Liên hoan Sân khấu thử nghiệm quốc tế diễn ra từ ngày 4 đến 13-10 tại Hà Nội được kỳ vọng sẽ có nhiều đột phá trong thể hiện ngôn ngữ hình thể, cấu trúc, làm giàu thêm ngôn ngữ của nghệ thuật sân khấu.
Vở diễn Mơ Rồng, Nhà hát Múa rối Thăng Long
Sau 3 năm, Liên hoan Sân khấu thử nghiệm quốc tế đã trở lại với nhiều mới mẻ và sáng tạo, phong phú thể loại từ bi kịch, hài kịch đến chính kịch, các loại hình sân khấu dân gian như: tuồng, chèo, cải lương… cho đến những loại hình rất khó thử nghiệm như múa rối, xiếc.
“Tiêu chí lựa chọn các tác phẩm tham dự liên hoan là ưu tiên sự sáng tạo, tính đột phá trong ngôn ngữ thể hiện nhằm làm giàu thêm ngôn ngữ nghệ thuật, góp phần đáp ứng sự mong đợi của khán giả trong xu thế hội nhập và phát triển”, NSND Lê Tiến Thọ, Chủ tịch Hội Nghệ sĩ sân khấu, nhấn mạnh. Cũng vì tôn vinh, đề cao sức sáng tạo, ban tổ chức đã rất nỗ lực để bảo đảm tốt nhất tất cả điều kiện về kỹ thuật, sân khấu, ánh sáng, âm thanh… Có những đoàn đặt ra yêu cầu khá cao và cầu kỳ về mặt sân khấu. Chẳng hạn như có một đoàn yêu cầu phải lắp đặt trên sân khấu 6 cột trụ bằng thép có khả năng chịu được lực đu quay lên tới 120kg.
Nhiều đoàn cũng yêu cầu phải có một số loại đèn nghệ thuật mà hiện nay chưa có ở Việt Nam… “Như vậy để thấy, về yếu tố kỹ thuật, chúng ta cũng bị hụt hẫng nhiều so với sân khấu thế giới hiện nay”, NSƯT Lê Chức nói. So với các vở diễn của Việt Nam, tiết mục của các đoàn quốc tế có lượng diễn viên tham gia ít hơn hẳn, không có các vở hoành tráng, quy mô. Dù vậy, khả năng làm chủ sân khấu của các nghệ sĩ quốc tế là rất đáng học hỏi. Dù chỉ có một hoặc vài diễn viên, họ vẫn làm nên tác phẩm với nhịp điệu, tiết tấu hấp dẫn.
Ưu thế là nước chủ nhà, Việt Nam sẽ có 14 vở diễn của 14 đơn vị nghệ thuật tham gia. Các vở diễn trong nước không chỉ gây ấn tượng bởi sự đa dạng trong màu sắc thể hiện mà còn được đầu tư lớn về sân khấu cũng như nhân lực.
Tác giả kiêm đạo diễn Lê Quý Dương cho biết, khi dàn dựng Mơ Rồng, anh và các nghệ sĩ Nhà hát Múa rối Thăng Long chấp nhận đương đầu với dư luận khi phá vỡ không gian quen thuộc của nghệ thuật múa rối nước truyền thống, để tạo nên một tác phẩm rối nước mang màu sắc đương đại.
Xem Mơ Rồng, không gian múa rối nước không chỉ là bể nước, mà kiến trúc quen thuộc của nhà thủy đình cũng được thay đổi. Đồng nghĩa với việc các con rối thiết kế và tạo hình đáp ứng cho cả điều khiển dưới nước lẫn trên sân khấu rối cạn. Đây là một thách thức không nhỏ, đòi hỏi nghệ sĩ phải tập luyện, đầu tư kỹ lưỡng để hóa thân. Những người vốn chỉ thầm lặng đứng sau tấm mành tre điều khiển các nhân vật rối truyền thống, nay trở thành những diễn viên tràn đầy năng lượng, cảm xúc, với kỹ thuật biểu diễn hình thể hiện đại. Vở diễn sử dụng hiệu ứng âm thanh hiện đại của nhạc sĩ nổi tiếng người Australia Darin Verhagen đã tạo dựng không gian và khơi dậy nguồn cảm hứng cho diễn viên biểu diễn nhiều loại hình rối kết hợp như: rối nước, rối dây, rối lốt và rối que. 60 phút không có thoại, chỉ có âm nhạc và hình thể, điều này đã xóa đi những rào cản về ngôn ngữ và rào cản của truyền thống với hiện đại.
Vở Ngàn năm mây trắng do Nhà hát Đài tiếng nói Việt Nam phối hợp với Nhà hát Cải lương Việt Nam và Nhà hát Chèo Việt Nam dàn dựng, cũng được nhận xét là được đầu tư công phu. Vở diễn phát huy thế mạnh của các loại hình nghệ thuật truyền thống, hòa trộn nhuần nguyễn 4 loại hình nghệ thuật dân gian như: chèo, cải lương, hát xẩm, hát văn Huế.
Các vở Huyền thoại Gò Rồng Ấp (Sân khấu Lệ Ngọc), Hà Nội của những giấc mơ (Liên đoàn Xiếc Việt Nam), Thân phận nàng Kiều (Nhà hát Múa rối Việt Nam), Hai mươi (Trung tâm Sân khấu và phát triển), Niềm khát (Nhà hát Nghệ thuật Đồng Nai), Dưới nước là cát (Nhà hát Thế giới trẻ - Trường Đại học Sân khấu điện ảnh TPHCM)... cũng được kỳ vọng đem đến nhiều sáng tạo nghệ thuật mang tính đột phá.
Theo Mai An - SGGP
Tiếng Việt (và chữ Việt) là ngôn ngữ chính thức của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta cần được sắp xếp lại để hạn chế sự trùng lặp về nội dung và cả hình thức trưng bày, nhất là giữa các bảo tàng địa phương vì đều được xây dựng theo chung một “kịch bản” nặng về chiến tranh mà còn nhẹ về văn hóa – xã hội.
Sự sùng bái tôn ti trật tự trong nhà là một thứ áp bức đè nén “tự nhiên” mà người ta không ý thức ra nữa, thậm chí còn được tôn vinh, nó khuyên dụ người ta phủ nhận cách thức nhìn nhận mỗi cá nhân như một nhân cách độc lập và tự do, với những phẩm chất gì, năng lực gì, đức hạnh gì, nó chỉ giục người ta nhăm nhe soi mói vào “địa vị-thân phận” của mỗi người, cái được xem như “cốt yếu” mà thôi.
Chuyện Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế (TTBTDTCĐH) đã cho mang cây sứ “trăm năm tuổi” ở điện Kiến Trung về trồng vào vườn nhà của một “sếp”đã thu hút sự quan tâm của dư luận.
Mới đây, Hồ Đắc Thanh Chương - trường THPT chuyên Quốc học Huế đã xuất sắc trở thành quán quân Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 16. Khi nói về dự định của mình, Thanh Chương cho biết, với phần thưởng 35.000 USD, em sẽ đi du học, sau đó trở về quê hương.
Bài viết này không có tính chất học thuật chuyên sâu, để tưởng nhớ giáo sư Cao Xuân Hạo - người thầy mà tôi không có cơ hội được học.
NGUYỄN TRI
Cử tri cả nước đang chuẩn bị cho ngày hội lớn, ngày bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 - 2021.
Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng thế giới của văn học Pháp - “Hoàng tử bé” - đã được viết nên từ trải nghiệm có thật của nhà văn khi ông bị rơi máy bay trên sa mạc Sahara khi đang trên đường bay tới Việt Nam. Tác giả đã bị mất nước, bị ảo giác và suýt mất mạng…
Năm 2015, doanh thu ngành văn hóa phẩm của nước ta đạt 2.000 tỉ đồng, tổng lượng bia các loại được tiêu thụ ước tính đạt hơn 3 tỉ lít, tương đương 66.000 tỉ đồng, trung bình mỗi người Việt bỏ ra 2,5 giờ/một ngày để lướt facebook.
“Nhập gia tùy tục” nên việc nghe bạn bè quốc tế khen về người Việt Nam thân thiện, cuộc sống ở Việt Nam thú vị có lẽ đã “nhàm”. Sự thật, họ đã bị nghĩ về văn hóa Việt Nam như thế nào?
Một số nhà khoa học giải thích vì sao lại quyết định trao những tư liệu, hiện vật quý giá của đời mình cho Trung tâm Di sản các nhà khoa học Việt Nam (TTDS) chứ không phải nơi nào khác.
Ths Trần Trung Hiếu: "Việc môn Sử bị xé nhỏ và gán ghép theo kiểu “ba trong một” trong Dự thảo đó chưa từng xảy ra. Nếu điều đó xảy ra, đây là một trong những sai lầm lớn nhất của Bộ GD&ĐT từ ngày Hồ Chủ tịch đọc bản Tuyên ngôn độc lập đến nay!".
Nếu một hôm đẹp trời, có ai đó giao cho ta cầm trịch một giải thưởng văn chương ở xứ này, cho ta toàn quyền tự quyết trong việc phát giải, thì phản ứng đầu tiên của ta sẽ là gì? Từ chối? Hay hăng hái nhận lấy trọng trách và sau đó đi mua một bộ giáp sắt cùng nón bảo hiểm, mặc vào mọi lúc mọi nơi để chuẩn bị hứng đá dư luận?
Trong căn phòng nhỏ chật kín tài liệu ở một con phố nhỏ tại Hà Nội, Tổng Thư ký Hội Ngôn ngữ học Việt Nam PGS, TS Phạm Văn Tình đã dành thời gian trò chuyện sôi nổi với chúng tôi về hiện tượng “lệch chuẩn” trong sử dụng tiếng Việt của giới trẻ hiện nay. Đây là vấn đề ông rất tâm huyết khi nghiên cứu ngôn ngữ học ứng dụng. Dưới đây là nội dung cuộc trò chuyện.
Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa có ý kiến chỉ đạo về giải pháp đối với hoạt động của các nhà xuất bản.
Ngày 9/9, tin từ UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế cho biết vừa nhóm họp với các đơn vị liên quan để triển khai thực hiện đề án "Chính sách hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị nhà vườn Huế đặc trưng”. Mỗi năm tỉnh sẽ chi tiền để hỗ trợ từ 3-5 nhà vườn đặc trưng.
Thắng lợi của cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đã thể hiện cao nhất niềm tin của nhân dân theo Đảng, trở thành bài học sâu sắc trong giai đoạn hiện nay.
Theo họa sĩ, nhà nghiên cứu Lê Quốc Việt, hoàn cảnh lịch sử cùng cách bảo tồn còn hời hợt khiến những kho mộc bản quý giá một thời đang ngày càng mai một và im lìm.
Không chỉ bị tàn phá bởi thời gian, nhiều công trình, di tích - nhất là các đình, chùa - còn bị biến dạng qua các công cuộc bảo tồn, trùng tu mà ở đó những người trông coi di tích và những người làm công đức tự cho mình quyền được can thiệp vào chuyên môn, còn chính quyền sở tại thì cấp phép trùng tu, tôn tạo một cách đại khái, dễ dàng, trong khi vai trò của các nghệ nhân lại chưa được coi trọng đúng mức.
Quảng Trị được coi là một bảo tàng chiến tranh lớn, ở đó có những bảo tàng chiến tranh nhỏ, nơi ghi dấu ấn đau thương và hào hùng đã đi vào lịch sử.