Thơ Sông Hương 6-2002

08:59 22/08/2008
Vĩnh Nguyên - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Trần Thái - Võ Phước - Đào Trung Việt - Nguyễn Chí Hoan

VĨNH NGUYÊN

Lá thắm

Bao giờ lá thắm về tôi
Để cho bớt đứng bớt ngồi
ngóng trông
Để cho bớt kiếp phiêu bồng
Cháy trong tàn tạ  lửa lòng bợt phơi
Trời ơi lá thắm lửa trời
Gieo vào tôi gieo vào tôi - gieo cầu

Thôi rồi thiêu hết còn đâu
Con thuyền lá thắm neo bầu mắt em
Giật mình như giấc mơ tiên
Trên tay lá thắm còn nguyên tôi cầm!

TRẦN HOÀNG PHỐ

Phất phơ lau trắng ngàn năm
Thăm lăng Gia Long 200 năm ngày vua lên ngôi

Một tàn xuân rụng vai Lăng
Một hàng văn võ lặng câm cụt đầu

Mênh mông ngọn gió công hầu
Đậu trên voi ngựa sân chầu lạnh hoang

Âm thầm mưa nắng mang mang
Hỏi thăm nhật nguyệt trời sang ngang rồi

Tím thời gian tím núi đồi
Giật mình sen nở trên môi vô thường

Ngày xưa mộng mị đế vương
Thuở này gió thoảng ngát hương sen hồ

Sóng đôi mộ táng cơ đồ
Xa xăm núi lặng như mơ mây nằm

Phất phơ lau trắng ngàn năm
Cười trong một tiếng lệ cầm chiêm bao

NGUYỄN TRẦN THÁI

Nhặt chân cây

Hoa về tháng bảy em đi vắng
Mẹ già lúi húi nhặt chân cây
Lỗi hẹn ngâu vàng qua độ chín
Đăm đắm ai ngồi ngóng cuối mây

VÕ PHƯỚC

Đường xa
Kính tặng anh Hoàng Phủ Ngọc Tường
 
Đã mấy mùa ta ngủ chết trong ta
Hoa cỏ dậy thơm tho màu thanh khiết
Ta đây rồi, chân còn mãi đường xa
Em đổ dài bóng mát chở  che ta
Chân cao thấp giữa trời luống tuổi
Chở tình về xanh biếc đến bao la

Là giai nhân tương đắc một tài hoa
Sớm nở tối tàn phù dung một đoá
Ai neo đậu bến đời quen lạ
Bờ ni bờ nớ bao xa

Mấy mươi mùa ta ngủ chết trong ta
Tàn cuộc rượu ngây ngô hình cuội đá
Ngàn cuộc hẹn rụng rơi hồn lã chã
Nơi phong trần khách lạ một đường xa
               
                                               
ĐÀO TRUNG VIỆT
               
Lã Vọng I

Lão trượng phu quắt queo
Dáng ngồi tượng đá
Nơi Đất -  Nước
                        giao nhau

Con cá bơi kiếm tìm
Lưới bọc chì chìm xuống
Lỗ hổng đời rợn ngợp
Lão trượng ngồi
                        buông câu


NGUYỄN CHÍ HOAN

Ý nghĩ

Ý nghĩ
không phải một câu
ở trong đầu
tự nói
không phải
                        một con chim
                                    có cánh
                                                có mỏ
một con thỏ
tai dài
một chiếc xe đạp
một đám mây
Ý nghĩ
ở đầu ngón tay
nhặt một hạt cát
                        trong mắt
nhặt một hạt nước mắt
                                    trong cuống họng
                                                            hun hút
nhặt
một sợi tóc
                        trong mái tóc
một con cá vàng
                        trong giọt nước
một cái nhìn
                        trong khoảng trống không
Ý nghĩ
muôn năm!

Hương khói
một ngôi chùa
                        trong hang núi
trong bóng tối
                        quanh một pho tượng
                                                ám muội
trong bóng tối
                        những đứa bé tìm hơi mẹ
trong bóng tối
                        những đôi tình nhân
                                                qua sông
                                                            từng người một
trong bóng tối
                        ngay trước lúc mặt trời lên
                                                            xanh xanh
trong bóng tối
                        giữa nắng biển mênh mông
                                                            nhắm mắt
Lắng nghe

Năm tháng trên đầu tôi những dây nho mùa xuân
Yï nghĩ toả khói sương như mặt sông sớm mai chiều hôm
Chảy trôi là cuộc đời, người đập vải trên bến nước có một lúc
dừng tay lắng nghe
                                    tiếng vọng của chính mình trở lại sao chậm chạp

Năm tháng dưới chân tôi dòng nước đục lờ hút sâu cuộn xiết
Soi không thấy bóng mình, vị của trong xanh không thể nếm hết
Yï nghĩ ngược dòng tiếng còi tàu vang động hai bờ gà ngừng
gáy chó ngừng sủa một thằng bé bỏ cả sách vở chạy ra
ngóng theo
                        tiếng vọng của chính mình sao mà háo hức

Dường như có ai vừa ghé nhìn tôi từ ngoài cửa sổ
Người hoà quyện cả âm thanh và ánh sáng trong đôi
mắt mỉm cười không hình không bóng
Tôi ngừng giặt vải tôi rời trang sách tôi đón lấy tâm
tư chạy về thảng thốt
                                    tiếng vọng của mình đang ở phía ngoài xa.
31/12/2001
(nguồn: TCSH số 160 - 06 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết

  • Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi

  • Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài

  • Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?

  • Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước                                                                  trên đường đi qua

  • Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ

  • Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá

  • Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh

  • Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn

  • LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.

  • Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...

  • Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu

  • hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê