Thơ Sông Hương 9-2008

15:50 30/09/2008
Nguyễn Trọng Tạo - Tường Phong - Trần Áng Sơn - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Hữu Đoàn - Nguyên Quân - Nguyễn Thành Nhân

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Anh ném em lên trời
Tặng Em

đêm nay anh ném em lên trời rồi ngửa tay anh hứng
rơi xuống lòng tay
giọt nước mắt

đêm nay anh ném em xuống biển sâu rồi anh thả câu
vớt lên
bọt biển

đêm nay anh ném em lên giường rồi anh nằm bên
hai tay ôm
bão trắng

đêm nay anh ném nỗi nhớ khỏa thân ra khỏi tóc
thấy bên đời
chuyện cũ đã tân trang…
2k, 8-6-2008

Lục bát ga bay
 
Áo phông câu lục xanh trời
Quần Jeans câu bát cuộn trôi sông dài
Em về từ chốn mây bay
Ùa vào thành phố cuối ngày ấu thơ


Chẳng còn nghe võng ầu ơ
Chẳng căn nhà gỗ xa tơ óng vàng
Lên tầng, thang máy rước nàng
Cây mùa hiện đại xanh sang gối nằm


Em làm câu bát trong chăn
Xe duyên câu lục đính bằng nụ hôn
Mây mưa vần vũ thượng nguồn
Câu thơ nào phải cánh chuồn đậu bay


Anh đi mặc nắng cho ngày
Em về cởi lụa trắng đầy vào đêm
Rượu tình lục bát trào men
Nồng nàn da thịt mùa quên lối về


Tháng Mười lục bát lên xe
Ga bay nước mắt bốn bề chia li
Em mang câu bát bay đi
Anh cầm câu lục lỡ thì xuân qua…
2-12-2007

Taxi

Taxi taxi dọc mi em không kẻ chì mà kẻ bằng sóng biển
Ta muốn taxi mãi qua đêm nay qua biển duyềnh sóng cả qua trời xanh ngút ngát giấc mơ ngày
Taxi qua những bậc cầu thang 202 , 028, 010, 2007 ngập tràn Gió Núi
Taxi vòi sen tắm gội những nẻo đường quá khứ trần ai bụi bặm lại khởi hành trên trắng toát thịt da ánh sáng những đường cong

Bóng đèn cháy. Taxi trôi vào vùng bóng tối huyền bí lạ quen khám phá lửa triệu năm dấu kín
Lửa từ biển trào lên hừng hực dậy thì
Lửa từ núi phun xuống đồng bằng phù sa nham thạch
Taxi tăng dần tốc độ
60, 80, 120 và tăng đến vô cùng…

Anh ơi em chết vì tốc độ
Taxi vẫn taxi
Và tốc độ tăng ra ngoài vô cực
Người lái taxi vào khoảng chân không

Không ai chết cả
Họ đã đến Thiên Đường
Chiếc taxi đã  thành mây thành nắng thành gió thành quên thành nhớ
Chỉ còn họ nằm nhắm mắt bên nhau trên nhung lụa bầu trời…
31.10.2007

TƯỜNG PHONG

Ngó xuống

Mỗi lần em - bước lên thang lầu
tới những bục cuối cùng
hình thời gian xoáy ốc
quay đầu lại từ trời cao
em nhìn anh dưới đất
trước khi bước hẳn vào thân tàu đóng kín
giờ chia tay bắt đầu

Anh đứng đây - thẳm thẳm hành lang dài
giữa phi trường hồng
dựng bằng những cột đá cứng
cổ thành phế tích hoang vu
không có gió mà tư bề lốc nổi

không có mây mà tư bề trắng bay
không có người đi mà anh vẫn buồn
không có trời xanh mà anh vẫn đợi
không có phép mầu mà trái đất quay lại nửa vòng
em không ngoái lại mà em vẫn thấy

Anh đứng đây - thẳm thẳm hành lang dài
giữa phi trường hồng
đường bay vạch bằng chữ đỏ
khắc vào tim anh u minh
không có bình minh không có hoàng hôn
không có mặt trời không có mặt trăng
không có mùa thu và rụng lá
không có thời khắc và nhọc nhằn
không có người đi và kẻ ở
chỉ có đứng đây - anh
thẳm thẳm hành lang dài
giữa phi trường hồng
đường bay vạch bằng máu đỏ
khắc vào tim anh u minh
giã biệt em - giã biệt tất cả
cầm bằng như dòng thời gian xanh không có cây cầu đen
ghi nụ cười em óng ánh
cầm bằng như dòng thời gian xanh không có lửa đèn
ghi dấu chân em lầm lội
những vệt bùn hiền lành sáng chói
cầu vồng bảy sắc bắc qua anh
từ trời cao em ngó xuống

TRẦN ÁNG SƠN

Ngụ ngôn của sao

Không phải những gì lấp lánh
như em nhìn anh
sóng sánh một điều gì
một chút rực rỡ của buổi sáng
một chút huy hoàng của chiều tà
một chút tro than của bóng đêm
nói đi em
điều nào có thật
như em hư ảo trong anh
để tan đi như một ánh sao bạc thếch
chỉ có hơi thở dài bay ngược chiều gió
phả vào đời anh chín đỏ u mê.

NGUYỄN THÁNH NGÃ

Ngày chớm nở

Trong ổ đêm
ngày chớm nở
mỏng mảnh

vòm trời còn nến đỏ
những giọt đọng trên cánh lan hài
in dấu nhón tinh khôi

vừa đậm vừa nhạt
dồn thật nhẹ cho tiếng gõ của tia nắng
cũng đủ mở sương mù đôi chút

chợt hiện khuôn mặt em
thông điệp của ngày huyên động
gối đầu lên ban mai
nghe cái nhìn trìu mến

ngập tràn tiếng chim, len lỏi qua nách lá
chảy suốt con đường
ngày đang chạm vào nơi mong manh nhất của non tơ

có thể nhìn thấy ngày mới xù lông
trong vỏ trứng mặt trời
hay chỉ là tiếng sớm trên dây rung…

vang thức
mãi


NGÔ HỮU ĐOÀN

Đêm qua

đêm qua
sau những chiều âm u và giông gió
một đêm trăng lung linh
một vũng nước tàn dư
in hình nghiêng dáng liễu
chợt nhớ về xa xưa
hoang vắng đời mình
chợt thấy hôm nay
nghi ngờ ngộ nhận
em đứng đó bao giờ
hạ thấp mình… nhìn ta
ta có em từ sau bão bùng tan tác
ngửa lòng mình hứng lấy bóng dáng em


mai đây
nắng lên và gió thoảng
em reo vui giữa đời lồng lộng
ta hội tụ nỗi niềm
gom dần bóng em
về với đất

âm thầm
yêu em…


những con loăng quăng
hóa thân từ tình yêu trong mùa ngắn hạn
cháy bỏng mình nằm chết giữa hoang sơ
như những lời tình thơ
em đọc chiếu lệ thoáng qua
thảng thốt vì nỗi đời, thân phận
chết lặng câm trong lòng giấy!


NGUYÊN QUÂN

Về những chiếc ghế
                            
Tặng Ngọc

Những chiếc ghế gãy chân nằm dài trong đêm
bụi và nỗi buồn bám dày trên mặt
đêm không còn ai đến
chỉ bóng ma quá khứ bủa vây
tôi biết bây giờ ngày thật ngắn
từng giấc mơ lụi tàn
trong trái tim già nua
bắt đầu bong lóc lớp sơn tiền kiếp

Đêm không có sự cô đơn tái hiện
khi quanh đời tất cả là hoang vu
chút men rượu màu hồng
sót lại từ buổi tiệc cuối cùng
cũng thẫm đen màu máu
và lũ ruồi nhặng đã ăn mòn dĩ vãng
cũng không còn gì để trở về

Đó là những gì em biết về tôi
về chiếc ghế gãy chân nằm dài
trong quá khứ thừa mứa của một đời người.
                                                SG- O7- 2008

NGUYỄN THÀNH NHÂN

Khoảng trống

Đôi khi tôi ngồi nhớ
bức tường
trong căn phòng xưa lộng gió
Những nét vẽ thời nhỏ dại
Những con ngựa năm chân
Những con voi lùn
Những bông cúc không bao giờ héo úa
Những nét ngây ngô
những nét mơ hồ
những đường cong, đường xiên và đường gấp khúc
gập ghềnh
như chính cuộc đời tôi…

Trên tường có một khoảng trống
Tôi để dành cho một giấc mơ
Cô công chúa nhỏ
còn nằm ngủ đâu đó, rất xa
Bên những hoa hồng bạch và những ngọn nến đã tắt
Chàng hiệp sĩ với thanh gươm gỗ
Đêm đêm chiến đấu với những con cọp có cánh
những con sói, những bà tiên ác có râu
và những con nhện khổng lồ màu đỏ…

Toà lâu đài xưa
Và nàng công chúa nhỏ
Vẫn xa xôi trong những giấc mơ
chưa bao giờ tôi gặp…

và trên tường thời gian ngả màu xám
Tôi thấy có một khoảng trống
Thẫm lại vì chờ mong

Giấc mơ tôi đã lịm chết âm thầm…


(nguồn: TCSH số 225 - 11 - 2007)

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười

  • ...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...

  • Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?

  • Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời

  • Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.

  • Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong

  • ...Ai khao khát ngủ trên đỉnh                                         Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...

  • LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng  ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm”  có đúng vậy không.                                                                                           SH.

  • Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.

  • I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ

  • Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy

  • ...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...

  • Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng

  • Nhóng nhánh mắt chuồn chuồn bay thấpCỏ gà rưng rức lối gaiVáng trứng rộ tăm tăm mùa cá đẻ

  • Đó là hành trình của gióThổi qua mấy mùa chiêm bao

  • ...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...

  • Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ   Cuối sông lơ đãng rượu như mình

  • Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu

  • những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần

  • Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh