Ánh sáng ban mai

10:10 20/01/2009
KITA MORIO (Nhật Bản)Kita Morio (sinh năm 1927) là nhà văn thuộc thế hệ hậu chiến của Nhật Bản. Tốt nghiệp Đại học Y. Năm 1960 được trao giải thưởng mang tên Akutagawa với truyện ngắn Trong bóng tối đêm, cốt truyện xảy ra trong một bệnh viện tâm thần ở Đức thời kì Chiến Tranh Thế Giới thứ II. Nổi tiếng với các tác phẩm giả tưởng khoa học và chống chiến tranh.

- Vẫn đang đêm đấy à? Trời chưa sáng kia ư? - ông lão thở khó nhọc hỏi.
Những năm tháng đó mới dài làm sao… Thời gian kéo lê thê mới chậm chạp làm sao… Nhưng bây giờ ông lão biết rằng kết cục đã gần rồi. Ông lão đã chuẩn bị cho việc này. Thì sao, ông đã xoay xở không tồi với các trách nhiệm của bản thân mình. Một mình, nhưng không tồi. Sự thực thì cũng không hẳn là một mình.
- Bên ngoài vẫn tối à? Bóng tối vẫn chưa tan sao? - ông lão hỏi lại một lần nữa.
- Hãy chưa tan, thưa cụ. Nhưng có lẽ một giờ nữa trời sẽ sáng, - người bạn trả lời ông, mắt nhìn màn đêm đen dày đặc bên ngoài cửa sổ. - Nếu cụ không ưa bóng tối, để con châm đèn.
- Không, không cần đâu, Dziro à. Ta muốn thấy ánh sáng ban mai bằng chính mắt mình.
- Ở đây đêm dài lắm, - Dziro nói. - Nhưng với cụ hình như nó còn dài hơn, vì cụ không thích bóng tối mà.
- Chuyện vặt cả thôi, Dziro à. Chẳng qua hôm nay là một đêm đặc biệt. ở xứ sở, nơi ta chào đời, đêm nay được gọi là đêm Giao Thừa, còn buổi sáng tới sau nó là sáng Năm Mới.
- Năm Mới ư? - Dziro khàn khàn hỏi rồi im bặt.
- Phải đấy. Năm Mới. Ta biết là chú mày không hiểu điều này. Không quan trọng đâu. Ta muốn chú mày hãy lắng nghe ta… Chú mày có biết không, Dziro, mỗi năm là một cột mốc trong cuộc đời chúng ta đấy. Một năm trôi qua, năm mới đến, và chúng ta sẽ già thêm một tuổi. Và luôn luôn như vậy, cho đến khi người ta già hẳn đi, như ta đây…
Ông lão nín lặng hồi lâu. Rồi tiếp tục:
- Nhưng một dạo đã xa lắc xa lơ rồi, ta còn trẻ lắm và vui vì được già thêm một tuổi. Ta yêu một nàng… Ôi chao, chuyện mới xưa làm sao… Và nàng yêu ta… Phải, bọn ta còn rất trẻ, trẻ măng. Gần như là những đứa trẻ… Chú mày có nghe không đấy, hở Dziro?
- Vâng, con đang nghe, nhưng con không hiểu hết được.
- Chuyện đó không quan trọng, chú mày hãy cứ nghe thôi. Vậy đấy, chúng ta gần như là những đứa trẻ và vẫn chưa thể sống với nhau được. Và vì thế mà chúng ta rất muốn chóng già thêm. Và chúng ta vui khi năm cũ kết thúc, rồi năm mới bắt đầu. Mỗi lần như thế, chúng ta đều lén trốn nhà gặp nhau trong vườn và chờ mặt trời của năm mới lên.
- Mặt trời năm mới ư?
- Dziro tội nghiệp à, chú mày không hiểu gì cả, nhưng chuyện này chẳng có nghĩa lí gì hết. Chú mày hãy cứ nghe, hãy nghe thôi, Dziro à… Chú mày có biết chuyện đó thế nào không? Đầu tiên là ban đêm - trời đen như mực ấy, còn sao thì to và sáng rực rỡ. Sau đó các ngôi sao bắt đầu nhạt đi. Rồi ở phương Đông, sát đường chân trời hiện lên một dải sáng le lói, và trong lòng trở nên vui sướng hơn… Đó chính là thứ ánh sáng mà chúng ta chờ đợi mỗi lần… Và đến cuối cùng, khi các ngôi sao tắt lịm hẳn đi, rồi trên bầu trời xanh lơ nhợt nhạt xuất hiện vầng mặt trời của năm mới, chúng ta mỉm cười với nhau rồi đi về nhà. Rồi một lần nàng nói với ta: “Mình sẽ đón mặt trời năm mới thêm lần nữa, còn sau đó sẽ được bên nhau, bên nhau mãi mãi…” Dziro này, chú mày có nghe không đấy?
- Vâng, con nghe.
Nhưng tiếng ông lão đã đứt quãng. Rồi Dziro nghe thấy một âm thanh lạ lùng - hình như ông lão khóc.
- Dziro à, chú mày không hiểu chuyện này… Chú mày sẽ chẳng hiểu gì hết đâu… Nàng đã chết…
Dziro hoang mang im lặng.
- Đó là một câu chuyện rất buồn, Dziro ạ. Rất là buồn, buồn nhất trên đời… Không có gì cay đắng hơn cái chết của người yêu hết… Nhưng chú mày không phải hiểu chuyện này… Vì thế mà ta đã đến đây. Ta chạy trốn nỗi buồn không chịu nổi. Ta đã chạy đến các vùng đất, nơi mà đêm kéo dài gần năm mươi giờ đồng hồ…
- A-a… - Dziro chợt nói. - Ánh sáng đã xuất hiện trên đường chân trời. Có lẽ bình minh đang đến.
Ông lão muốn nhỏm dậy, nhưng bị ho sặc sụa đau đớn và ngã xuống gối.
- Dziro à, hãy thứ lỗi cho ta, ta không thể tự mình được. Chú mày hãy đỡ ta dậy với.
Dziro giúp ông lão ngồi dậy.
- Cám ơn chú mày, Dziro! Chú mày đã phục vụ ta lâu và tận tụy… Phải rồi, bầu trời phía Đông hình như đã rạng lên, nhưng sương mù làm mờ mắt ta. Dziro, chú mày hãy nói ta nghe, có phải bóng tối đang tan không?
- Vâng.
- Trên bầu trời đã lấp lánh những tia nắng óng vàng chứ?
- Vâng.
- Viền các đám mây đã ngả sang màu hồng và trong vắt chứ?
- Vâng, ở xung quanh đã chuyển màu hồng hết cả rồi đấy ạ.
Ông lão gật đầu mãn nguyện.
- Ta cám ơn chú mày, Dziro ạ. Bây giờ hãy đặt ta nằm thoải mái hơn và đắp chăn cho ta. Ta thấy lạnh…
Ông lão nằm với đôi mắt nhắm nghiền. Ông không cử động thêm và không hỏi xem mặt trời đã lên hay chưa. Trên khuôn mặt ông ngưng lại một vẻ yên bình hoan lạc.
Dziro đứng cạnh ông lão một lát, rồi mở cửa bước ra bên ngoài. Ánh sáng ban mai của năm mới từ Trái Đất đã lan tỏa khắp hành tinh xa vô tận. Trên mái căn lều nhảy nhót những vệt nắng hồng.
Lồng ngực kim loại của Dziro sáng rực dưới những tia mặt trời lấp lánh, chàng Ngốc robot, kẻ không biết thế nào là tình yêu và cái chết, tên hầu bé nhỏ bằng thép đã một lòng một dạ phục vụ chủ nhân của mình là Hiệp Sĩ - Người Khai Sáng vũ trụ, bởi vì bộ não điện tử truyền lệnh cho chàng như thế, cầm lấy chiếc xô và bước xuống theo con đường mòn về phía nguồn nước. Nhưng đã chẳng còn có ai để uống nước nữa rồi!
KIỀU VÂN dịch

(nguồn: TCSH số 240 - 02 - 2009)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Irving Stone (1903-1989), nhà văn Mỹ hiện đại, nổi tiếng trong nước và trên thế giới nhờ những kịch bản phim lịch sử, những tác phẩm về tiểu sử các nhân vật nổi tiếng, nhất là những cuốn “Khát vọng cuộc sống” (Lust for Life) viết năm 1934, về Vincent van Gogh, danh hoạ Hà Lan, “Tê tái và Đê mê” (The Agony and the Ecstasy) viết năm 1961, về Michelangelo, danh hoạ và nghệ sĩ điêu khắc Italy, “Thuỷ thủ trên lưng ngựa” (Sailor on Horseback) về Jack London, nhà văn Mỹ lừng danh...).

  • LTS: Henri Troyat (1-11-1911_4-3-2007) sinh tại Matx-cơ-va, định cư ở Pháp kể từ 1920, thuộc Viện Hàn lâm quốc gia Pháp từ 1959, một trong những cây bút viết khỏe nhất của văn học Pháp hiện đại. Chuyên viết tiểu thuyết, truyện ngắn. Ngoài ra, nghiên cứu về Đốtx-tôi-ép-xki, Tôn-xtôi, Lét-mông-tốp, Ô-la, Ban-zắc… Truyện ngắn của ông giàu nét dí dỏm, ký họa.

  • Atiq Rahimi sinh năm 1962 tại Afghanistan, nhưng đến sống ở Pháp vào năm 1984. Tại Pháp ông trở thành một nhà văn, nhà làm phim tài liệu và phim truyện nổi tiếng. Tiểu thuyết của ông “The Patience Stone - “Nhẫn thạch” được giải thưởng danh giá Prix Goncourt năm 2008. Phim dựa trên tiểu thuyết của ông “Earth and Ashes - Đất và Tro” được tuyển chọn chính thức tại liên hoan phim Cannes năm 2004 và được một số giải thưởng.

  • IVAN XÔCHIVESNgười chồng lý tưởng - đấy là tôi. Mẹ vợ, vợ tôi và đa số bạn gái của nàng đều gọi tôi như vậy.

  • LTS: Nhà văn Xô-viết Alêchxây Marinat là tác giả nổi tiếng của một số tiểu thuyết và kịch. Nhưng những tác phẩm làm cho ông nổi tiếng trước hết đối với tất cả các độc giả là những truyện ngắn hài hước. Tính hài hước trong các truyện ngắn của ông rất nhẹ nhàng nhưng sắc sảo. “Hoa tặng Ka-lum-ba” là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của Alêchxây Marinat.

  • LTS: Vaxin Bưcốp sinh năm 1924 tại làng Tsê-rê-pốp-si-na, vùng Vi-tép-xcơ, nước cộng hòa Bêlôruxia. Ông từng đứng trong hàng ngũ quân đội Xô Viết chiến đấu chống phát-xít Đức. Tác phẩm của ông bắt đầu được xuất bản từ năm 1956. Ông thuộc một trong những tác giả viết về chiến tranh nổi tiếng của Liên Xô. Những tác phẩm của ông được nhiều người biết đến là: Phát tên lửa thứ ba, cuộc hành quân núi An-pơ, những người chết không biết đến xấu hổ, những con chó sói… ông đã nhận giải thưởng quốc gia của Liên Xô, giải thưởng I-a-cúp Kô-la-xơ của nước cộng hòa.

  • LTS: William Somerset Maugham (1874 - 1965) là một nhà văn Anh nổi tiếng, viết nhiều, với bút pháp hiện thực sắc sảo, soi rọi những khía cạnh mâu thuẫn nghịch chiều của cuộc sống, phác hiện những nét sâu kín của bản tính con người. Lối văn của ông trong sáng, khúc chiết, ông lại có biệt tài dẫn truyện hấp dẫn, lý thú, đặc biệt phong cách của ông thường hài hước, sâu cay.Là nhà văn đa tài, ông vừa là tiểu thuyết gia có tiếng, vừa là người viết truyện ngắn bậc thầy, và cũng là một kịch tác gia thành công.

  • NOBUKO TAKAGI(Tiếp theo Sông Hương số 256 tháng 6 - 2010)

  • LTS: Tên tuổi Azit Nê-xin đã trở nên quen thuộc với chúng ta. Là tác giả của tập truyện châm biếm nổi tiếng “Những người thích đùa” đã được dịch ra tiếng Việt, ông là trưởng đoàn nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ dự hội nghị BCH Hội Nhà văn Á Phi và cuộc gặp gỡ các nhà văn Á Phi ở nước ta vào tháng 10-1982.

  • A-đa-mô-vích sinh ra và lớn lên cùng cha mẹ trong làng công nhân ở Gơ-lu-sa, tại Bi-ê-lô-rút-xi-a. Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ, nhà văn mới 14 tuổi nhưng đã theo mẹ và anh tiếp tế cho du kích quân.

  • LGT: Bóng cây phong lan được trích từ tuyển tập truyện ngắn Nhật Bản có nhan đề chung Bên trong do Nhà xuất bản Kodansha tuyển chọn và giới thiệu, được Nhà xuất bản Thuận Hóa (Huế) tổ chức dịch ra tiếng Việt và phát hành ở trong nước. Tuyển tập gồm 8 truyện ngắn của 8 nhà văn nữ với đề từ chung: Phụ nữ Nhật viết về phụ nữ Nhật. Bên trong là nhan đề, mà cũng là chủ đề của tất cả các truyện: Phía trong tâm hồn và phía trong thân thể của người phụ nữ.

  • EDWARD D. HOCHGần như ngay từ ngày cưới của họ cách đây 17 năm, William Willis đã căm ghét vợ mình, nhưng chưa một lần nào anh ta nghĩ đến chuyện giết người. Anh ta sẵn lòng ở ngoài suốt cả ngày, lái xe tới cơ quan mỗi sáng, quay trở về nhà mỗi tối, và đơn giản là bỏ ngoài tai cái giọng lải nhải đều đều của vợ.

  • LTS. S. Rajaratnam thuộc thế hệ những nhà văn cũ của Singapo. Ông có thời làm Bộ trưởng Ngoại giao của Singapo. Truyện ngắn của ông mang chất thơ và tính nhân bản cao. Sông Hương xin giới thiệu một trong những truyện ngắn hay của Rajaratnam.

  • DANIEL BOULANGERĐó là mùa thu ở Concile, thành Rome mang mọi vẻ Rome và ở đó người ta đã không còn kiếm được nơi cho thuê phòng nữa.

  • Corrado AlvaroThời gian như muốn chững lại. Hơi nóng vẫn còn hừng hực, bầu trời mờ mờ hơi nước, những con ve kêu rả riết, ở phía tây, chân trời quang hơn, vài cụm mây như bị một nét bút quệt xuống. Cơn mưa hẳn là ở mãi xa nên người ta bắt đầu hái nho.

  • GABRIEL GARCIA MARQUEZ (COLUMBIA) Ngài nghị sĩ Onesimo Sanchez trước cái chết của ngài có sáu tháng và mười một ngày để đi khi ngài tìm thấy người phụ nữ của đời ngài.

  • Paul William Gallico (1897-1976) là một nhà văn, phóng viên thể thao nổi tiếng của Mỹ. Nhiều tác phẩm của ông đã được chuyển thể thành phim truyện, phim truyền hình, có tác phẩm đã đạt giải Oscar. Cha ông người Ý, mẹ người Áo, bản thân ông đã nhiều năm sống ở châu Âu. Là người đa tài và viết khỏe, ông có hàng chục đầu sách: tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch bản phim truyền hình, thể thao. Những tác phẩm nổi tiếng của Gallico là: Ngỗng tuyết, Tình yêu của bảy con búp bê, Cuộc phiên lưu Poseidon.

  • ANTONIO TABUCCHIAntonio Tabucchi (sinh năm 1945) là một trong những nhà văn được đọc nhiều nhất và dịch nhiều nhất hiện nay của Italia, bậc thầy nổi tiếng về truyện ngắn tâm lý.

  • IVAN BUNHINLúc ông ta đội mũ, đi trên phố hay đứng trong toa tàu điện ngầm không thấy rõ mái tóc cắt ngắn hung hung đỏ có những sợi lóng lánh, qua vẻ tươi tỉnh của gương mặt gầy, nhẵn nhụi, thân hình cao xương xương cứng đơ trong chiếc pan- tô không thấm, có thể đoán ông không quá 40. Chỉ cặp mắt xám nhạt luôn chứa một nỗi buồn khô khốc nói lên rằng ông là một người đã nếm trải nhiều trong cuộc đời.

  • LTS: Anatoli Kudraves là một nhà văn Beloruxia tài năng. Phần lớn các tác phẩm của ông thể hiện cuộc sống của những người nông dân, người chủ chân chính, giàu bản sắc riêng và chân thành của chính quê hương mình. Tác giả đã dẫn dắt nhân vật của mình trải qua công việc tập thể hóa nông nghiệp, trải qua những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại và cả thời kỳ kinh tế đổ nát sau chiến tranh cho đến ngày hôm nay.