Đối nghịch Em thất thường lúc mùa đang chuyển Ngày hè nóng nực Đối ngày mưa Những vết rạn địa tầng trái đất Giá buốt căn nhà trống hoác Trắng lạnh ánh sáng xô nghiêng Gió ném trả vào đêm tiếng vỡ Như vệt xe cào Trên mặt thời gian Cỏ giành giật với mùa đông khắc nghiệt Ngọn gió xuân về mang ẩm ướt Em là đối nghịch của mùa đông Những nụ hoa mang nắng vào hư ảo Em lại ra đi như thời gian Anh trống rỗng Lúc cơn mưa ập xuống 1996 Độc thoại trước mặt trời Thời gian bạc Trở về tóc ngược... Rối bời gió trắng cao nguyên Núi vọng tiếng cồng khan kể về nguồn cội Cơn khát cao nguyên độc thoại Trước mặt trời... Vách đá chiêm bao Tiếng chiêng đuổi gió Hãy thức dậy mưa rừng suối vỡ Người đàn ông im lặng Trong cõi riêng mình Cảm nhận cô đơn tình yêu chật Vó ngựa hoang đạp cháy cỏ thiêng Ngực tràn nắng Vòng tay rộng Đuổi theo cơn khát Mưa cuồng lửa hoang Đuổi theo tia nắng Chân đạp đại ngàn Nét kỷ hà gẫy ngang lưng mẹ Trăng bào thai Đêm hồng hoang trở dạ Bậc thang gỗ chạm đôi bầu vú Đất linh nứt hằn sâu Đá đội lên kỷ nguyên khập khiễng Ta bước về nguồn sáng riêng ta Ném trả lại những điều trói buộc Tắm gió cao nguyên Cưới mặt trời... 17-4-1998 Đốm lửa ngủ quên Tôi nhập hồn sắc tím mong manh Nụ hôn đầu môi em cũng tím Mưa xé cánh bằng lăng chết lịm Gió đón nhầm mầu tím vào đêm Có một mùa cánh hoa tím nghiêng Áo dài trắng mặt em mộng mị Xuân giấu trong hoa điều suy nghĩ Nụ hôn đầu chạm khẽ trên môi. Gió chợt nghiêng cánh cửa gió cười Chuyện ngày ấy đã thành dĩ vãng Nét chữ xưa nhắc về kỷ niệm Nắng rung lên chiều sắp nhập đồng. Anh biết chẳng tại ai chỉ trách mình Riêng sắc tím đỏ trong anh dấu hỏi Mỗi mùa về ép chùm hoa cưới Như muốn nhóm trong mình đốm lửa ngủ quên. Có giây phút thấy mình vô nghĩa Mọi thú vui không chịu nổi bỏ đi Giữa đông người thấy lòng trống trải Em kéo tấm voan che mặt trái đời. 17/01/2000 TRẦN LAN VINH (nguồn: TCSH số 149 - 07 - 2001) |
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê