Ảnh: Internet
Có những đêm tối… Tôi ngồi một mình dưới bầu trời đêm ngắm những vì sao Để hát khúc ca nhớ lại năm nảo năm nào Khi cuống nhau mà mẹ mang vẫn chưa hoàn toàn chia đứt Rồi thấy mình trong xác thân không hình hài nguyên mục Bản thể ngủ vùi trong ánh mắt nhắm nghiền và đuôi vẫn còn nguyên Để giới tính chưa gọi tên và tình yêu sẽ không phải là một lời nguyền Trái tim vẫn được chìm sâu chở che và vỗ về trong nước ối Để tiếng khóc vẫn chưa cất lên từ tội lỗi Hoặc nước mắt chưa phải một niềm đau… Vậy nên tôi dưới trời cao ngồi ngẫm ngợi về khởi nguyên của những sắc màu Từ bao giờ thì xanh trở thành màu xanh xao trong ánh mắt? Từ nơi đâu mà tím hóa thân trên môi em thành màu tím buồn lạnh ngắt? Từ lí do gì mà trắng đã không còn là màu trắng ban nguyên? Nhưng những vì sao không trả lời cho tôi, vầng trăng lặng im, và gió chỉ rì rào trong mê mải Nên tôi đã vục mặt khóc trong đôi bàn tay tê tái! Bởi có khoảng trời mà ở đó chỉ còn tôi trơ trọi trở thành duy nhất một vì sao Nơi những người Ai Cập đã cố công tưới xanh sa mạc bằng những con sông đào Người Exkimo sưởi Siberi bằng củi trầm và lửa cháy Người Maya trong phế tích của đền thờ thần mặt trời dâng máu mình qùy lạy Sám hối cho những giấc mơ người! (nhưng tất cả họ và tôi đã thất bại trong nỗ lực cứu rỗi thế giới giữa tình yêu trụi trần mang diện mạo đười ươi) Để cuối cùng tôi đã xác quyết hành trình tìm về suối nguồn của tình yêu vĩ đại Nhằm truy nguyên nỗi buồn tồn tại Như đàn cá hồi đã dành cả cuộc đời hành hương nhằm sản sinh để chết Hoặc bản mệnh của cái chuông là khóc vang trong những đòn đau Hay mặt trời nguyện tự hủy diệt mình trong ánh lửa diệm sơn nhằm tỏa ra những sắc màu Hoặc sóng bởi sự rì rào cho biển bớt lặng câm đã lao mình về bãi đá Bởi có những điều sau muôn trùng tất cả… Thanh sắc của phấn son, vũ cuồng của thân xác, ma nhiên của ngôn từ và lấp lánh của vàng kim Em sẽ cần tôi đứng đợi sau những hàng bạch dương đen nối vai nhau trong bất tận đến im lìm Nơi tôi sẽ đưa em hành trình cùng đàn cá hồi, trong tiếng vang của chuông, ánh sáng của mặt trời và rì rào của sóng Và lau cho em giọt nước mắt cuối cùng ngưng đọng… (264/2-11) |
LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.
HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ
PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng
TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa
LÊ THỊ MÂY
NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả
LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió
(Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)
LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.
NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải
ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về
NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã
HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc
THANH TÚĐồng điệu xanh
Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.
LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm
NGÔ MINHCơm niêu
HẢI BẰNG Rút từ trong di cảo Ký ức thơ
NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình
NGUYỄN KHOA NHƯ ÝĐắm đuối