THÀNH PHONG
Tác phẩm "Bủa lưới" của tác giả Hoàng Xuân Dục
Giấc khơi xa
Không thể đếm hết có bao nhiêu câu hò mỗi lần bắp tay run lên
lựa theo điệu nhảy của hàng ngàn bông hoa trong suốt
kéo vào hơi thở mặn chát
mắt lưới thấu tỏ thực hư.
Màn đêm vén mây dát vàng dáng đứng tạc giữa biển cả
họ đẩy ra sự im lặng ngàn năm
căng thừng cuồn cuộn màu hoa lệ
nở sức khơi xa.
Lênh đênh giữa bàng hoàng ngàn trùng và lạc lõng
đáy biển,
dải ngân hà,
cây đinh ba ghim vào chớp mắt.
Một đêm trên biển tựa như trường niên kỷ
nhưng cũng chỉ vừa bằng một khúc đưa nôi.
Những chuyến ra khơi có thể lạc mất
tuổi của cha
và kéo về tuổi con
chiếc thuyền ngâm nước biển xối vào từng thớ vỏ
dắt lọn tóc mờ sương.
Tấm lưng trần căng sức khua về ngàn ánh sao bọt nước
đêm nay là đêm thứ mấy ra khơi?
cước bạc mà nhói lòng con sóng vỗ.
Không đề
Lấp kín không gian những nếp gấp
ngỡ như nỏ đất đổ ngả đường cày
bàn chân chạy qua
khảm vào cánh đồng vết tích mùa.
mùa đã chín trên tấm vai trần
còn riêng mình tôi xanh lá
sau tiếng cười vàng giòn là những khoang trống
đầy bóng tối
đời rạ rơm mong ngày về cháy trên bếp quê cha
ai thổi mùa đi xa
vết chân chim bơ vơ lạc đường trên cánh đồng hoen đỏ
mắt mẹ đã xám bụi tro
chiều nay
trâu tìm về lối cỏ
thơm lừng bạc khói ươm thơ.
(TCSH422/04-2024)
TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu
NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.
TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.
LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...
DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này
ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa
Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...
Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?
LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.
Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên Mụ nắng chan vàng
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...
Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.
Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức
Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi
...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như cứu hoả...
Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về
...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...
Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...