“Thế giới tối đen” bí ẩn tuyệt đẹp

10:42 28/04/2009
NAM NGỌC            (Về tập truyện ngắn mới nhất của nhà văn Võ Thị Xuân Hà do Công ty Truyền thông Hà Thế liên kết NXB Phụ nữ xuất bản và phát hành quý I năm 2009)Tập truyện gồm 14 truyện  ngắn, với những mô típ khác nhau nhưng cùng chung gam màu thấm đẫm chất liệu hiện thực. Tất cả đã tạo nên một chỉnh thể thống nhất mà ở đó các nhân vật dù xấu dù tốt cũng đều hướng tới cái đẹp, cái nhân bản của con người. Cách viết truyện lạ cùng với những chi tiết, tình tiết được lắp ghép một cách khéo léo, Võ Thị Xuân Hà đã một lần nữa gây ngạc nhiên cho người đọc bằng bút pháp ẩn không gian đa chiều của mình.


Khác với những truyện trước đó, ở truyện ngắn Thế giới tối đen, tác giả mô tả một hiện thực, thực đến độ lại khiến người ta như lạc vào một thế giới bí ẩn nào đó. Mọi sự vật trong cuộc sống được nhìn nhận dưới góc độ của loài vật. Money, tên của con chó được tác giả khắc hoạ như một chứng nhân, điều này được thể hiện qua những câu văn mang tính triết lý như: “Hình như tất cả chúng ta, những sự sống trên thế gian này đều rất yếu đuối, rất cần một sự nâng đỡ ít nhất là về mặt tinh thần”.

Ở truyện ngắn Giữa bầy chó, tình tiết truyện xoay quanh cuộc sống đời thường của ba mẹ con nhân vật xưng "tôi". Bạn đọc như được cùng chia sẻ cảnh ngộ éo le của họ. Một xóm nghèo tối tăm của thành phố với đủ loại những tệ nạn xã hội, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn cùng với những mối quan hệ xóm giềng phức tạp dường như muốn đẩy họ vào con đường cùng. Tuy nhiên, họ vẫn vượt lên trên tất cả để sống. Cuộc sống của họ vẫn tràn ngập hạnh phúc bên cạnh những con chó rất mực yêu thương.

Với truyện ngắn Xóm đồi hoa, tác giả đi sâu khắc hoạ chân dung của hai người phụ nữ làm nghề “bán thân nuôi miệng”. Mối quan hệ của họ là bà - cháu ngoại, gặp nhau trong hoàn cảnh mà mỗi người đều đã trải qua quãng đời bất hạnh nhất của mình, là những con người ở dưới đáy cùng của xã hội, và giờ đây họ đang cùng chung sức gây dựng lại cuộc đời.

Mùa phim trường lại cho người đọc được thấu hiểu hơn lĩnh vực điện ảnh. Các cảnh quay được dàn dựng công phu mà ở đó tác giả dường như chính là người đạo diễn tài ba đang chỉ đạo đoàn làm phim. Phan Hoàng là một đạo diễn trẻ có năng lực. Việc cảm thấy nhàm chán trong môi trường làm phim nhà nước cùng với những khát khao của tuổi trẻ đã thôi thúc anh mở hãng phim tư nhân. Đó chính là sự dấn thân của tuổi trẻ hứa hẹn nhiều thành công nhưng cũng đầy bất trắc.

Một loạt những truyện ngắn khác như Cõi người, Vườn hài nhi, Con đường vô tận… cuộc sống với muôn nẻo bi kịch trộn lẫn hạnh phúc được tác giả trưng ra như cách người ta phô bày sự xù xì để mỗi người tự gọt giũa cho mình một cách nhìn và một suy ngẫm.

Ở truyện ngắn Đêm ở hồ Hoả Tước, chỉ bằng vài cuộc trò truyện của ba người đàn bà ở bên cạnh một cái hồ nước vào buổi đêm mà tác giả đã tạo nên một truyện ngắn khá lạ lùng với cuộc sống của những người dân xung quanh một cái hồ không rõ tồn tại đâu đó, luôn ngập chìm trong bóng tối theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Truyện ngắn Bên cạnh căn gác nhỏ nửa đêm mở ra một không gian hẹp nơi có một khu dân cư tồi tàn, nhếch nhác. Phát súng bắn trả thù nhau vang lên trong đêm, dường như cũng báo hiệu một sự thật về sự rối ren trong thời buổi lòng người chia rẽ…

Truyện Mưa rơi, với những tình tiết đơn giản dường như không có gì đáng chú ý nhưng đây lại là truyện ngắn đặc sắc trong tập với những câu văn gọn ghẽ, chắc và hấp dẫn người đọc từ câu đầu đến câu cuối. Một ván cờ với hai người đàn ông (một Tàu và một Việt) và hai người đàn bà của họ. Chỉ một ván cờ thôi mà người ta nhìn thấy hết mọi điều hạnh phúc, cô đơn, sự lạnh lẽo và khổ nạn của lòng người…

Có thể nói vốn sống phong phú, ngôn ngữ sắc cạnh cùng với bút pháp đa chiều, với nhiều góc nhìn quyết liệt và đôi khi lạnh lùng đã tạo nên một tập truyện ngắn độc đáo, đang gây được sự thu hút của độc giả. Võ Thị Xuân Hà luôn lôi cuốn độc giả ở những kết thúc lạ đôi khi bất ngờ, hụt hẫng. Sau những thành công của các tập truyện ngắn như: Bầy hươu nhảy múa, Giá nhang đèn và những truyện khác, Chuyện của con gái người hát rong, Cái vạc vàng có đòn khiêng bằng kim khí… và các tập tiểu thuyết như Tường thành, Trong nước giá lạnh, Võ Thị Xuân Hà với một Thế giới tối đen, một thế giới tuyệt đẹp bí ẩn, đã hướng người đọc đến một cách nhìn nhận khác trong triết lý tối đen tuyệt đẹp của mình.

N.N
(242/04-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRIỀU NGUYÊN

    1. Đặt vấn đề
    Nói lái được sử dụng rộng rãi trong giao tiếp thông thường, và trong văn chương (một lối giao tiếp đặc biệt). Để tiện nắm bắt vấn đề, cũng cần trình bày ở đây hai nội dung, là các hình thức nói lái ở tiếng Việt, và việc sử dụng chúng trong văn chương.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ  

    (Đọc tiểu thuyết “Huế ngày ấy” của Lê Khánh Căn, Nxb. Quân đội nhân dân, 2006).

  • HỒ ĐĂNG THANH NGỌC

    (Đọc “Song Tử” của Như Quỳnh de Prelle)

  • VŨ TRỌNG QUANG

    Trần Thiên Thị viết tắt TTT hay đọc là 3 Tê, tôi liên tưởng đến những T thơ ca:

  • GIÁNG VÂN

    Tôi gọi chị là “ Người truyền lửa”.

  • LGT: Trong khi giở lại tài liệu cũ, tình cờ chuỗi thơ xuân năm Ất Dậu 2005 của Thầy Trần Văn Khê xướng họa với chị Tôn Nữ Hỷ Khương và anh Đỗ Hồng Ngọc rơi vào mắt.

  • Là một nhà văn có sự nghiệp cầm bút truân chuyên và rực rỡ, sau cuốn tiểu thuyết “Chuyện ngõ nghèo”, có thể coi như cuốn tự truyện của nhà văn, Nguyễn Xuân Khánh chủ trương gác bút. Bởi ông biết mỗi người đều có giới hạn của mình, đến lúc thấy “mòn”, thấy “cùn” thì cũng là lúc nên nghỉ ngơi.

  • Nhà văn Ngô Minh nhớ ông và bạn văn cứ gặp nhau là đọc thơ và nói chuyện đói khổ, còn nhà thơ Anh Ngọc kể việc bị bao cấp về tư tưởng khiến nhiều người khát khao bày tỏ nỗi lòng riêng.

  • Tháng 4.1938, Toàn quyền Đông Dương đã “đặt hàng” học giả Nguyễn Văn Huyên thực hiện công trình Văn minh Việt Nam để dùng làm sách giáo khoa cho bộ môn văn hóa VN trong các trường trung học. Một năm sau, công trình hoàn thành nhưng lại không được người Pháp cho phép xuất bản.

  • NGUYỄN VĂN MẠNH
     
    Kỷ niệm 140 năm ngày sinh Cụ Huỳnh Thúc Kháng

  • MAI VĂN HOAN

    Vào một ngày cuối tháng 5/2016 nhà thơ Vĩnh Nguyên mang tặng tôi tác phẩm Truyện kể của người đánh cắp tượng Phật Thích Ca Mâu Ni vừa mới “xuất xưởng”.

  • Trong đời sống học thuật, nhất là khoa học xã hội, có rất nhiều thân danh dành cho số đông, công chúng (quen xem tivi, nghe đài đọc báo) nhưng cũng có những tiếng nói chỉ được biết đến ở phạm vi rất hẹp, thường là của giới chuyên môn sâu. Học giả Đoàn Văn Chúc là một trường hợp như vậy.

  • Dồn dập trong ba tháng Tám, Chín, Mười vừa qua, tám trong loạt mười cuốn sách của nhà nghiên cứu về Lịch sử Việt Nam thời Tây Sơn Nguyễn Duy Chính liên tiếp ra đời (hai cuốn kia đã ra không lâu trước đó). Cuộc ra sách ồ ạt này cộng thêm việc tác giả về thăm quê hương đã thu hút sự chú ý của bạn đọc và các nhà nghiên cứu ở Việt Nam.

  • NHƯ MÂY

    Chiều 14/8/2016 không gian thơ nhạc bỗng trải rộng vô cùng ở Huế. Hàng trăm độc giả mến mộ thơ Du Tử Lê và bạn bè văn nghệ sĩ từ các tỉnh Kiên Giang, Đắk Lắk, Quảng Nam, Quảng Trị, Đà Nẵng, Hà Nội đã về bên sông Hương cùng hội ngộ với nhà thơ Du Tử Lê.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ
          Trích Tự truyện “Số phận không định trước”

    Từ ngày “chuyển ngành” thành anh “cán bộ văn nghệ” (1974), một công việc tôi thường được tham gia là “đi thực tế”.

  • NGÔ MINH

    Nhà văn Nhất Lâm (tên thật là Đoàn Việt Lâm) hơn tôi một giáp sống, nhưng anh với tôi là hai người bạn vong niên tri kỷ.

  • NGUYÊN HƯƠNG

    Ở Huế, cho đến hôm nay, vẫn có thể tìm thấy những con người rất lạ. Cái lạ ở đây không phải là sự dị biệt, trái khoáy oái oăm mà là sự lạ về tư duy, tâm hồn, tư tưởng. Thiên nhiên và lịch sử đã vô cùng khoản đãi để Huế trở thành một vùng đất sản sinh ra nhiều cá nhân có tầm ảnh hưởng lan tỏa. Và trong số những tên tuổi của Huế ấy, không thể không nhắc đến cái tên Thái Kim Lan.

  • GIÁNG VÂN

    Cầm trên tay tập thơ với bìa ngoài tràn ngập những con mắt và tựa đề “Khúc lêu hêu mùa hè”(*), một cái tựa đề như để thông báo về một cuộc rong chơi không chủ đích, và vì vậy cũng không có gì quan trọng của tác giả.

  • PHẠM PHÚ UYÊN CHÂU - PHẠM PHÚ PHONG

    Ở miền Nam trước năm 1975, những ai học đến bậc tú tài đều đã từng đọc, và cả học hoặc thậm chí là nghiền ngẫm Việt Nam văn học sử giản ước tân biên của Phạm Thế Ngũ - một trong những bộ sách giáo khoa tương đối hoàn chỉnh xuất bản ở các đô thị miền Nam, cho đến nay vẫn còn giá trị học thuật, nhất là trong thời điểm mà ngành giáo dục nước ta đang cố gắng đổi mới, trong đó có việc thay đổi sách giáo khoa.