Thư Sông Hương - Cuộc maratông thơ Sông Hương...

15:26 04/08/2008
Thư Sông Hương Vậy là năm đầu của thế kỷ XXI, của thiên niên kỷ III Công lịch đã qua. Mới ngày nào đó, khắp hành tinh này còn rộ lên niềm hoang mang và hoang tưởng về một ngày tận thế ở năm 2000 bởi sự “cứu rỗi” của Thiên Chúa hoặc bởi sự “mù loà” của máy tính. Mới một năm thôi mà thế giới loài người đã qua biết bao bất trắc, xung đột, khủng bố... và máu và nước mắt! May mà đất nước chúng ta vẫn được bình yên, ổn định, phát triển theo Đường lối Đại hội IX của Đảng. May mà dân ta vẫn còn nhu cầu Văn hoá tâm linh. Văn hoá tâm linh cũng là thuộc tính của văn học nghệ thuật. Các tờ báo văn nghệ tồn tại được chính nhờ nhu cầu đó. Qua một năm nhìn lại, Tạp chí Sông Hương chúng tôi ngày một được bạn đọc tin cậy hơn, cộng tác càng nhiều hơn, thật là điều vinh hạnh. Song, ngược lại, chúng tôi cũng lấy làm áy náy vì bài vở thì nhiều mà trang báo lại có hạn, không thể đăng tải hết được, nhất là số Tết này. Ở đây, nó mang một nghịch lý chua chát, bi hài như một nhà viết kịch đã nói: “Số ghế bao giờ cũng ít hơn số người muốn ngồi vào ghế”. Ngoài sự bất cập ấy, hẳn còn có những điều khiếm nhã khác mà chúng tôi không biết làm gì hơn ngoài lời xin lỗi, lời cảm ơn và mong được thể tất. Chúng tôi xin cố gắng chăm lo tờ Sông Hương luôn giữ được sắc thái riêng, có chất lượng để khỏi phụ lòng các bạn. Dù thế giới có biến đổi thế nào đi nữa thì Sông Hương vẫn mãi mãi muốn được thuỷ chung với bạn đọc, bạn viết của mình. Nhân dịp tết Nhâm Ngọ, Sông Hương trân trọng chúc Tết các bạn sang năm mới thêm dồi dào sức khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. S.H

Cuộc maratông thơ Sông Hương...
 
NGÔ MINH
  
Cuộc thi thơ toàn quốc do Tạp chí Sông Hương tổ chức bắt đầu nhận bài từ ngày 1 - 6 - 2001 đến hết ngày 31 - 3 - 2003. Nghĩa là cuộc maratông thơ Sông Hương 21 tháng đã đi được một phần ba thời gian. Đã có nhiều điều thú vị để khoe, để ngẫm, để bàn.
 Mở cuốn sổ dày cộm ghi tên tác giả, địa chỉ và tên từng bài thơ dự thi, chị Võ Thị Bích Đào, trưởng ban trị sự Sông Hương bấm máy tính cho tôi biết: Đến 15 - 12 - 2001, tạp chí đã nhận được 795 bài thơ dự thi của 182 tác giả từ khắp nơi trong nước gửi đến. Nếu đem cân lên, số bản thảo thơ ấy nặng gần chục ký! Liếc qua địa chỉ và bút danh các tác giả, tôi nhận ra nhiều điều rất lý thú:
 Thứ nhất là dường như tỉnh nào cũng có tác giả gửi thơ dự thi. Địa chỉ của các tác giả ghi từ Cao Bằng, Lạng Sơn, Vĩnh Phú, Hà Tây, Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định, đến Quảng Bình, Quảng Trị, Đà Nẵng, Khánh Hòa, Cà Mau, Sông Bé, Tây Ninh, Lâm Đồng, Đăk Lăk, Gia Lai..v..v.. nghĩa là gần như 61 tỉnh, thành phố đều tham dự. Mới hay Tạp chí Sông Hương cũng len lỏi đến khắp các vùng xa xôi của đất nước. Các địa phương đông đảo tác giả tham gia cuộc maratông thơ nhất là thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội, Nghệ An và dân "bản địa Huế"... Có tác giả trong 7 tháng qua đã gửi về dự thi hai ba lần.
 Đa số các tác giả có thơ dự thi tên tuổi còn mới toe trên chiếu thơ Việt. Đó là "điềm hên" đối với một cuộc đua. Bởi đây chính là đội ngũ kế tiếp của thơ ca Việt thế kỷ XXI. Một số tác giả thơ trẻ đã được nhiều người biết đến như Nguyễn Hữu Hồng Minh (TP. Hồ Chí Minh), Vi Thùy Linh (Hà Nội), Lê Quốc Hán (Vinh), Văn Công Hùng (Gia Lai)..v..v.. cũng dự thi rất nhiệt tình. Cây truyện ngắn có tiếng ở Hà Tĩnh là chị Nguyễn Thị Phước lần này cũng tham gia cuộc maratông thơ Sông Hương. Người gửi nhiều bài thơ dự thi nhất là tác giả trẻ Hoàng Lê Nhật Tấn ở Sài Gòn. Anh gửi đến Ban tổ chức một phong bì nặng tới 29 bài thơ, trong đó có nhiều bài rất chất lượng. Còn số người gửi dự thi năm bảy bài thì nhiều không đếm hết.
 Anh Nguyễn Khắc Thạch, Tổng Biên tập Tạp chí Sông Hương cho biết, anh rất mừng vì không khí thi thơ rất sôi động. Ngày nào cũng nhận được vài ba bì thơ dự thi. Bảy số Tạp chí Sông Hương số 7/2001 đến số 1/2002 đã chọn giới thiệu 37 bài thơ dự thi của 28 tác giả, trong đó 7 tác giả đã được giới thiệu chùm trên Sông Hương. Có 2 tác giả được giới thiệu chùm 3 bài là anh Võ Khánh Cừ ở Nghệ An (SH số 9 - 2001) và anh Hoàng Lê Nhật Tấn ở TP. Hồ Chí Minh (SH số 1- 2002); 5 tác giả được giới thiệu chùm 2 bài là Nguyễn Đông Nhật (TP. HCM), Nguyễn Thiền Nghi (Huế), Ngô Tự Lập (Hà Nội), Phan Trung Thành (TP. HCM), Vi Thùy Linh (Hà Nội). Thơ giới thiệu trên Sông Hương hàng tháng ở trong số những bài thơ có chất lượng do Ban sơ tuyển chọn.
 
Để đảm bảo chất lượng thơ được chọn, không bỏ sót bài hay, không bỏ sót tác giả mới, Ban tổ chức cuộc thi đã áp dụng cách đọc nhiều lần. Thơ dự thi gửi đến tạp chí qua bộ phận đọc bước một. Bộ phận này căn cứ thể lệ cuộc thi, chọn những bài thơ thực là thơ, từ trung bình khá trở lên chuyển cho Tổng Biên tập. Tổng Biên tập đọc kiểm tra lại, xong rồi mới chuyển cho các ủy viên Ban sơ khảo. Vòng sơ khảo các ủy viên đều chấm điểm độc lập, cho điểm 10 bậc. Sau đó mới nộp cho Trưởng ban tổ chức tổng hợp, bài thơ nào điểm chấm quá chênh nhau thì họp lại để thảo luận, rồi chấm lại. Tôi tin rằng với cách đọc kỹ càng này, các bài thơ hay gửi dự thi sẽ được thẩm định một cách khách quan, minh bạch.
 
Quả thực, là một độc giả đọc những bài thơ dự thi in trên Tạp chí Sông Hương từ số 7 - 2001 đến số 1 - 2002, tôi thấy đa số các bài thơ rất nén, rất gợi, khai thác được cái tôi trữ tình, nên rất gần gũi với con người và cuộc sống. Các tác giả trẻ không bị gò bó vào các "thể thơ" năm chữ, bảy chữ hay vần vè mà biết phóng khoáng trong cấu trúc, mới mẻ trong ngôn ngữ, hình tượng. Tôi có thể dẫn ra nhiều câu thơ, bài thơ hay đã được giới thiệu trên tạp chí, nhưng luật lệ cuộc thi không cho phép quảng bá cho bất cứ ai, thế là đành nhịn vậy!
 Mới một phần ba chặng đường, nhiều tác giả mới đang tiếp tục gửi thơ đến, cuộc maratông thơ Sông Hương hứa hẹn nhiều hấp dẫn ở phía trước.        
N.M

(nguồn: TCSH số 156 - 02 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Tôi là người chưa làm thầy ai suốt cuộc đời gần bát tuần của mình, vậy mà mấy năm qua gần đến ngày 20-11 tôi đều được nhận quà!

  • Tiếng Việt (và chữ Việt) là ngôn ngữ chính thức của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

  • Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta cần được sắp xếp lại để hạn chế sự trùng lặp về nội dung và cả hình thức trưng bày, nhất là giữa các bảo tàng địa phương vì đều được xây dựng theo chung một “kịch bản” nặng về chiến tranh mà còn nhẹ về văn hóa – xã hội.

  • Sự sùng bái tôn ti trật tự trong nhà là một thứ áp bức đè nén “tự nhiên” mà người ta không ý thức ra nữa, thậm chí còn được tôn vinh, nó khuyên dụ người ta phủ nhận cách thức nhìn nhận mỗi cá nhân như một nhân cách độc lập và tự do, với những phẩm chất gì, năng lực gì, đức hạnh gì, nó chỉ giục người ta nhăm nhe soi mói vào “địa vị-thân phận” của mỗi người, cái được xem như “cốt yếu” mà thôi.

  • Chuyện Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế (TTBTDTCĐH) đã cho mang cây sứ “trăm năm tuổi” ở điện Kiến Trung về trồng vào vườn nhà của một “sếp”đã thu hút sự quan tâm của dư luận.

  • Mới đây, Hồ Đắc Thanh Chương - trường THPT chuyên Quốc học Huế đã xuất sắc trở thành quán quân Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 16. Khi nói về dự định của mình, Thanh Chương cho biết, với phần thưởng 35.000 USD, em sẽ đi du học, sau đó trở về quê hương.

  • Bài viết này không có tính chất học thuật chuyên sâu, để tưởng nhớ giáo sư Cao Xuân Hạo - người thầy mà tôi không có cơ hội được học.

  • NGUYỄN TRI

    Cử tri cả nước đang chuẩn bị cho ngày hội lớn, ngày bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 - 2021.

  • Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng thế giới của văn học Pháp - “Hoàng tử bé” - đã được viết nên từ trải nghiệm có thật của nhà văn khi ông bị rơi máy bay trên sa mạc Sahara khi đang trên đường bay tới Việt Nam. Tác giả đã bị mất nước, bị ảo giác và suýt mất mạng…

  • Năm 2015, doanh thu ngành văn hóa phẩm của nước ta đạt 2.000 tỉ đồng, tổng lượng bia các loại được tiêu thụ ước tính đạt hơn 3 tỉ lít, tương đương 66.000 tỉ đồng, trung bình mỗi người Việt bỏ ra 2,5 giờ/một ngày để lướt facebook.

  • “Nhập gia tùy tục” nên việc nghe bạn bè quốc tế khen về người Việt Nam thân thiện, cuộc sống ở Việt Nam thú vị có lẽ đã “nhàm”. Sự thật, họ đã bị nghĩ về văn hóa Việt Nam như thế nào?

  • Một số nhà khoa học giải thích vì sao lại quyết định trao những tư liệu, hiện vật quý giá của đời mình cho Trung tâm Di sản các nhà khoa học Việt Nam (TTDS) chứ không phải nơi nào khác.

  • Ths Trần Trung Hiếu: "Việc môn Sử bị xé nhỏ và gán ghép theo kiểu “ba trong một” trong Dự thảo đó chưa từng xảy ra. Nếu điều đó xảy ra, đây là một trong những sai lầm lớn nhất của Bộ GD&ĐT từ ngày Hồ Chủ tịch đọc bản Tuyên ngôn độc lập đến nay!".

  • Nếu một hôm đẹp trời, có ai đó giao cho ta cầm trịch một giải thưởng văn chương ở xứ này, cho ta toàn quyền tự quyết trong việc phát giải, thì phản ứng đầu tiên của ta sẽ là gì? Từ chối? Hay hăng hái nhận lấy trọng trách và sau đó đi mua một bộ giáp sắt cùng nón bảo hiểm, mặc vào mọi lúc mọi nơi để chuẩn bị hứng đá dư luận?

  • Trong căn phòng nhỏ chật kín tài liệu ở một con phố nhỏ tại Hà Nội, Tổng Thư ký Hội Ngôn ngữ học Việt Nam PGS, TS Phạm Văn Tình đã dành thời gian trò chuyện sôi nổi với chúng tôi về hiện tượng “lệch chuẩn” trong sử dụng tiếng Việt của giới trẻ hiện nay. Đây là vấn đề ông rất tâm huyết khi nghiên cứu ngôn ngữ học ứng dụng. Dưới đây là nội dung cuộc trò chuyện.

  • Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa có ý kiến chỉ đạo về giải pháp đối với hoạt động của các nhà xuất bản.

  • Ngày 9/9, tin từ UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế cho biết vừa nhóm họp với các đơn vị liên quan để triển khai thực hiện đề án "Chính sách hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị nhà vườn Huế đặc trưng”. Mỗi năm tỉnh sẽ chi tiền để hỗ trợ từ 3-5 nhà vườn đặc trưng.

  • Thắng lợi của cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đã thể hiện cao nhất niềm tin của nhân dân theo Đảng, trở thành bài học sâu sắc trong giai đoạn hiện nay.

  • Theo họa sĩ, nhà nghiên cứu Lê Quốc Việt, hoàn cảnh lịch sử cùng cách bảo tồn còn hời hợt khiến những kho mộc bản quý giá một thời đang ngày càng mai một và im lìm.

  • Không chỉ bị tàn phá bởi thời gian, nhiều công trình, di tích - nhất là các đình, chùa - còn bị biến dạng qua các công cuộc bảo tồn, trùng tu mà ở đó những người trông coi di tích và những người làm công đức tự cho mình quyền được can thiệp vào chuyên môn, còn chính quyền sở tại thì cấp phép trùng tu, tôn tạo một cách đại khái, dễ dàng, trong khi vai trò của các nghệ nhân lại chưa được coi trọng đúng mức.