Ảnh: Internet
Có những đêm tối… Tôi ngồi một mình dưới bầu trời đêm ngắm những vì sao Để hát khúc ca nhớ lại năm nảo năm nào Khi cuống nhau mà mẹ mang vẫn chưa hoàn toàn chia đứt Rồi thấy mình trong xác thân không hình hài nguyên mục Bản thể ngủ vùi trong ánh mắt nhắm nghiền và đuôi vẫn còn nguyên Để giới tính chưa gọi tên và tình yêu sẽ không phải là một lời nguyền Trái tim vẫn được chìm sâu chở che và vỗ về trong nước ối Để tiếng khóc vẫn chưa cất lên từ tội lỗi Hoặc nước mắt chưa phải một niềm đau… Vậy nên tôi dưới trời cao ngồi ngẫm ngợi về khởi nguyên của những sắc màu Từ bao giờ thì xanh trở thành màu xanh xao trong ánh mắt? Từ nơi đâu mà tím hóa thân trên môi em thành màu tím buồn lạnh ngắt? Từ lí do gì mà trắng đã không còn là màu trắng ban nguyên? Nhưng những vì sao không trả lời cho tôi, vầng trăng lặng im, và gió chỉ rì rào trong mê mải Nên tôi đã vục mặt khóc trong đôi bàn tay tê tái! Bởi có khoảng trời mà ở đó chỉ còn tôi trơ trọi trở thành duy nhất một vì sao Nơi những người Ai Cập đã cố công tưới xanh sa mạc bằng những con sông đào Người Exkimo sưởi Siberi bằng củi trầm và lửa cháy Người Maya trong phế tích của đền thờ thần mặt trời dâng máu mình qùy lạy Sám hối cho những giấc mơ người! (nhưng tất cả họ và tôi đã thất bại trong nỗ lực cứu rỗi thế giới giữa tình yêu trụi trần mang diện mạo đười ươi) Để cuối cùng tôi đã xác quyết hành trình tìm về suối nguồn của tình yêu vĩ đại Nhằm truy nguyên nỗi buồn tồn tại Như đàn cá hồi đã dành cả cuộc đời hành hương nhằm sản sinh để chết Hoặc bản mệnh của cái chuông là khóc vang trong những đòn đau Hay mặt trời nguyện tự hủy diệt mình trong ánh lửa diệm sơn nhằm tỏa ra những sắc màu Hoặc sóng bởi sự rì rào cho biển bớt lặng câm đã lao mình về bãi đá Bởi có những điều sau muôn trùng tất cả… Thanh sắc của phấn son, vũ cuồng của thân xác, ma nhiên của ngôn từ và lấp lánh của vàng kim Em sẽ cần tôi đứng đợi sau những hàng bạch dương đen nối vai nhau trong bất tận đến im lìm Nơi tôi sẽ đưa em hành trình cùng đàn cá hồi, trong tiếng vang của chuông, ánh sáng của mặt trời và rì rào của sóng Và lau cho em giọt nước mắt cuối cùng ngưng đọng… (264/2-11) |
Nhà thơ Mạnh Lê - Tổng Biên tập Tạp chí Xứ Thanh - mất tháng 4 năm 2008. Tạp chí Sông Hương kính thành chia buồn cùng gia đình và thân quyến anh!
LGT: Tôi được Giáo sư Nguyễn Khắc Phi tặng quyển “Cụ Hoàng Niêm đất Hương Sơn” do NXB Thuận Hoá phát hành ở Huế năm 2007 nên tôi đã có may mắn được thưởng thức những bài thơ của cụ Nguyễn Khắc Niêm, một vị tiến sĩ trước kia đã từng giữ chức Phủ Doãn Thừa Thiên và sau này là uỷ viên chấp hành Liên Việt Liên khu IV. Đọc sách này tôi được hiểu thêm về tài đức, nhân cách của vị nhân sĩ yêu nước này. Sự ngưỡng mộ cuộc đời cụ đã khiến tôi mải mê hoạ lại những bài thơ của cụ. Dưới đây là những bài thơ hoạ kèm theo những bài nguyên tác tương ứng.
LTS. Sau mấy chục năm phiêu bạt, cuối năm 2002, Giáo sư Nguyễn Khắc Dương trở về Huế là nơi ông đã sống thời trẻ. Trong cuộc đời hơn 80 năm của mình, ông đã sắm nhiều “vai”: Trước 1975 là Q. Khoa trưởng Văn - Triết Đại học Đà Lạt; những năm gần đây, nhiều người lại biết ông với tư cách dịch giả bộ tiểu thuyết “Vạn Xuân” đồ sộ viết về Nguyễn Trãi của nữ văn sĩ Pháp Yveline Féray; ông từng được mời đến giảng về Ki tô giáo ở Trường viết văn Nguyễn Du… Mới đây, trên Tạp chí “Văn hoá nghệ thuật” (số 2-2008) nhà nghiên cứu Đỗ Lai Thuý lại gọi ông là “Người tìm mình qua những xung đột văn hoá”. Sông Hương giới thiệu chùm thơ trích từ bản thảo (chưa in) của ông – một bài thơ Đường tiêu biểu cho giọng điệu dí dỏm, châm biếm của một ông “đồ Nghệ” và hai bài thơ hoạ đậm chất trữ tình.
tôi chẳng có gì để lại cho emđêmtiếng dế giun râm ran vách tốicó một hang sâuhạt lửa xanh và ký ức!
Gió cát hồn quê luồn bậu cửaCHút mỏi mòn thầm lặng bóng xưaLửa như bàn tay xoa ký ứcHương ngày cũ rực hồng trong mưa
Qua cơn mưa dài xứ HuếHoàng hôn ủ nắng bên trờiMây trôi ngọn nguồn hư huyễnRu hồn cỏ đá rêu phong
Tặng nhà thơ, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường sau một cơn bạo bệnh
Sông chảy đời sôngĐôi bờ tiễn biệtĐôi bờ không hay biếtĐôi bờ phụng sự song đôi.
Những ý nghĩ chẳng còn cảm giác được bấu víuLên chiếc cửa thông gió của trái timThành phố như chiếc thảm đen đồng loãChạm bóng ai cũng vô tình.
Tôi tìm theo lông ngỗngLạc vào quán rượu chiềuLông ngỗng nào có thấy...Người bên người liêu xiêu
Ngỡ như sáu bề toàn nướcDưới trên phải trái trước sauTrên bờ hai bên khó hợpDưới đầm một dễ thuyền mau...
Ơ hờ gió ơ hờ mâyta xênh xang lướt trọn ngày Tam Giangchiều buông tím cửa Thuận Annhấp nhô cát trắng thời gian vô thường
...Ngày ơi ngày ngày mong manh quá Người bỏ ta đi hạ trắng rồi...
LTS: Một tác giả viết văn xuôi nhưng “nhảy” sang thơ với bước chân khá vững vàng. Thơ Nguyên Quân không màu mè. Anh nhìn thẳng sự vật như nhìn vào chính bản thân mình. Nguyên Quân diễn đạt nỗi buồn bằng trái tim thi sĩ. Đằng sau cái tưởng như bất cần, hoang mang, là một nỗi yêu đời, yêu người day dứt, trĩu nặng. Nguyên Quân là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.
Mây bên trời hào phóngThay áo mới dâng đờiNghe quê xưa đồng vọngLời mẹ ru xa vời
Trăng treo đầu núilạnh câyMắt đêm rung nhẹRớt đầy giọt sương
Quý tặng chị Quỳnh, tác giả mở đầu loại tranh bằng hoa lá ép
NHỤY NGUYÊN“... là một dạng linh hồn nghiệp thức, thơ cũng cần phải Tu để khai ngộ bản thể của linh hồn náu tạm trong những hư danh huyễn ảo”.
Sương khuya HuếVề đan nghiêng thềm lạnhThoáng dáng người sau rèm lặng chờ trăng
Ơi con sông xanh màu lục diệpThạch xương bồ vương hương trong rong!Ai đã uốn những đường cong tuyệt đẹp Trên lối về châu Hoá nét thong dong?