Mùa cuối năm

08:44 28/01/2022


PHAN LỆ DUNG

Ảnh: internet

Có khoảng trời nào rơi xuống ký ức tôi
chiều nay
tôi đứng
và nhớ về
chuông nhà thờ đổ
gió thổi xao xác
những cánh hoa hồng hoang mới rụng mỏng manh


Mùa cuối năm
lối về không nắng
ngày ấy mới quen
anh kể cho tôi nghe chuyện xưa
những ngày mưa dầm nơi quê ngoại
nơi có tuổi thơ anh và tôi
dẫm nát con đê cuối làng
có con chim cánh trắng chiều chiều thả tiếng kêu gọi đàn
dập dềnh trên sông Nậy
có ngôi nhà thờ họ trở mặt ra cánh đồng
chiều rằm lễ cúng bọn trẻ tới đông như hội
đêm xuống mắt chúng vỡ đầy trăng
anh nhìn tôi bằng đôi mắt màu thu vàng nắng
như những đóa hoa hướng dương nở thắm bên triền đồi
và nắm tay tôi dập dìu
lấp lánh đường mưa
tháng năm đi
tôi giấu cuộc tình trong chiếc nón
và mang đi khắp bốn phương trời
tình tôi dịu dàng như chiếc lá
êm đềm như vũ điệu tơ nắng tháng tư
âm thầm lặng lẽ
như cánh hoa cỏ dại ngày ngày ngửa mặt lên trời
chờ đêm về ngơ ngẩn cùng trăng


Thế rồi
một chiều
chiếc lá bay xa
xa hơn tiếng chuông chùa làng Hạ
con châu chấu buồn bã sám hối cuộc tình
bằng những lời yêu nước mắt
ôi, duyên kiếp bẽ bàng
chỉ còn lại tiếng chim ngủ quên trên đồi lạnh
và chút im lặng mỏng manh
mùa thu mơ màng cho tôi ngày ấy
chừ ở đâu


Gió giả vờ làm ngơ
xoay vòng trên dung nhan tháng chạp
cây ngô đồng lá bạc chưa trổ bông
bên kia xóm Ngự
đàn chim cánh trắng vẫn chưa về.




(TCSH396/02-2022)




 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...

  • DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG                                       Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này

  • ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa

  • Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...

  • Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?

  • LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.

  • Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên  Mụ nắng chan vàng

  • Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường

  • ...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...

  • Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.

  • Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức

  • Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi

  • ...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như                                              cứu hoả...

  •                 Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về

  • ...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...

  • Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...

  • Những đàn bà không chồngNhư những chiếc mâm cổLặng lẽ đầy rêu phong

  • Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hônKêu bồ đề xanh (*), kêu tượng đài trắngKêu buốt lá kim trên cây mọc thẳngTiếng kêu nhức nhức Trường Sơn.

  • ...dòng sông quê mang chuyện tình trôi mãisông ơi...

  • Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.