Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đức Bá - Trần Đình Ngôn - Từ Nguyên Tĩnh - Lê Điểm - Lê Viết Xuân - Nguyễn Văn Song
Tác phẩm "Nắng lụa vàng" (Acrylic, 130cm x 110cm, 2024) của họa sỹ Lê Bá Cang
HUỲNH THÚY KIỀU
Gởi người về bên bến gió
Người về bến gió ngày xưa
Mà sao day dứt như vừa hôm qua?
Cơn mơ chực khóc
vỡ òa
Mây giăng bến gió
Nhạt nhòa mưa bay
Hỏi người phiêu bạt tháng ngày
Ươm bao vốc nhớ vun dày miền thương?
Hoa sưa kịp rắc vàng đường
Ai về bến gió mùi hương còn đầy…
Cạn nguồn con sóng lắt lay
Hai bàn tay ấm hao gầy hơn không?
Ru chiều… bến gió mênh mông
Đò xưa lỡ nhịp bềnh bồng trôi xuôi
Vớt câu thơ cũ
ngậm ngùi
Hỡi người bến gió chơi vơi nỗi gì?
Cầm mùa dắt nhớ thiên di…
NGUYỄN ĐỨC BÁ
Có những hạt mây
Có những hạt mây
trôi qua miền sóng vỗ
qua bầu trời mênh mang gió hát
rót đầy chiếc ly mùa hạ vàng
treo trên sợi nắng tuổi thơ bay
Có những hạt mây
nghiêng xuống dòng sông
nỗi nhớ chơi vơi chùm xoan tím rụng
bóng con đò ru giấc mơ hoang
Có những hạt mây trôi qua miền trăng vỡ
lạc vào đôi mắt em
bâng khuâng giọt tơ lòng đêm khát đợi
uống chén mộng say
trên cánh đồng ký ức
Có những hạt mây thao thức phía chân trời
tím biếc một dòng thơ
chạm phía phai phôi
khâu vết rách thời gian trăn trở…
TRẦN ĐÌNH NGÔN
Ngày trở về
Ngày trở về
qua con ngõ ngày xưa
bình minh đánh thức khu vườn
tiếng chim ca vang trong nắng sớm
tấm áo bạc màu ký ức
những vệt tóc bay bay lưng trời
Đôi nạng gỗ in trên lối xóm
tròn như những nốt trăng Trường Sơn
ngời sáng lung linh
những đêm hành quân băng rừng
Người lính trở về
men theo con đường làng cất cao tiếng hát
bài ca cũ
bi bô thời chân sáo
trên cánh đồng rạ rơm
thơm hương mùa lúa mới
Ngày ấy
mắt em buồn
mái tóc thề
những giấc mơ khuya nồng nàn
đêm thao thức
một vầng trăng mười bảy
Mùa xuân còn trước cửa
những lá me xanh
những cánh bướm rập rờn
và đôi mắt lặng im giữa vườn hoa hé nở
Mặt trời đã hừng lên...
TỪ NGUYÊN TĨNH
Màu thời gian
Chiếc ấm màu da lươn
Pha trà
Tân Cương
Một mình khó uống
Buổi sáng
Tinh khôi
Đã bao lần định bỏ
Lại nhớ hoài vị chát
Uống vào gặp được đất
Có cả hương cây
Sao lại
Tiếng thở dài?
Chắc nhớ chuyện thuở xưa
Chạy bộ ra Quan Nội
Chạy vội ra Yên Vực
Quán gần cầu Hàm Rồng
Mua một vài điếu thuốc
Kèm gói chè ba hào
Pha đặc uống
Bụng sôi cồn cào
Thơ văn đâu chẳng thấy
Tiếng máy bay ào ào
Vội ra hầm trú ẩn
Xem bom bỏ nơi đâu
Thoắt năm sáu chục năm trời
Giờ không sao ngon giấc
Dậy pha trà thổn thức
Ấm đất
Màu khói bom
Ngồi một mình
Tiếng thở dài bất chợt
Tiếc phai màu
Thời gian
LÊ ĐIỂM
Mắc cạn giữa vàng sưa
Nữ Oa đội đá vá trời
còn tôi ngược dốc
tìm tôi một thời
thanh xuân như chiếc lá rơi
vèo
đuôi mắt nhớ cứ vời vợi đêm
mây thu ngơ ngác bên thềm
buồn tôi kết tủa giữa miền hoang liêu
những huyền ảo
những hắt hiu
rơi vu vơ
chạm
phiêu diêu trở mùa
gieo long lanh dát vàng sưa
Hương Trà thay áo như vừa biếc xanh
ký ức đêm
dạt bờ anh
hoàng hôn đắm bến trong ngần thanh xuân
tơ lòng vướng tiếng cười giòn
một tôi
mắc cạn giữa vàng hoa sưa
LÊ VIẾT XUÂN
Sương chiều
Giữa chiều cứ ngỡ sớm mai
Se se gió lạnh thấm vai trên đường
Nắng vàng bất chợt trắng sương
Bức tranh trời họa, tỏa hương mát lành
Thoảng như xa, thoáng lại gần
Tiếng reo con trẻ trong ngần, lạ chưa
Râm ran khúc nhạc giao mùa
Bản tình ca mới, ai vừa vút lên…
Lưng chừng phố núi gặp em
Mơ màng bên tấm vải dèng mềm sương...
NGUYỄN VĂN SONG
Trầu không của mẹ
Trầu không leo ngọn lên tường
Dệt xanh một khoảng yêu thương vườn nhà
Hằng ngày dáng mẹ vào ra
Dõi theo nắng đượm lá già vàng tươi
Trầu xanh thơm bén hơi người
Mỗi lần thấy mẹ lá cười gió reo
Một bầy chim sẻ ùa theo
Làm rơi muôn giọt sương treo trong ngần
Chõng tre thanh thản góc sân
Mẹ têm trầu đón bạn gần bạn xa
Hương trầu đằm vị quê nhà
Ấm như lòng mẹ ủ qua tháng ngày
Cuối năm sương muối phủ dầy
Mẹ ngồi nhìn khoảng sân đầy lá rơi
Mẹ thương trầu lắm trầu ơi
Xin đừng buốt xót khoảng trời tái tê
Đi xa còn một chốn quê
Chiều nay gió bấc con về nhà xưa
Lá trầu chợt rụng như mưa
Vườn không bóng mẹ nhà thừa bóng con.
(TCSH424/06-2024)
Đợi tắt mặt trờiĐêm không trăng ta lầm lũi bước sóng đôi với biểnXa khơi thăm thẳm màn đen
Tôi vấp ngã vào ban mai trong trẻoNước sông Hương xanh rười rượi tháng tưMưa đầu hạ, sấm chớp chừng vội vãCơn gió hoang lạ lẫm bước tôi về
LTS: Thanh Thảo tên thật là Hồ Thành Công, sinh 12 - 3 - 1946 tại Mộ Đức Quảng Ngãi. Tốt nghiệp khoa ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội 1969, vào bộ đội, làm báo ở Đài tiếng nói VN, đi chiến trường bộ cuối năm 1970. Là phóng viên chiến trường, ở Ban binh vận R. Sau giải phóng về trại sáng tác Quân khu 5, sau đó giải ngũ, về Hội Văn nghệ Nghĩa Bình và Hội Văn nghệ Quảng Ngãi. Hội viên Hội nhà văn, ủy viên Hội đồng Thơ Hội Nhà văn Việt . Đã in hơn 10 tập thơ và trường ca. Hai lần nhận giải thưởng của Hội Nhà văn Việt cho hai tập thơ “Dấu chân qua trảng cỏ” và trường ca “Những ngọn sóng mặt trời”. Giờ vẫn làm thơ chơi và viết báo kiếm sống.
LTS: Trần Chấn Uy sinh năm 1957, tại Đức Thọ, Hà Tĩnh, hội viên Hội Nhà văn Việt . Anh là một nhà thơ trẻ đã có 5 tập thơ ra mắt bạn đọc. Trần Chấn Uy đi khắp nơi, say mê với cái mình đã chọn, diễn đạt nó với nhiều cung bậc. Tìm kiếm chân lý và cái đẹp để đưa vào thơ, với tấm lòng bao dung, nhân hậu, dưới góc độ nào, giọng thơ Trần Chấn Uy cũng chân chất, mộc mạc, nồng ấm. Nhà thơ Trần Chấn Uy hiện nay công tác ở Đài Truyền hình Khánh Hoà.
LTS: Dạy toán nhưng rất yêu thơ đó là điểm đặc biệt của con người Lê Quốc Hán. Lê Quốc Hán viết thơ nhiều. Thơ anh đã in hầu hết các báo ổ địa phương và trong nước. Thấm đẫm mồ hôi của người lao động, anh luôn nhìn cuộc đời với đôi mắt yêu thương, đầy trân trọng. Hồn hậu, mộc mạc, chân chất mà vẫn nói được cái mình gửi gắm không chút sáo cũ, âu đó cũng là điểm mạnh trong thơ Lê Quốc Hán.Lê Quốc Hán hiện nay là Tiến sĩ trường Đại học Sư phạm Vinh.
LTS: Sinh năm 1969 đã có 2 tập thơ riêng. Là một cây bút trẻ luôn có ý thức làm mới thơ. Tập thơ đầu tay “Dòng sông cháy” của chị vừa ra mắt bạn đọc đã nhận được giải thưởng văn học của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 1997.Táo bạo, trăn trở cho cái mới. Khắt khe, đòi hỏi cao chính mình trong lao động nghệ thuật; Nguyễn Bảo Chân đã chọn cho mình một cách đi riêng trên con đường thơ ca. Với ngôn ngữ thơ hiện đại, với hình tượng thơ kỳ lạ - qua cảm xúc tinh tế của một tâm hồn nhạy cảm, Nguyễn Bảo Chân đã mang đến cho bạn đọc những bài thơ hay. Hiện nay Nguyễn Bảo Chân công tác ở Đài Truyền hình Việt - phụ trách chương trình “Tác phẩm và dư luận” trên sóng VTV3.
LTS: Sinh năm 1943 ở Hà Nội. Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn là một cây bút nữ nổi tiếng. Với chất thơ dịu dàng, đằm thắm, chị đã đem đến cho thơ Việt một giọng riêng. Chị không tìm kiếm những tứ thơ lạ, mà làm lạ những tứ thơ tưởng như đã cũ. Với 6 tập thơ và 2 tập truyện thiếu nhi, Phan Thị Thanh Nhàn đã nhận được nhiều giải thưởng văn học. Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn hiện nay là UVBCH Hội Nhà Văn Hà Nội và là chủ nhiệm câu lạc bộ nhà văn nữ Việt .
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Thiên niên kỷ mới vẫy ta sangkhốn nỗi quà xuân chưa sẵn sàng
Tặng nhà thơ Lâm Hiểu Đông Trời đang mưa mát câyQua công viên Thâm Quyến (*)- Cả thế giới trong nàyTựa bảo tàng bày biện
Tôi ra lệnh cho giao thừa dừng lạiThế kỷ XX khoan hãy ra điThế kỷ XXI đừng đến vội
Mùa thu hẹn ta về Hà NộiTa rong chơi quên cả lối vềMột mình phiêu lãng miền sơn cướcVui cùng trăng cụng chén sơn khê
Vô tư quá tôi trở thành khờ dạiNên chi lỡ hẹn một lời thề
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng