Đối nghịch Em thất thường lúc mùa đang chuyển Ngày hè nóng nực Đối ngày mưa Những vết rạn địa tầng trái đất Giá buốt căn nhà trống hoác Trắng lạnh ánh sáng xô nghiêng Gió ném trả vào đêm tiếng vỡ Như vệt xe cào Trên mặt thời gian Cỏ giành giật với mùa đông khắc nghiệt Ngọn gió xuân về mang ẩm ướt Em là đối nghịch của mùa đông Những nụ hoa mang nắng vào hư ảo Em lại ra đi như thời gian Anh trống rỗng Lúc cơn mưa ập xuống 1996 Độc thoại trước mặt trời Thời gian bạc Trở về tóc ngược... Rối bời gió trắng cao nguyên Núi vọng tiếng cồng khan kể về nguồn cội Cơn khát cao nguyên độc thoại Trước mặt trời... Vách đá chiêm bao Tiếng chiêng đuổi gió Hãy thức dậy mưa rừng suối vỡ Người đàn ông im lặng Trong cõi riêng mình Cảm nhận cô đơn tình yêu chật Vó ngựa hoang đạp cháy cỏ thiêng Ngực tràn nắng Vòng tay rộng Đuổi theo cơn khát Mưa cuồng lửa hoang Đuổi theo tia nắng Chân đạp đại ngàn Nét kỷ hà gẫy ngang lưng mẹ Trăng bào thai Đêm hồng hoang trở dạ Bậc thang gỗ chạm đôi bầu vú Đất linh nứt hằn sâu Đá đội lên kỷ nguyên khập khiễng Ta bước về nguồn sáng riêng ta Ném trả lại những điều trói buộc Tắm gió cao nguyên Cưới mặt trời... 17-4-1998 Đốm lửa ngủ quên Tôi nhập hồn sắc tím mong manh Nụ hôn đầu môi em cũng tím Mưa xé cánh bằng lăng chết lịm Gió đón nhầm mầu tím vào đêm Có một mùa cánh hoa tím nghiêng Áo dài trắng mặt em mộng mị Xuân giấu trong hoa điều suy nghĩ Nụ hôn đầu chạm khẽ trên môi. Gió chợt nghiêng cánh cửa gió cười Chuyện ngày ấy đã thành dĩ vãng Nét chữ xưa nhắc về kỷ niệm Nắng rung lên chiều sắp nhập đồng. Anh biết chẳng tại ai chỉ trách mình Riêng sắc tím đỏ trong anh dấu hỏi Mỗi mùa về ép chùm hoa cưới Như muốn nhóm trong mình đốm lửa ngủ quên. Có giây phút thấy mình vô nghĩa Mọi thú vui không chịu nổi bỏ đi Giữa đông người thấy lòng trống trải Em kéo tấm voan che mặt trái đời. 17/01/2000 TRẦN LAN VINH (nguồn: TCSH số 149 - 07 - 2001) |
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết