì nghĩa thứ hai của từ mót là “nhặt nhạnh của để rơi vãi hoặc bỏ sót”.  Tuy vậy, ở quê tôi, khi nói đến đi mót thì người ta nghĩ ngay đến đi mót ngày mùa, mùa gặt lúa, mùa cày khoai, mùa nhổ lạc…

  • THÍCH CHƠN THIỆN
                            Tùy bút

    Kinh Pháp Cú (Dhammapada), một bản kinh phổ biến nhất trong các nước Phật giáo Bắc truyền và Nam truyền (Phật giáo thế giới) ghi: “Những người có đủ 36 dòng ái dục, họ mạnh mẽ rong ruỗi theo dục cảnh, người có tâm tà kiến hằng bị những tư tưởng ái dục làm trôi giạt hoài”. (câu 339)

  • NGUYỄN KHẮC THẠCH  

    Trên bàn tay Phật pháp vô biên hẳn còn nhiều hướng đi khác tích cực hơn và Tạ Thị Ngọc Thảo đã chọn phương pháp Vòng Thời Gian (hay Đạo pháp Calachakra) trong Mật giáo.

  • VIỆT HÙNG

    “Trên đỉnh Trường Sơn, ta gặp nhau giữa đường đi chiến đấu, anh giải phóng quân Lào biên giới đẹp sao...”*- Câu hát từ thời chống Mỹ, đã trở nên xa xăm, song giờ đây, thỉnh thoảng nó vẫn vang lên trên các sóng phát thanh...