Nhờ facebook, tôi mới biết ngày hôm qua là Ngày Hạnh phúc. Chợt bần thần nhớ lại những kỷ niệm về hạnh phúc, vào cái thời ở ta chưa có ngày nào được gọi là Ngày Hạnh phúc...
Ảnh minh họa - Nguồn: ITN
Ấy là thời máy bay gầm rú, bom rơi đạn nổ trên bầu trời Thủ đô. Hà Nội 1967 là thời cao điểm của cuộc chiến tranh đánh phá của không quân Mỹ. Khi ấy, hầu hết dân chúng Thủ đô đã đi sơ tán về các vùng quê, một số do công việc và các nhiệm vụ khác phải ở lại, nhưng trong các khu vực gần điểm nóng cũng phải tạm lánh đến các khu xa “mục tiêu” hơn nhưng vẫn trong lòng Hà Nội. Thế là chẳng những người ở quê đón nhận người Hà Nội về, mà người Hà Nội cũng đón nhận sẻ chia nhau giữa lòng Hà Nội. Nhiều gia đình đã đến ở nhờ nhà người thân, bạn bè, những căn nhà được kê đặt lại dành chỗ cho gia đình người thân, họ hàng, bạn bè đến ở. Một số thành viên trong gia đình đi sơ tán, có thêm người đến ở, căn nhà bớt hoang vu. Căn bếp bớt nguội lạnh, những ngày đầu, những bữa cơm chung không còn khách - chủ, mà như một gia đình. Sau thì tách riêng thành những gia đình nhỏ về sinh hoạt nhưng vẫn như một gia đình lớn về tinh thần và không khí sống.
Năm ấy, nhà tôi dành riêng một buồng trên tầng hai trong ngôi biệt thự cũ cho một đôi vợ chồng trung tuổi. Năm ấy ông bà đã ngoài 50. Nhìn cách ông chăm bà, mỗi buổi sáng dắt cho bà cái xe đạp ra sân, treo cái cặp lồng cơm lên ghi đông xe, chiều về ra đỡ cái xe đạp, lấy cái cạp lồng kia xuống, bà tươi cười trong ánh mắt long lanh, khuôn mặt đẫy đà đã lòa xòa những búi tóc bạc nhưng đầy viên mãn..., giờ nghĩ lại như cổ tích...
Cái phòng tắm thời Tây cũng là bếp cho hai nhà. Những cái bếp dầu để trên kệ gỗ, chai lọ mỡ mắm muối treo trên tường, mỳ, gạo trong cái vại sành bên dưới, không có một trật tự hay “địa danh thực phẩm” nào được quy định của nhà ai, nhà ai. Nấu nướng tiện tay thì với, đúng thì đúng, có “múc nhầm” thìa mỡ, hay rót phải chai nước mắm của “nhà kia” cũng chả sao...
Đấy, sao trong chiến tranh có những thời khắc thanh bình thế! Họ cứ sống với nhau như thế, bình thản đi qua chiến tranh!
* *
*
Năm tháng hòa bình, năm tháng gian nan đói khổ trong hòa bình dường như khổ nhọc hơn cả những năm tháng chiến tranh.
Những cái hố nước mỗi nhà đào riêng cho nước máy chảy vào vì nước yếu.
Những cái hàng rào ngăn sân mọc lên.
Những ánh mắt lạnh lùng nhìn nhau nghi kỵ.
Một chuyến đi học nước ngoài cũng phải thì thào sợ ông hàng xóm biết.
Nhưng vẫn có nhà có tivi cho trẻ con cả phố vào xem như một buổi phim chiếu ở đình làng.
Về bản chất, người cùng phố vẫn có tính “tình làng nghĩa xóm”, nhưng người “cùng một số nhà” lại phòng thủ nhau.
Cọ sát quyền lợi trong hòa bình nó thiết thực, không như sự thanh thản nhìn lên bầu trời xem máy bay nó quần đảo trong chiến tranh...
* *
*
Năm tháng đi qua, đèn mỗi nhà vẫn sáng, lũ trẻ mỗi nhà ngày một lớn lên, người già dần đi tới chỗ vĩnh hằng, nhưng nhiều dấu vết cũ xưa vẫn nhắc nhớ lại tình người một thuở. Mà tình người thì thời nào cũng cần, dù lịch sử thế nào...
Nguồn: Tạ Mỹ Dương - ĐBND
Bạo lực học đường - một vấn đề tưởng chừng rất cũ nhưng lại luôn mới, bởi ngày nào chúng ta chưa tìm ra cách xử lý căn cơ, tận gốc rễ của vấn đề thì ngày ấy, nó vẫn còn là một nỗi nhức nhối của ngành giáo dục và của cả cộng đồng.
Năm 2020 ghi nhận nhiều diễn biến thiên tai rất bất thường, cực đoan, xảy ra trên nhiều vùng, miền của cả nước. Tính từ đầu năm đến nay, đã xảy ra 16 loại hình thiên tai; trong đó có 13 cơn bão trên Biển Đông; 264 trận dông, lốc, mưa lớn trên 49 tỉnh, thành phố. Đỉnh điểm là đợt mưa lũ lớn lịch sử từ ngày 6 đến 22-10 đã gây thiệt hại lớn tại khu vực Trung Bộ, nhất là tại các tỉnh từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế. Ngoài ra, hạn hán, xâm nhập mặn nghiêm trọng, sạt lở bờ sông, bờ biển, sụt lún đê biển cũng xảy ra trên diện rộng tại đồng bằng sông Cửu Long.
Cho đến nay, đại dịch Covid-19 vẫn diễn biến phức tạp trên toàn cầu, giải pháp phong tỏa kiểm soát lây lan dịch bệnh trong cộng đồng được áp dụng rộng rãi ở các quốc gia, đã ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống và tinh thần của người dân, đặc biệt là các cộng đồng yếu thế nhiều nơi trên thế giới.
Theo giám tuyển nghệ thuật, dịch giả Nguyễn Như Huy, gần đây dòng sách nghệ thuật bỗng được quan tâm, đặc biệt là với sự xuất hiện của tác phẩm Câu chuyện nghệ thuật với độ dày gần 688 trang cùng giá bìa lên đến 999.000 đồng.
Xã hội hóa (XHH) văn hóa nghệ thuật (VHNT) ở TPHCM có tốc độ khá nhanh nhưng vẫn còn đó những vấn đề trầm kha. Ngoài sự thiếu giám sát chặt chẽ của cơ quan quản lý nhà nước về VHNT, còn có sự dễ dãi, thiếu chiều sâu của chính các đơn vị tham gia công tác XHH.
Sau nhiều lần cách tân, sân khấu nghệ thuật chèo vẫn không thoát khỏi những khó khăn. Nhiều nghệ sĩ cho rằng, để chèo được tái sinh thì phải thiết kế lại tư duy để chèo thu hút khán giả.
Khi được hỏi, người thầy đầu tiên của bạn là ai? - nhiều bạn trẻ có cùng chung đáp án: Không ai khác chính là cha, mẹ!
Nói việc thiện thì dễ, làm việc thiện mới khó. Cổ nhân đã dạy như vậy và xem chừng vẫn luôn là chân lý...
Những ngày này, lũ chồng lũ, bão số 8 dự báo sắp tràn về miền Trung khốn khổ, chính quyền phải huy động đến 700.000 bộ đội ứng phó với bão.
Thỉnh thoảng, một vài bạn bè trên mạng xã hội (MXH) của tôi lại đăng thông tin “thoái ẩn”, như một lời cáo biệt với cộng đồng. Sau một thời gian, có người quay trở lại, có người bặt vô âm tín.
Liên quan đến câu chuyện phát triển văn hóa đọc, vào ngày 6-10, ông Lê Hoàng, Phó Chủ tịch Hội Xuất bản Việt Nam, đã trình bày chuyên đề Hoạt động xuất bản, phát triển văn hóa đọc: Thách thức - cơ hội - những kiến nghị và công việc cần làm trước đại diện đến từ các nhà xuất bản (NXB), công ty sách tại TPHCM.
Trong thiên phóng sự tháng Tám “Sáng, Mê” đăng trên tuần báo Tiểu thuyết thứ Bảy năm 1949, nhà văn Vũ Bằng có thuật lại quang cảnh sau: “Từ đầu tháng, những hàng bánh Trung thu không còn thiếu một cách quảng cáo gì mà không đem ra dùng. Báo chí. Truyền thanh bươm bướm”. Các nhà buôn xưa đã hăm hở “quảng cáo”, “PR” cho nhãn hiệu bánh của mình.
TRANG TUỆ
“Tuổi già và dòng chảy thời gian dạy ta mọi thứ”
(Sophocles)
Ký ức hiện lên trên hình con vật tinh xảo, ngộ nghĩnh, trên từng lớp giấy nhiễu, vải hay giấy bóng kính của chiếc đèn Trung thu tưởng chừng đã bị lãng quên. Nói như nhà nghiên cứu Trịnh Bách: “Bắt đầu từ ấy mà khơi lên, mà thắp sáng con đường tìm về nét đẹp truyền thống. Cũng là trả lại phong vị cho mùa trăng tháng Tám vốn hàm chứa bao giá trị văn hóa dân tộc”.
Trước khi đọc bài viết này, xin hãy dành một ít phút tự hỏi chính mình rằng: Bạn có tự hào khi nói “Tôi là người Việt Nam” không?
Do ảnh hưởng của dịch Covid-19, từ đầu năm đến nay sân khấu Việt Nam đã bị ảnh hưởng khá nặng nề khi các nhà hát, đơn vị nghệ thuật phải tạm dừng hoạt động. Trong khoảng thời gian này, các nghệ sĩ, diễn viên đã miệt mài tập luyện, để giờ đây khi tình hình dịch bệnh được kiểm soát, nhiều sân khấu trong cả nước đã “sáng đèn” trở lại với những vở diễn mới phục vụ công chúng.
Sau 3 ngày làm việc, Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Điện ảnh Việt Nam lần thứ IX, nhiệm kỳ 2020-2025 đã kết thúc và ra mắt Ban chấp hành mới.
Đây là chủ đề nội dung chia sẻ của Đức Dalai Lama trong chương trình đối thoại trực tuyến toàn cầu, diễn ra hồi giữa tháng 8 do Viện Hòa bình Hoa Kỳ (United States Institute of Peace - USIP) tổ chức.
Chúng ta đang trong giai đoạn “dầu sôi lửa bỏng” khi dịch bệnh hoành hành, gây nên vô số hệ lụy trong đời sống. Trên khắp thế giới và cả trong nước, các mặt kinh tế - xã hội đều ngổn ngang những vấn đề.
Sau khi đắc quả A-la-hán, Tôn giả Mục-kiền-liên vận thần thông đi khắp các cõi tìm người mẹ đã khuất. Thấy mẹ đang chịu đói khát khổ sở trong kiếp ngạ quỷ, Ngài đau lòng vô cùng, vội dâng lên mẹ bát cơm. Lòng bỏn sẻn tham lam chưa dứt, bà sợ chúng ma cướp giật nên đưa tay che bát cơm. Nhưng cơm đã hóa thành lửa đỏ!