Trang thơ Nguyễn Thanh Văn

10:37 27/10/2011
Nguyễn Thanh Văn sinh tại Huế, hiện sống ở Tp HCM. Anh đã xuất bản: Bài ca buồn gửi cố hương (2001), Lỡ hội trăng rằm (2004), Dự cảm (2011).

Nhà thơ Nguyễn Thanh Văn

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Ra đi từ Huế, mang theo những hồi ức chiến tranh, quá khứ của một quê hương nghèo..., sau ba mươi năm, vẫn là những lưu dấu không thể phai mờ. Và, những khoảnh khắc bay lên khỏi thực tại, như món quà tặng mà cuộc đời dành cho những tâm hồn không chịu sự bào mòn... Tất cả, là để nhắc nhớ về lẽ - sống - làm - người, với những câu hỏi không ngừng đặt ra, được thể hiện bằng một giọng điệu đau đớn mà yêu thương. Những bài thơ dưới đây trích từ Dự cảm, tác phẩm thứ ba của Nguyễn Thanh Văn.
Nguyễn Đông Nhật giới thiệu



NGUYỄN THANH VĂN


Tiếng còi tàu

                Tặng Thùy Mai

Anh vẫn chưa nghe lại được tiếng còi tàu
Gầm gừ
Cáu kỉnh
Như tiếng mụ chủ trọ bẳn tính
Cuối tháng đợi sẵn ở cầu thang
Anh vẫn chưa tha thứ cho tiếng còi tàu
Đổ tràn trên sân ga
Loang ra dọc đường ray
Rồi anh đi
Em ở lại
Tiếng còi tàu hay hiện thân nỗi đau
Của hạnh phúc tuổi xuân sắp mất
Và em không hề biết
Anh đã có những ngàn đêm thao thức
Hấp hối trong mơ
Nửa tiếng còi tàu.


Không lời


Áo len đỏ băng qua đồng cỏ dại
Môi chúm chím hồng
Con chuồn chuồn vui, con chuồn chuồn ngũ sắc
Say nắng vàng chiều nay…

Có một con đường mòn băng qua mặt đất
Một người cắm cúi đi.
Không mũ nón
Không tuổi tên
Không giáo điều
Không Thượng đế

Trên thiên đỉnh mặt trời khạc lửa
Cháy bùng lên bao giấc mơ xanh


Bài ca gửi cây ớt mọi

                                Tặng Trần Vàng Sao

Bát cơm nhạt nhờ mi mà nuốt được
Tiết đông ấm lại cũng nhờ mi
Hỡi ớt mọi, lòng cay mà tâm Phật
Tóc bạc rồi mới hiểu lòng nhau
Những trái ớt đỏ giòn hồng mà dì ta tháng năm dài đợi dượng
Mười lăm năm hơn biền biệt không về
Đốt lửa lên
Và cháy nữa đi
Để lúc nước mắt đang ràn rụa
- Tổ cha mi, cay thiệt!
Dì lặng người đi, rồi ngửa cổ cả cười…

Những trái ớt khô da choắt lại
Thấm vào máu người
Cay thót tim
Khi cha ta cúi gằm đăm đăm nhìn mặt đất
Ngỡ mênh mông, không dung nổi bao người

Ơi những chiều quê, những chiều quê xa vời vợi
Gió núi nhớ ai mà băng qua đồng hoang rợp cỏ
Những bụi xương rồng giận ai mà tự đâm gai vào thịt da mình
Những mệ già bước ra rồi quay lại
Cắn suông nửa trái ớt cay
Có dịp thở dài
Có dịp khóc
Có dịp lầm bầm
“Tổ cha mi, cay thiệt!”

Ngày ta ra đi mang theo vốn liếng tuổi thơ
Tiếng lầm bầm, tiếng cười khan của những đời khổ nhục
Khuôn mặt đồng quê giữ kín đáy lòng
Những hố, rãnh chằng chịt ruộng vườn
Những vết nhăn đầy mặt
Những vệt cháy chưa bao giờ tắt
Lời nguyền rủa thấm đầy nước mắt:
- Tổ cha mi, cay thiệt!

Hôm nay ta về
Đi hàng giờ vẫn chưa hết chiều quê
Nhớ tuổi thơ
Những vui buồn âm thầm sẻ chia cùng các mệ
Những hy vọng chập chờn trong bếp trấu
Hơi nóng cuối cùng còn lấp lánh tim sen.

Các mệ ơi, các mệ đã đi rồi
Dưới mộ cát tay gầy còn gác trán
Đường con đi còn xa vời vợi
Mùa đông quê mình sương khói cứ phân vân…
Nhưng thằng bé nhà quê đã trải đủ phong trần
Quen với trò thăng trầm, khôn dại
Sá chi đám lọc lừa
Phường giá áo túi cơm
Chỉ ray rứt thương những hồn năm xưa còn quanh quẩn
Bên gốc ớt già chưa nguôi bớt đắng cay!

(272/10-11)






Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...

  • TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê

  • DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên

  • NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm

  • TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người

  • LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...

  • LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.

  • một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro

  • Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ

  • Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…

  • Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang 

  • Viết cho Khang

  • Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!

  • Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…

  • Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây

  • Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…

  • 17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!

  • Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.

  • Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ

  • đêm miên man nắng hạtừng lớp phượng hồng lá vàng lót dưới chân emcả trong cơn mơ cũng có tiếng ve gọi mùa gay gắtmà anh dịu êm hiền hoà như đấtem tựa vào vồng ngực căng mềm như gối cưới tân hôn