Trang thơ từ Trại sáng tác Văn học Hương Thọ 2019

15:35 11/11/2019

Nguyễn Thiền Nghi - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh - Đặng Văn Sử - Ngàn Thương - Đông Hà - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Văn Quang - Triệu Nguyên Phong - Trường Thắng - Phạm Xuân Phụng

NGUYỄN THIỀN NGHI

Ngày nắng nóng

Nắng râm ran
tiếng người lạc bóng
thiên trường ngóng gió
cây đứng lặng
lá sao vàng nắng khét
tôi sao vàng tôi cái nhớ vắng người


Gió về găm vết cắt
lên ngón tay
lên bàn chân muốn bước
vào dòng xanh con nước về xuôi


Những người trẻ họp chiều
đá mùa hè lăn tròn sân cỏ
lẫn vào bánh xe bạn bè về phố
trái bóng ai đá lên nhem cả mặt trời.


Bật đèn lên soi chiếu
những mặt người bị nhốt vào đêm
gió vẫn nhạt
người vẫn ở
hương chiều bay còn ướp lên vườn




TRẦN VĂN LIÊM

Vườn hoang

Nhiều khi tôi thấy trong đêm tàn
Một nhành hoa đó không tên
Bừng lên trên sỏi đá trăm năm cỗi cằn
Đón mưa lưu vong trở về


Và tôi chợt thấy trong em
Đầu thai loài ca dao tưởng như đã chết từ lâu
Hòn máu quê hương cháy lên rạng ngời
Màu đêm tươi mới tóc em huyền thoại
Nghe mơ hồ muôn tiếng sao xanh đồng vọng
Thiết tha
Rừng xanh chợt tỉnh cơn mê ngàn đời
Cành khô khẽ nhú môi gợi mời
Chim về mổ hạt kinh thơm
Chín đơm đầy
Vườn hồng hoang


Rồi mai tôi thấy tôi đi về
Hoàng hôn lửa cháy bên kia đồi
Dòng sông im vắng không bóng thuyền
Giọng hò ai trên bến xưa
Rụng đầy
Lá khô
Bỏng rát bàn chân ai.




LÊ TẤN QUỲNH

Chiều La Khê Trẹm

Cỏ đã dịu niềm đau của nước
khúc buồn 20 năm như chẳng thấy nhau
tôi đi qua cơn nồng nàn của lá
có niềm tin xanh như thuở ban đầu


Chiều Khê Trẹm có bồng bềnh mây núi
có cuộc đón đưa dâu bể trong đời
bóng người xưa dưới từng hạt sương rơi
và cả gió những mùa thương đầy nhớ


Ngôi trường cũ nắng mềm mùa cũ
những em tôi đã khắp bốn phương trời
Những mắt người có khi nào ngoái lại
thấy lòng mình như một bóng thuyền khơi


Cỏ vẫn xanh trên lằng lặng lưng đồi
Chưa một lần mơ là bờ là bến
Có những tháng năm lòng mình sóng biển
Câu gọi người ơi xin để lại trăng rằm.




ĐẶNG VĂN SỬ

Mấy đoạn rời

1.
Củi
những đốt xương bó lại
gom nhặt cho đời
gửi lửa vào tương lai...


2.
Sỏi
lăn lóc thân phận
sấp ngửa núi sông
méo
tròn
gương mặt...


3.

ngắt
phơi hoàn diệp lục
chia
xanh xao bàn tay...


4.
Em
thụ phấn vào đêm
hoa rừng ghen tị
Thạch Xương Bồ...
sông thơm...


5.
Ta
mốc meo phiên bản
viên gạch nhàu
dựng thành
đựng cả vũng trăng.




NGÀN THƯƠNG

Bến hẹn

Bên hồ một chiều thinh lặng
Mùa thu như đã sắp về
Tình cờ gặp gốc cây mục
Mang hình sông núi miền quê


Dưới mắt của người nghệ sĩ
Bao giờ cũng thấy niềm thân
Mặc cho dòng đời dâu bể
Thổi hồn qua cõi không gian


Biết đâu trở thành ngọc quý
Dẫu mang trên những cung đường
Bàn tay con người khối óc
Tỏ bày theo tiếng chuông ngân


Cát nằm hoang sơ gối chiếc
Thuyền chài trên bãi chờ ai
Luống trông từng cơn gió thoảng
Lối mòn đan kín chơi vơi


Ngày trôi đã nhàu kiên khổ
Tình người neo với giấc mơ
Vàng phai chùng trong tiếng thở
Bóng tôi soi bóng bên hồ




ĐÔNG HÀ

Mây trắng thanh y

Xé phù vân đắp thành xây lũy
Tiếng nhạn buông sầu gửi lại đất xưa
Người đi xây dựng cơ đồ
Ngờ đâu một mảnh hải hồ lưu dung


Xé sử xanh mảnh trăng tàn buông lại
Rơi xuống sông sâu chén nước nghi ngờ
Một vành nón nhỏ thành thơ
Ngờ đâu tấc đất lại bơ vơ tình


Ai xây thành lũy cho mình
Trăng tà rơi xuống áo xanh sử truyền
Nước non chi một lời nguyền
Tấm lòng nhi nữ thuyền quyên mất rồi


Một dải núi ngang vắt thành thiên tử
Mây trắng ngang mày buộc mảnh trời xanh.




LÊ VĨNH THÁI

Đêm trên đồi phấn

tôi về
đêm nay
trên ngọn đồi cả gió
trăng vẫn tròn đầy thuở tuổi em xưa
dưới tán phượng già râm ran câu chuyện
cây gầy trổ ngọn giữa đêm


hai mươi năm
tôi, con thuyền ngược
ngọn nguồn thác dốc tháng năm dài như ai vừa đi qua
giữa đồi phấn trắng rơi theo cơm áo dị thường
vẫn đầy tay những ngọn đồi níu kéo
bạc phơ dốc trơn mà truột trong đêm chờ bình minh
sấp mặt


đêm
tôi ngồi kể chuyện mình
hàng cây đầy dấu tay
khoảng không đầy giọng nói
hơi thở tròn căng
vòng tay ấm
giờ xa ngàn ngút mắt
đêm của hai mươi năm sau giấc ngon sâu như lúc đầu
râm ran điệu cười tự giễu
rượu một mình ngai ngái đêm


tôi nằm
lăn tròn sấp ngửa mặt vẫn trên trời dưới đất
vẫn sáng tối khúc khuya ca từ man dại
vẫn con đường đất cỏ nghêu ngao hát
yêu thương chi lắm mà khổ ri trời...




NGUYỄN VĂN QUANG

Trăng thiền

Trăng thiền trên đám mây
Sao đêm cũng ngộ nhận
Mây vẫn trôi giữa trời
Thời gian là vô hạn


Trăng thiền dưới sông sâu
Sóng phản chiếu mặt núi
Sắc nước tự đổi màu
Sông oằn lưng ngọn gió


Trăng thiền phố thiền chợ
Người rao bán giấc mơ
Mắt trần gian không ngủ
Nằm nghe tiếng đất thở...


Trăng thiền trong ngọn lửa
Vẫn hình hài là trăng
Trăng thiền trên ngọn gió
Cảnh vật hóa thần tiên


Trăng thiền đêm Hương Thọ
Lúc tỏ soi bóng mờ
Ta thả lỏng câu thơ
Cỏ cây chừ giác ngộ...




TRIỆU NGUYÊN PHONG

Cơn giông chiều

Một ánh chớp
Một phận đời
Giấc mơ cứa nhẹ
Thuở thời hồng hoa
Có vầng mây tím ngang qua
Cơn mưa trắng lối nhạt nhòa bước ai?


Đã qua mưa nắng dặm dài
Lật trong ký ức tìm ngày rất xa
Ta ngồi giữa chốn phồn hoa
Rót tràn sâu lắng ngõ nhà bóng xiêu
Nằm trên chỏm núi nghiêng chiều
Ta chiêm bao gió mây thêu gót hồng


Phận đời nặng trĩu cơn giông
Màu vàng son vọng rêu phong tuổi người
Quách thành gạch đổ như rươi
Chỉ nghe tiếng hú giữa đời giọng đau.




TRƯỜNG THẮNG

Chiều Hương Thọ

Chiều nay tôi về thăm Hương Thọ
Dang tay đón gió nước Hương Giang
Xao xuyến lâng lâng như mở hội
Thông reo chim hót dịu dàng.


Đã mấy năm rồi trở lại đây
Tưởng rằng khó viếng lại nơi này
Thương thương nhớ nhớ thời lạc bước
Những chiều mơ mộng đắm hồn say.


Lá thông vàng rụng ngập lối đi
Tựa thảm Hàng Châu khéo so bì
Dẫm lên nhè nhẹ sao mềm mại
Xự - xang - xê - cống… khúc Đường thi.

Tôi cùng em xa tuổi đôi mươi
Hương Thọ một thời tuổi đẹp tươi
Bâng khuâng luyến nhớ chiều lăng tẩm
Bồi hổi bồi hồi những buồn vui.


Ngày trước khắc tên vào thân cây
Tìm đâu chẳng thấy buồn lắt lay
Ôi ngàn thông gọi tìm chi nữa!
Nhựa sống tràn ra khỏa lấp đầy.


Chao ôi lưu luyến thời son trẻ
Nỗi niềm cháy bỏng ở nơi đây
Sợ nắng tàn phai thông thôi hát
Ghim vào ký ức một chiều say...




PHẠM XUÂN PHỤNG

Những người đàn bà cô đơn

Những người đàn bà sống một mình
Sống với rất nhiều mình nữa
Trong chính ngôi nhà đang ở
Không thể gọi họ là người cô đơn
Khi mỗi ngày họ luôn mong muốn
Trở về nơi mình đang sống
Sau một ngày vật vã mưu sinh


Những người đàn bà cô đơn
Giống nhau một khuôn mặt
Không cười
Có thể khác xa tuổi tác
Lại khắc cho nhau một nét cười
Héo hắt


Những người đàn bà không còn muốn hôn
Dù đôi môi chưa đến thời khô quắt
Những người đàn bà không muốn nhắc
Không muốn nghe
Một chuyện cười
Một chuyện tình yêu


Họ là Người Đàn bà Cô Đơn
Vì tình yêu mong đợi không còn…
Bơ vơ chiếc bóng không hồn
Đi về lặng lẽ hoàng hôn…


(SHSDB34/09-2019)






 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Nhà thơ Mạnh Lê - Tổng Biên tập Tạp chí Xứ Thanh - mất tháng 4 năm 2008. Tạp chí Sông Hương kính thành chia buồn cùng gia đình và thân quyến anh!

  • LGT: Tôi được Giáo sư Nguyễn Khắc Phi tặng quyển “Cụ Hoàng Niêm đất Hương Sơn” do NXB Thuận Hoá phát hành ở Huế năm 2007 nên tôi đã có may mắn được thưởng thức những bài thơ của cụ Nguyễn Khắc Niêm, một vị tiến sĩ trước kia đã từng giữ chức Phủ Doãn Thừa Thiên và sau này là uỷ viên chấp hành Liên Việt Liên khu IV. Đọc sách này tôi được hiểu thêm về tài đức, nhân cách của vị nhân sĩ yêu nước này. Sự ngưỡng mộ cuộc đời cụ đã khiến tôi mải mê hoạ lại những bài thơ của cụ. Dưới đây là những bài thơ hoạ kèm theo những bài nguyên tác tương ứng.

  • LTS. Sau mấy chục năm phiêu bạt, cuối năm 2002, Giáo sư Nguyễn Khắc Dương trở về Huế là nơi ông đã sống thời trẻ. Trong cuộc đời hơn 80 năm của mình, ông đã sắm nhiều “vai”: Trước 1975 là Q. Khoa trưởng Văn - Triết Đại học Đà Lạt; những năm gần đây, nhiều người lại biết ông với tư cách dịch giả bộ tiểu thuyết “Vạn Xuân” đồ sộ viết về Nguyễn Trãi của nữ văn sĩ Pháp Yveline Féray; ông từng được mời đến giảng về Ki tô giáo ở Trường viết văn Nguyễn Du… Mới đây, trên Tạp chí “Văn hoá nghệ thuật” (số 2-2008) nhà nghiên cứu Đỗ Lai Thuý lại gọi ông là “Người tìm mình qua những xung đột văn hoá”. Sông Hương giới thiệu chùm thơ trích từ bản thảo (chưa in) của ông – một bài thơ Đường tiêu biểu cho giọng điệu dí dỏm, châm biếm của một ông “đồ Nghệ” và hai bài thơ hoạ đậm chất trữ tình.

  • tôi chẳng có gì để lại cho emđêmtiếng dế giun râm ran vách tốicó một hang sâuhạt lửa xanh và ký ức!

  • Gió cát hồn quê luồn bậu cửaCHút mỏi mòn thầm lặng bóng xưaLửa như bàn tay xoa ký ứcHương ngày cũ rực hồng trong mưa

  • Qua cơn mưa dài xứ HuếHoàng hôn ủ nắng bên trờiMây trôi ngọn nguồn hư huyễnRu hồn cỏ đá rêu phong

  • Tặng nhà thơ, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường sau một cơn bạo bệnh

  • Sông chảy đời sôngĐôi bờ tiễn biệtĐôi bờ không hay biếtĐôi bờ phụng sự song đôi.

  • Những ý nghĩ chẳng còn cảm giác được bấu víuLên chiếc cửa thông gió của trái timThành phố như chiếc thảm đen đồng loãChạm bóng ai cũng vô tình.

  • Tôi tìm theo lông ngỗngLạc vào quán rượu chiềuLông ngỗng nào có thấy...Người bên người liêu xiêu

  • Ngỡ như sáu bề toàn nướcDưới trên phải trái trước sauTrên bờ hai bên khó hợpDưới đầm một dễ thuyền mau...

  • Ơ hờ gió ơ hờ mâyta xênh xang lướt trọn ngày Tam Giangchiều buông tím cửa Thuận Annhấp nhô cát trắng thời gian vô thường

  • ...Ngày ơi ngày ngày  mong manh quá Người bỏ ta đi hạ trắng rồi...

  • LTS: Một tác giả viết văn xuôi nhưng “nhảy” sang thơ với bước chân khá vững vàng. Thơ Nguyên Quân không màu mè. Anh nhìn thẳng sự vật như nhìn vào chính bản thân mình. Nguyên Quân diễn đạt nỗi buồn bằng trái tim thi sĩ. Đằng sau cái tưởng như bất cần, hoang mang, là một nỗi yêu đời, yêu người day dứt, trĩu nặng. Nguyên Quân là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.

  • Mây bên trời hào phóngThay áo mới dâng đờiNghe quê xưa đồng vọngLời mẹ ru xa vời

  • Trăng treo đầu núilạnh câyMắt đêm rung nhẹRớt đầy giọt sương

  • Quý tặng chị Quỳnh, tác giả mở đầu loại tranh bằng hoa lá ép

  • NHỤY NGUYÊN“... là một dạng linh hồn nghiệp thức, thơ cũng cần phải Tu để khai ngộ bản thể của linh hồn náu tạm trong những hư danh huyễn ảo”.

  • Sương khuya HuếVề đan nghiêng thềm lạnhThoáng dáng người sau rèm lặng chờ trăng

  • Ơi con sông xanh màu lục diệpThạch xương bồ vương hương trong rong!Ai đã uốn những đường cong tuyệt đẹp Trên lối về châu Hoá nét thong dong?