Thơ Sông Hương Số Đặc Biệt 12-13

14:05 15/01/2014

Đinh Cường - Anh Túc - Trần Hoàng Vy - Trần Hữu Lục - Nguyễn Thiền Nghi - Đông Hương - Thanh Trắc Nguyễn Văn

"Theo em về Huế" - tranh Đinh Cường

ĐINH CƯỜNG

Và câu chuyện kể sáu

Huế tháng mười một tôi về
đẹp như cơn gió nhẹ
lao xao trên mấy hàng long não
đẹp như màu nước sông Hương
mùa lụt bão
màu nước như màu cà phê sữa
xưa trong cà phê Dung - Thành Nội
như màu mắt em
còn ngái ngủ
em chưa trở lại Huế một lần
để cùng tôi đi lại
trên con đường rụng nhiều trái mù u
con đường hoa muối
làm sao không nhớ Sơn
làm sao
không nhớ bạn bè một thời thật đẹp

            Viết lúc 4 h sáng ngày 25/11/2013


ANH TÚC

Gác xưa

Căn gác xép giấu nỗi nhớ đầu đông
đôi ba chú chim trú náu chờ canh tàn
nỗi niềm cô đọng
dưới hiên mưa tí tách ngọn buồn rơi...
 
Chờ xuân sang mang gió lành thi thoảng
cho ta gửi chút tình đến cố nhân hoài niệm
vun vén kỉ vật ròng rã suốt mùa thương
tỉnh giấc ngày đông sao se sắt lòng bâng quơ luyến tiếc.
 
Tiếc một dòng sông chưa hiểu hết vô thường
căn gác khuất nhòa đâu ai hay biết
lạc lõng chơi vơi ca hát riêng bầu trời
chờ người về mà nhớ lắm khôn nguôi.




TRẦN HOÀNG VY

Gọi đò bên sông Hương

Tôi gọi đò qua bên tê sông
Bỗng dưng hoa phượng. Má sông hồng
Khoát nước chạm tay sông mềm dịu
Tôi ngẩn nhìn mắt sóng mênh mông!

Thành quách chừ lung linh gương biếc
Màu rêu xưa rửa có phai mờ?
Ai soi lông mày chìm bóng nguyệt
Sông một ngày viết mấy câu thơ?

Tôi gọi người như vẫy chiếc lá
Xưa qua sông, nghiêng nón thật hiền
Tóc phủ ngang vai tóc bối rối
Mơ lọng che đầu, phe phẩy quạt tiên!

Những em gái răng chừ không mang cặp?
Túi xách em đeo có ủ hương trầm
Sông thơm chuyến đò đầy… Tôn nữ
Phủ áo mây, nên tiếng nói thì… thầm

Tôi gọi đò, sao sông cười khẽ
Tiếng rúc rích rồi vào tận chiêm bao
Hành giả sang sông, cưỡi trên ngọn cỏ
Tôi người trần nên cứ mãi ước ao…




TRẦN HỮU LỤC

Thung lũng hoa vàng

Lòng chảo không có vạn hoa vàng
Nơi này thủ đô của điện tử
Thung lũng dập dềnh đêm hoa đăng
Ngàn ánh đèn như trôi trong sương

Đứng trên triền đồi đêm Houston
Trôi về đâu ánh đèn di động?
Chỉ nơi này như mùa Vu lan
Bồng bềnh hoa đèn trên sông Hương

                                      Cali, 7/2013



NGUYỄN THIỀN NGHI

Chạy mưa

Chạy mưa. Tôi chạy
Phường phố cuồng quay
Bụi người xoắn lốc trí nhớ
Khoảng tối sáng
Sắp tan thành nước

Chạy mưa. Chạy tìm bóng tôi
Loanh quanh giữa phố sẫm màu
Loanh quanh những gì thay đổi
Chân luống cuống đời tôi

Chạy mưa. Tôi một góc
Một góc tôi một bờ
Một tôi đang nhìn
Chợt bơ vơ.

Mưa. Tôi chạy trong mưa
Chạy quên chỗ tôi đứng chờ
Chạy trên bước người xa lạ
Chạy biết mình và phố đang rơi




ĐÔNG HƯƠNG

Vết mồng tơi

em về lau vết mồng tơi(*)
lối xưa cửa ngõ then gài - xa anh
rất buồn, soan tím vườn Ôn
chạm hồn, hạt đọng quanh tròng. rung vai

em về lau vết hôn môi
xa rồi - ngày tháng u hoài - rêu phong
giận mình mắt cứ chiều đông
người ta quay mặt, còn mong nhớ gì

em về lau giọt kẽ mi
chậm khô dấu lệ. ngày đi lấy chồng

buổi chiều đính ước, còn mong
phải chi người ấy ngược nguồn hôn em

em về lau vết tình duyên
dính trên ảo tượng mắt xinh nhớ người
giậu mồng tơi đã trúc rồi
vết thương rỉ tím trên môi sậm dần

em về lau vết âm thầm
giùm con tim héo khô giòng đỏ xưa
lại thêm nữa lạnh chiều mưa
hôm nay đám cưới mình - chua xót lòng!

-------------
(*) Thơ Hoàng Vũ Luân gửi một người rất có duyên với Huế



THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Đà Lạt mùa trăng

Đà Lạt ta về để nhớ em
Nhớ mùa trăng trước ướt hương đêm
Xa em, xa cả mùa trăng ấy
Xa áo thu bay tóc gió mềm.

Đâu khúc đàn mơ bên suối thơ
Mảnh trăng chìm nổi giữa bơ vơ
Đồi Cù thuở ấy mình ly biệt
Hai nẻo chia xa nỗi đợi chờ.

Lung linh như nước hồ Xuân Hương
Mắt em buồn lệ mờ trong sương
Người đi nghiêng ngả vầng trăng lạnh
Ngả bóng trăng rơi rải mặt đường.

Ta đã xa rồi em cũng xa
Thương trời Đà Lạt hạt mưa sa
Thương màu trăng cũ soi trên áo
Áo lụa tình trăng sáng mượt mà.

Đá vỡ còn đây vọng dấu chân
Một thời lóng ngóng bước bâng khuâng
Một thời hai đứa cùng xây mộng
Mộng cũng chia tan chẳng được gần.


Lấp loáng đồi thông những bóng mây
Những mùa trăng chiếc, biếc trên cây
Ta qua phố cũ buồn muôn lối
Áo trắng ai bay gió lạnh đầy?


(SDB11/12-13)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng

  • Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?

  • Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm