LTS: Những nhịp đi cổ điển, những thi ảnh cũng như nhuốm màu cổ điển, nhưng gần như lại không bước ra từ cổ tích, mà từ cuộc sống bộn bề. Ba người đàn bà trong những bài thơ dưới đây, từ ba câu chuyện khác nhau, với những không gian khác nhau, nhưng họ chung một nỗi rất đàn bà: yêu, chờ đợi, và hy vọng trong cô đơn…
Tác giả, Hoàng Thi Thảo, sinh 1982, hiện dạy nhạc, viết tự do ở Tp Hồ Chí Minh: “Tôi đang bước những bước rất rón rén vào khu vườn văn chương, có những dòng thật tâm trạng về thân phận người đàn bà. Dù là tiếng nói phản kháng quyết liệt, hay tiếng thở dài bi ai, tôi vẫn muốn qua đó, đòi lại sự công bằng cho người phụ nữ trong tình yêu, trong xã hội, trong đời sống hôn nhân, gia đình...”.
SH
HOÀNG THI THẢO
Người đàn bà thổi Harmonica
Người đàn bà xõa tóc
Mặc váy lụa màu kem
Mùi Chanel sành điệu
Buông lơi dáng nhung mềm
Lại ngồi bên cửa sổ
Thổi Harmonica
Mơn man một quãng phố
Những thanh âm ngọc ngà
Những trụ đèn cao áp
Đã dần tắt. Và khuya
Người đàn bà ngồi thẫn
Chồng vẫn đi chưa về
Người đàn bà trở gót
Và cửa sổ cài then
“Giờ này ai về nữa!”
Điều gì đó chưa quen...
Người đàn bà đi nhặt vết chân
Người đàn bà cô đơn
Đi nhặt vết chân mình trên cát
Thầm thì hát
Sóng cứ thế, gầm gào
Từ muôn trùng thiên cổ
Người đàn bà cố dỗ
Giấc mộng nơi khơi xa
Bầu trời đêm bao la
Người đàn bà ngước mặt
Lên cao, dãy ngân hà
Người đàn bà niệm Phật
Bà có nhặt được không
Tay khum từng vụn cát
Từng hạt rơi, từng hạt
Con dã tràng buồn trông
Sóng vỗ về thinh không
Biển ngàn đời vẫn vậy
Ồn ào và câm nín
Bởi nhân gian xoay vòng
Người đàn bà tuyệt vọng
Nhòa vết chân mất rồi...
Ngày mai! Và mai nữa!
Ai còn? Ai?
Xa xôi...
Người đàn bà trinh nữ
Người con gái yêu mấy mùa, cằn cỗi
Sớm già nua, đuôi mắt hằn sâu
Những chân chim gánh hờn ghen, đoạn nỗi
Mắt thanh xuân nhạt tan những tia màu
Người con gái kẻ chì đen đậm nét
Đi qua đời, ám ảnh những lằn roi
Tuổi thơ đâu, ai, kẻ nào đánh cắp
Ứa mắt nhìn vẻ như cứa, như soi
Người con gái mặc chiếc áo xanh đen
Người đời đó có thể vẫn chưa quen
Áo màu hồng, cô để quên, bỏ xó
Bụi ngoài đường, thôi rất dễ lấm lem
Người con gái mang đôi bốt cao cao
Sợ nhuốm bùn, chân nhỏ rất thanh tao
Người con gái đi qua vài cơn bão
Là đàn bà trinh nữ, mắt không màu.
(SH322/12-15)
...Ngoài kia mưaThầm thĩ hát trên cây lan hồ điệpLoài hoa nở hai bông một lầnTôi khóc...
Nguyễn Thị Kim Ngân - Trịnh Hoài Giang - Dư Thị Hoàn - Lê Thị Mây - Huỳnh Quang Nam - Trần Thị Bích Liên - Phan Văn Khuyến
Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Xớn - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Đinh Thị Thu Vân - Nguyễn Thị Phước - Hồ Thế Phất - Nguyễn Lãm Thắng - Nguyễn Tấn On - Thái Doãn Long - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Hưng Tiến - Lê Ngã Lễ - Đinh Hạ - Nguyễn Quân - Phạm Doãn Thị Mãi - Phạm Vân Hiền - Đào Duy Anh
HOÀNG VŨ THUẬTTrên các bậc thang thơ hiện đại, ta gặp nhiều gương mặt trẻ, có người đang ngồi trên ghế nhà trường, nhưng cũng không ít nhà thơ thuộc thế hệ trước và sau năm 1975. điều ấy chứng minh đổi mới thơ ca không dành riêng cho thế hệ nào cả. Những gì đang diễn ra sôi động trong nhịp điệu thời kinh tế tri thức đòi hỏi nhà thơ chuyển đổi thi pháp sáng tạo. Thơ không thể đứng yên thông thả, nhâm nhi mặc cho cuộc sống cuồn cuộn như cơn lốc.
Luôn biết điều - Trước mùa mưa lũ - Tiếng hót mở mùa
Trần Thị Nương - Vi Thuỳ Linh - Châu Nho - Từ Nữ Triệu Vương - Trần Hoàng Phố - Nhụy Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Tôn Phong - Phan Văn Chương - Thanh Tú - Trần Kim Hồ - Phan Thành Minh - Huy Trụ - Nguyễn Việt Tư - Vĩnh Phúc
...Chị Dậu mới bán chóTrả nặng lãi chưa xongĐành bán Tý bé nhỏĐể cứu lấy mạng chồng...
Trên tầng bốn và thực đơn hình chiếc quạt - Khoái cảm chưa đặt tên - Bản nháp bên lề cuộc sống
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Thị Thái - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Loan - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Ngọc Hưng - Vân Hạ - Lâm Thanh - Đỗ Văn Khoái - Võ Thị Hồng Tơ - Chu Sơn - Mai Ngọc Thanh - Ngọc Thùy Khanh
Lê Vi Thủy - Huỳnh Thúy Kiều - Thái Kim Lan - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nhất Lâm - Nguyễn Thúy Vân - T.N. Thu Thủy - Ngô Thị Thục Trang
Nguyễn Thiền Nghi - Lê Thái Sơn - Nguyễn Ngọc Phú - Lam Kiều - Đặng Thị Kim Liên - Văn Lợi - Trần Tịnh yên - Trần Hữu Tâm Phương - Lưu Ly
Tên thật: Bùi Thị Tuyết NhungTên thường dùng: Bùi Tuyết NhungSinh 22-10-1978Tốt nghiệp K6 Viết văn Nguyễn Du - Trường Đại học Văn hoá Hà Nội năm 2003
tôi gắng vẽ hình tôi giữa cuộc đờibằng cây bút của những giấc mơ.có thể thấm tràn máu đỏhay có thể khô cong...
Anh đã đến cùng tôi giản dịChia hạt cơm thơm, chia củ sắn bùiChia đêm chung hương, chia chiều ly biệtVà chia nhau kiếp sống làm người...
Gió mong manh mắt xanh màu ẩn tiếng yêu bản thế ngút ngàn...
Ô kìa trăm năm đá núi, trăm năm mây ngànTrăm năm gió bụi thân viễn xứTrăm năm tiếng hạc nghêu ngao...
Ngân Vịnh - Lê Vĩnh Tài - Đinh Thu - Phạm Thị Anh Nga - Vĩnh Nguyên - Thế Hùng - Lê Anh Dũng
...Con quì lạy Phật bao laCúi đầu lại thấy chữ Ta cúi đầuChuông gần vang tận đâu đâuSen trong bình cũ nhìn nhau mỉm cười...
...Mộ chồng một nén nhang gầyCon hai nấm đất bên này, bên kiaThắng thua ngủ dưới mộ biaVô danh kia nữa thì chia cho đều...
… Đêm naytôi chơi chọi cỏ gà cùng em giữa lờ mờ sáng tốibên thì thầm tâm sựvà đổi ngôi rất thành thạo…