Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Blood of time
(Máu Của Thời Gian)
1.
Tôi gõ cửa
mở ra hỡi người bạn của thiên nhiên
lá nói:
chào bạn, con người.
2.
đêm trong căn nhà của lá
tôi ngồi im lặng
lắng nghe những câu chuyện
màu xanh & sắc úa.
tàn rụng & sinh nở
3.
khi sương khi buông dày
đêm yên tĩnh
dưới vòm trời sao
như ngàn vạn đôi mắt thiên thần
dẫn đường cho đàn đom đóm hành hương
lá bắt đầu kể tôi nghe
về mùa xuân & sự thoát kén của bầy sâu
những dòng sông ăm ắp diệp lục
với những đợt triều dâng không ngừng nghỉ
về phía đại dương của giấc mơ.
4.
tôi hỏi lá về bí mật mang tên tình yêu vĩnh hằng
lá nói, chẳng có con đường nào dẫn tới chân trời hạnh
phúc vô biên
sự hữu hạn của niềm tin
& độ ngắn ngủi của sự sống
dạy cho chúng ta biết quý trọng
mỗi giọt máu thời gian.
HẠ NHIÊN THẢO
Trầm du
Mưa…
Và cây lá xanh
Cố tình trầm chìm
Em
Bằng giai điệu tím buốt
Xô dạt
Em
Trôi về phía đẫm cát
Trong vòng xoáy hút sâu
Em
Đi về phía anh
Bằng những bước chân
Của loài chim cánh cụt
NGÔ HOÀNG ANH
Ngày chị về bên ấy
Ngày chị về bên ấy
Lúa đương trổ đòng đòng
Em bên này đứng lặng
Thả bèo trôi theo dòng.
Bao lâu rồi chị nhỉ?
Cánh diều chẳng còn bay,
Con chuồn chuồn khóc ướt
Cả chiều không ai hay.
Diêu bông nào có thật?
Triền đê cỏ mọc đầy.
Cánh đồng mùa giáp hạt,
Thương rạ rơm hao gầy…
Em nắm một đụn cát
Thấy khóe miệng cay cay.
Cát trong tay bỏng rát
Ra em khóc rồi này!
Mình như thể con quay
Giữa trò đời run rủi,
Giấu đi bao hờn tủi
Chớp mắt còn lại gì?
Còn lại những chia li.
Còn em.
Còn rơm rạ.
Còn vẹn nguyên xa lạ
Và mảnh tình đi hoang...
Ngày chị về bên ấy
Có cánh diều lang thang
Dây diều em nắm chặt
Mà người xa ngút ngàn...
NGUYỄN TÂN DÂN
Mùa ngóng đợi
Đêm giữa hạ hắt hiu
nghe rơi mưa trái mùa buồn bạn
đất trời giận hờn chi
mà sao dời vật đổi
người tới lui tựa mộng du!
chỉ còn âm thầm trong mơ
mùa ngóng đợi
ôi tứ thời
xuân hạ thu đông
đã hoài công dã tràng!
chiều chưa xế bóng
ngày đã hôn hoàng
chuyến tàu nào chở kiếp lưu dân
dừng
ga lẻ
trễ tràng!
từng mùa
từng mùa ngóng đợi
vắng bóng còn đâu
bầy chim sẻ chưa tìm về làm tổ
mái ngói âm dương rêu mòn nếp cũ
và đóa tường vi dịu dàng…
còn đâu
còn đâu mùa ngóng đợi
trong mơ
muộn màng!
(SHSDB27/12-2017)
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm