THÀNH PHONG
Tác phẩm "Bủa lưới" của tác giả Hoàng Xuân Dục
Giấc khơi xa
Không thể đếm hết có bao nhiêu câu hò mỗi lần bắp tay run lên
lựa theo điệu nhảy của hàng ngàn bông hoa trong suốt
kéo vào hơi thở mặn chát
mắt lưới thấu tỏ thực hư.
Màn đêm vén mây dát vàng dáng đứng tạc giữa biển cả
họ đẩy ra sự im lặng ngàn năm
căng thừng cuồn cuộn màu hoa lệ
nở sức khơi xa.
Lênh đênh giữa bàng hoàng ngàn trùng và lạc lõng
đáy biển,
dải ngân hà,
cây đinh ba ghim vào chớp mắt.
Một đêm trên biển tựa như trường niên kỷ
nhưng cũng chỉ vừa bằng một khúc đưa nôi.
Những chuyến ra khơi có thể lạc mất
tuổi của cha
và kéo về tuổi con
chiếc thuyền ngâm nước biển xối vào từng thớ vỏ
dắt lọn tóc mờ sương.
Tấm lưng trần căng sức khua về ngàn ánh sao bọt nước
đêm nay là đêm thứ mấy ra khơi?
cước bạc mà nhói lòng con sóng vỗ.
Không đề
Lấp kín không gian những nếp gấp
ngỡ như nỏ đất đổ ngả đường cày
bàn chân chạy qua
khảm vào cánh đồng vết tích mùa.
mùa đã chín trên tấm vai trần
còn riêng mình tôi xanh lá
sau tiếng cười vàng giòn là những khoang trống
đầy bóng tối
đời rạ rơm mong ngày về cháy trên bếp quê cha
ai thổi mùa đi xa
vết chân chim bơ vơ lạc đường trên cánh đồng hoen đỏ
mắt mẹ đã xám bụi tro
chiều nay
trâu tìm về lối cỏ
thơm lừng bạc khói ươm thơ.
(TCSH422/04-2024)
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê