Ảnh: Internet
Có những đêm tối… Tôi ngồi một mình dưới bầu trời đêm ngắm những vì sao Để hát khúc ca nhớ lại năm nảo năm nào Khi cuống nhau mà mẹ mang vẫn chưa hoàn toàn chia đứt Rồi thấy mình trong xác thân không hình hài nguyên mục Bản thể ngủ vùi trong ánh mắt nhắm nghiền và đuôi vẫn còn nguyên Để giới tính chưa gọi tên và tình yêu sẽ không phải là một lời nguyền Trái tim vẫn được chìm sâu chở che và vỗ về trong nước ối Để tiếng khóc vẫn chưa cất lên từ tội lỗi Hoặc nước mắt chưa phải một niềm đau… Vậy nên tôi dưới trời cao ngồi ngẫm ngợi về khởi nguyên của những sắc màu Từ bao giờ thì xanh trở thành màu xanh xao trong ánh mắt? Từ nơi đâu mà tím hóa thân trên môi em thành màu tím buồn lạnh ngắt? Từ lí do gì mà trắng đã không còn là màu trắng ban nguyên? Nhưng những vì sao không trả lời cho tôi, vầng trăng lặng im, và gió chỉ rì rào trong mê mải Nên tôi đã vục mặt khóc trong đôi bàn tay tê tái! Bởi có khoảng trời mà ở đó chỉ còn tôi trơ trọi trở thành duy nhất một vì sao Nơi những người Ai Cập đã cố công tưới xanh sa mạc bằng những con sông đào Người Exkimo sưởi Siberi bằng củi trầm và lửa cháy Người Maya trong phế tích của đền thờ thần mặt trời dâng máu mình qùy lạy Sám hối cho những giấc mơ người! (nhưng tất cả họ và tôi đã thất bại trong nỗ lực cứu rỗi thế giới giữa tình yêu trụi trần mang diện mạo đười ươi) Để cuối cùng tôi đã xác quyết hành trình tìm về suối nguồn của tình yêu vĩ đại Nhằm truy nguyên nỗi buồn tồn tại Như đàn cá hồi đã dành cả cuộc đời hành hương nhằm sản sinh để chết Hoặc bản mệnh của cái chuông là khóc vang trong những đòn đau Hay mặt trời nguyện tự hủy diệt mình trong ánh lửa diệm sơn nhằm tỏa ra những sắc màu Hoặc sóng bởi sự rì rào cho biển bớt lặng câm đã lao mình về bãi đá Bởi có những điều sau muôn trùng tất cả… Thanh sắc của phấn son, vũ cuồng của thân xác, ma nhiên của ngôn từ và lấp lánh của vàng kim Em sẽ cần tôi đứng đợi sau những hàng bạch dương đen nối vai nhau trong bất tận đến im lìm Nơi tôi sẽ đưa em hành trình cùng đàn cá hồi, trong tiếng vang của chuông, ánh sáng của mặt trời và rì rào của sóng Và lau cho em giọt nước mắt cuối cùng ngưng đọng… (264/2-11) |
LTS: Nguyễn Văn Phương (tức Phương xích lô), nguyên hội viên Hội Nhà văn TT.Huế đã bị chết đuối ngày 2 tháng 6 năm 2002 tại Quảng Trị..Trước đó vài ngày anh có gửi tới toà soạn chúng tôi chùm thơ dự thi như một di ngôn tuyệt mệnh.Sông Hương xin trân trọng giới thiệu những bài thơ cuối của Nguyễn Văn Phương cùng bạn đọc.
NGUYỄN XUÂN HOÀNGTên thật: Nguyễn Xuân HoàngBút danh: Hạnh Lê, Hoàng Bình Thi, Nguyễn Vân Cù, Hoàng Phủ Cam.Nguyên quán: Hương Toàn, Hương Trà, TT.Huế.Năm sinh: 1966
TÔN NỮ HỶ KHƯƠNGTên thật: Công Tằng Tôn Nữ Hỷ KhươngSinh năm: 1937 tại Vỹ Dạ - HuếĐã cộng tác với nhiều tờ báo ở Huế và Saigon từ năm 1959
TRẦN HỮU LỤC - TRƯƠNG QUÂN - TÔN NỮ THU THUỶ
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Khắc Thạch - Phạm Nguyên Tường - Mai Văn Hoan - Văn Hữu Tứ - Nguyên Quân - Võ Quê - Ngàn Thương - Lê Ngã Lễ - Ngô Cang - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Phạm Tấn Hầu - Thanh Tú - Hồng Thị Vinh - Nguyễn Xuân Thâm - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hoài Nhơn - Đàm Khánh Phương - Bùi minh Quốc - Nguyễn Trung Hiếu - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Đông Nhật - Vũ Thị khương - Lê Huy Quang - Vương Tùng Cương - Huỳnh Quang Nam - Nguyễn Trọng Bính
TRẦN HOÀNG PHỐSinh năm 1953 tại Huế, tên thật là Bửu Nam, hậu duệ 4 đời của nhà thơ Hoàng tộc Tùng Thiện Vương, Tiến sĩ, hiện giảng dạy ở Khoa Văn Đại học Sư phạm Huế.Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã in: - Dự cảm. - Cõi nhân gian lạ lẫm
PHẠM XUÂN PHỤNG...Trên thế giới chỉ có Ngài Hightech Rộng - hẹp, thấp - cao tuỳ ý lắp vào...
LÂM THỊ MỸ DẠTôi tự đóng khung trong căn nhà bé nhỏChuyện đời thườngChuyện bệnh tật, thuốc thang…Những vùng đất chỉ còn trong trí nhớTrùng điệp cao nguyênXanh thẳm biển mơ màng…
HOÀNG DIỆP LẠC...gã thời gian chăn tín đồ vào bức tranh lập thểPicaso vẽ niềm hy vọng cuối cùng...
LÊ NGỌC THUẬNCó lẽ bên kia mầy vẫn sayVẫn ngồi ngủ tỉnh giữa ban ngàyVẫn nâng ly rượu không hề tiếcVẫn cạn cả đời không mảy may
TRẦN KIÊM ĐOÀNNhắm mắt lại tưởng đêm về quá khứEm nghe gì ngoài tiếng Thu caGió trở lạnh mây bay về tứ xứKhoảng trời Không rỗng lặng la đà
TRẦN HOÀNG PHỐMột mìnhngồi vớitrống khôngBốn bề gió thổimênh môngcõi người
KIỀU TRUNG PHƯƠNGCon vềnhà trống tuênh toangGiậu thưa dâm bụt gió xang nhẹ lùa
VIÊM TỊNH Gởi Thomas L. FriedmanTừ bên kia bờ Tây xa thẳm người đàn ông cô đơn
ĐINH THUChiều mùa hạ nắng nóng nung bải hoảiCây phượng buồn rất đẹp ngó dòng sôngTa cũng đứng cúi mình nghiêng xuống đáyKhông thấy gì - cây có thấy gì không
NGUYỄN THIỀN NGHI...Chiều chúm môi thổi chén trăng caoGót âm dương đu từng cung bậc...
ĐÔNG HÀ...Khi tất cả đã không còn gìtốt xấu buồn vui trắng đen lẫn lộn...
LÊ VIẾT XUÂNBất chợt gặp mùa thuTrong tạ từ dáng láHiu hiu làn hương lạAi kéo vòm trời lên…
ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say