Minh họa: Đặng Mậu Tựu
Buồn ở đâu nỡ vô tình lọt xuống hai hàng mi. Mấp máy, mấp máy buồn vẫn cứ đọng lại. Ồ phải rồi vì trưa nay tôi vừa hái phải trái ưu phiền. Trái này mọng nước, tôi sơ ý để trẩy lớp da mỏng bên ngoài thế là nước trong trái ấy phun ra vương vào mắt. Tôi hớt hải tìm kiếm miếng da bị tróc ấy hòng vá vào chỗ bị thủng nhưng vô ích, tôi tìm mãi, tìm mãi mà chẳng thấy đâu nữa cả. Nó đã bị hơi cay và sức nóng của cuộc sống này làm băng hoại mất rồi. Tôi lo lắng cuống quýt tìm đủ mọi cách để giọt nước trên mi mắt ấy khô đi. Tôi xồng xộc chạy vào phòng tắm. Một khuôn mặt long lanh đang đối diện với tôi. Tôi vốc nước hối hả hắt vào mặt. Ồ may quá giọt nước ấy đã biến mất, tan loãng vào những giọt nước màu trắng khác. Nó cùng với những giọt nước ấy chảy từ từ xuống cái máng rửa tay được tráng men bóng loáng. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã xua đuổi được giọt nước buồn bã ấy đi. Gương mặt tôi dường như sáng hơn, hai gò má căng lên rạng rỡ nhưng còn đôi mắt, đôi mắt đã không còn là nó nữa. Nó không phải là đôi mắt thân thuộc hàng ngày mà mọi người nhìn và bảo đó là cánh cửa của một tâm hồn đa sầu đa cảm. Tôi cố nhướn đôi lông mày lên cao hơn một tí, đôi hàng mi cũng cứ thế mà cử động theo. Nhưng thật vô ích, tôi chẳng thể nào tìm thấy cái nét hồn nhiên ngày xưa của đôi mắt mình nữa. Nó bây giờ trống không, vô hồn. Nó nhìn nhưng là cái nhìn há hốc, cái há hốc thể hiện tham muốn nuốt trọn hết những ưu tư và hạnh phúc trên thế gian này. Nó sẽ đẩy tất cả những thứ đó xuống cái dạ dày ngoằn ngoèo và có thể bị đâm thủng bất cứ lúc nào. Ồ ích kỉ quá thế thì còn ra trò trống gì nữa, nhân loại sẽ bị chi phối và bị cưỡng ép phải mang trên mình tấm áo choàng cồng kềnh nhưng nhẹ tênh và vô giá trị. Khi đó những cái hình nhân hai tay hai chân ấy chỉ còn biết di chuyển một cách lệch lạc và nặng nề trên con đường mà vốn dĩ không phải dành riêng cho nó. Nó cứ thế mà nối tay dắt nhau đi, đi và đi mãi. Cứ mỗi lần có thêm một bạn đường mới nó đều hỏi nhau í ới về cái đích mà nó sẽ đến. Nhưng vô ích bởi câu trả lời mà chúng nhận được bao giờ cũng chỉ là những cái nhìn quanh ngơ ngác được phát ra từ những ánh mắt vô thần, vô ngã. |
Đừng thở dài nhé emĐêm lạnh lắmCô đơn tìm về lối vắngSao rụng buốt lòng tay
HOÀNG HÙNG HÀCỏ rực nỗi gì dưới chân ta ngày thángPhố xá ngao du lộng lẫy hoa đènQuên mất một người đang còn nhớSớm mai này có kịp nhận ra nhau
DƯƠNG HIỀNChuyến xe tốc hành đưa tôi và Huy đi, chẳng biết nơi đến như thế nào nhưng vì chưa biết nên tôi háo hức với những tưởng tượng kỳ diệu.Những hàng cây và những ngôi nhà lướt qua bên ô kính như những thước phim chiếu về cảnh vật. Có lẽ ít ai khám phá ra kiểu thưởng thức ngắm cảnh qua ô kính xe hấp dẫn và đẹp đẽ như thế…
LINH CHIQuá ngọ. Trời đang xanh ngun ngút, nắng sầm sập, oi nồng ngột ngạt bỗng chốc tối sầm. Mây. Gió. Mưa. Mây vần vũ, gió ầm ào, mưa quăng quít.
LƯU LY...Suy nghĩ làm gì những kẻ rỗi hơiMoi móc đời tư bới lông tìm vếtPhù phiếm đủ điều đặt đơm thêu dệtVới kẻ hơn thua đó là lẽ thường tình??!...
TRẦN KHẮC LOANEm gửi vào thăm anhNiềm tin yêu đồng vọngNgày đêm em lóng ngóngTrong căn nhà neo đơn
PHAN TUẤN ANH (Tặng Phương)Truyện ngắn ...Biển rì rào. Con sóng vỗ miên man vô định, để rồi sau đó chỉ còn là những bong bóng nhỏ, vỡ tan ngay dưới chân Phương. Một bên là hàng dương chĩa tua tủa lên nền trời đêm, như một đạo quân ma quái với vũ khí chết chóc của mình kéo dài đến vô tận. Một bên là biển nhỏ nhắn như một vòng cung. Biển đêm, cái vô hạn của nó bị giới hạn bởi những ngọn đèn sáng chói xa xa của những con tàu đánh cá ngoài đại dương và của những ngọn hải đăng ấm áp mà huyền ảo.
TRẦN THỊ HOÀI HƯƠNGTôi về quê nghỉ hè được hai tuần thì cơn bão bất ngờ ập đến. Hồi sáng, thấy trời đất âm u, biết trời có mưa tôi đã xếp đống củi khô lên giàn, lùa bầy vịt vào chuồng heo và dọn lại chăn chiếu phòng nhà dột.
... Con muốn gửi về cho mẹ một mùa thu Không có heo may hanh khô đôi máKhông có ngõ buồn ngập tràn xác láÔ cửa một mình đếm hạt mưa rơi ...
...Đêm đông - Cả thế giới ngủ yênChỉ dòng sông vẫn chảy...
HƯƠNG LAN"Sao đôi này yêu nhau mãi mà không chịu cưới nhau..." Câu nói đùa của người anh họ vào chủ nhật năm ấy là minh chứng cho hạnh phúc họ có được 5 năm về trước.
LÊ PHƯƠNG Khi bé mười sáu tuổi Lòng gió thổi xôn xao Thoáng buồn vui bất chợt Bóng trăng tròn nao nao
Ý THẢO Rồi bọt biển vỡ tan Nàng tiên cá vỡ cùng theo con sóng Giọng hát trong veo suốt một năm câm nín Bây giờ tràn về từ hư vô...
LTS: Trang viết "đau tay" lần này, Sông Hương xin dành "trọn gói" cho các bạn sinh viên Đại học Sư phạm Huế. Tất nhiên, ở đây sẽ không "tái bản" những cây bút đã vượt qua "mối tình đầu" này như Lê Thị Mỹ Ý, Đông Hà...