NGÔ MINH
(Trích)
Ảnh: internet
…
2
Kể rằng,
biển mùa thu ngờ vực băn khăn
bờ cát lở sóng giằng sóng xé
nước chồm qua tháng bảy
gió quất mặt trời vỡ tả tơi
móng rồng hút biển lên trời
sấp ngửa trùng khơi cánh buồm lưu lạc
chàng trai như hạt phù sa
mang sắc dòng sông xa
nơi núi biết ba hòn chụm một
nơi hoa cau lấm tấm hồi nhà
ngày mẹ già gói mo cơm nếp
hẳn cánh buồm trong ngấn mắt còn in
chàng vượt biển tìm cá về nuôi mẹ
cha còn ra nơi vó ngựa trận tiền...
gió giật tung những mảnh vải buồm
bay lên trời thành đám mây cánh vạc
sóng giật đi manh ván cuối cùng
chàng trai như hạt cát
sóng chơi trò tung hứng với cơn dông
biển mặn biển xanh vô tận ước mong
nhưng biển giấu trong lòng bao giận dữ
biển ắp đầy tưởng chẳng đầy hơn nữa
đâu biết vực sâu mắt biển hãi hùng
biển nứt đôi
nước cuộn xoáy tia mang
cá mập đánh hơi lao tới
chốn thủy cung chật chội đến không ngờ!
mẹ ơi, mẹ ơi, nghe tim đập - ai ngờ
bàn tay chạm tia mặt trời le lói
con dao bổ cau têm trầu ngày ấy
mẹ trao anh
bây giờ cháy lên trong bàn tay dồn sức
chàng vạch tung vách bão ra ngoài !
Cá Phướn đến kịp khi chàng trai lả sức
quăng mình lên tia chớp giữa trời
niềm cung kính rung rung vây đỏ
cá yêu người gan góc trùng khơi
cõng trên lưng xác mềm như sứa
đưa gởi nhờ bờ cát loi thoi...
biển sững sờ khóc xác mồ côi
như mèo mẹ ân tình sóng liếm
những vết thương se lần muối mặn
tim trẻ trung nhịp biển hồi sinh...
3
Kể rằng,
Sơn Tinh khuân núi chồng lên núi
lưỡi cưa mưa xẻ đá trả thù
nước tràn bốn cõi
sóng như cánh tay xoáy nước cuộn gân
cây gỗ trôi dựng đứng!
cô gái khóc tóc như rong xõa
trên con thuyền chiếc lá gió mưa
núi cao thế núi không níu được
trời cao vang tiếng vọng con người
chớp móc câu không bay theo kịp
chiếc lá lao vun vút về xuôi
cửa Sen cát cuốn mù trời
cơn bão sinh cuối thềm lục địa
lưỡi gươm cát chém ngang trời rộng
những ngôi sao chạy trốn vội vàng
cát ù ù lao xuống cửa sông
chớp mắt đã thành cồn thành động
con thuyền bay lên đỉnh cát hóa thân
phút bão lắng trong mắt người thiếu nữ
mẹ bàu Sen bông súng trắng bàng hoàng !
…
5
Kể suốt mùa hè
kể suốt mùa đông
gió truyền thuyết dang đôi cánh rộng
biển và bờ
bay qua năm tháng
rì rầm kể với cháu con
kể trong cánh tay chằng giây chống bão
kể trong ngọn đèn dầu cá
kể trong cái đói tháng ba
kể trong bàn tay cầm mác lào cầm súng
kể dưới giọt tranh xoi cát hiên nhà
kể trên đỉnh Ba Ngù, Yên Ngựa
kể với Hoàng Sa kể với Trường Sa
lọt kẽ tay cát rơi xuống cát
Đất nước mình như thế, sinh ra!
…
7
à ơi, à ơi, à ơi
ai hát giã gạo chày đôi bổng trầm
khoai hà mạ gọt mạ ngâm
heo may tháng bảy xát bầm lá rau
ngày nắng thì qua thật mau
ngày mưa chóng tối đèn dầu gió lay
bước lùi, bước thụt tháng ngày
sợi thừng chắp nối dấu tay còn lằn
dây neo buông tự vũng sân
neo lòng ta những tháng năm xa nhà
khó nghèo là gánh mẹ cha
cát là nắng đọng, muối là biển cô
lá trầu kéo, quả cau khô
cũng nên cốt đỏ những mùa đông thơm
đừng quên câu vui câu buồn
ru hồng da thịt ru hồn trẻ trung
đừng quên
đừng quên
đừng quên
cát làng còn thức trong niềm cát xao…
(SH21/10-86)
BẠCH DIỆP
LƯU LY
HẢI BẰNG
Trong số những người cùng làm việc chung những năm đó, bên cạnh Lê Văn Ngăn, Ngụy Ngữ, Trần Phá Nhạc, Trần Đình Sơn Cước, Nguyễn Đông Nhật… vốn đã viết lách ít nhiều thì Trần Thị Tường Vy được biết đến như một nữ sinh viên trường Luật có giọng Huế đặc biệt, và là Giáng-Kiều của một họa sĩ.
BẠCH DIỆP
LÊ VĨNH THÁI
PHẠM TẤN HẦU
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
HOÀI NGUYỄN
LÊ TẤN QUỲNH
NGÔ MINH
ĐỨC SƠN
PHẠM TẤN HẦU
HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN
XUÂN HOÀNG
Nhà thơ Đinh Thu, tên thật Đinh Ngọc Thu, tuổi con Rồng, quê Tây Thượng, Thừa Thiên Huế.
LTS: Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế vừa tổ chức Trại viết ở vùng Ngũ Điền, Phong Điền vào cuối tháng 7 vừa qua, vùng đất trầm tích văn hóa lịch sử hàng trăm năm với bao tên tuổi tạc vào lịch sử dân tộc nói chung và văn học nước nhà nói riêng. Không gian biển khơi lồng lộng, gió ký ức hàng trăm năm vẫn nồng nàn thổi vào hồn thi nhân, cùng với tấm lòng của bà con miền biển đã khiến nhiều cảm xúc thơ dâng trào. Dưới đây là một số tác phẩm viết trong những ngày đầu của trại viết.
TRẦN VÀNG SAO
NGUYỄN KHẮC THẠCH
HỒNG NHU