Hiếu Trai - Văn Công Toàn - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Thị Tường Vy - Từ Dạ Linh - Trần Thị Huê - Võ Ngột
Tác phẩm "Người Thắng Trận" (Lụa, 50cm x 70cm, 2022) của họa sỹ Đặng Mậu Tựu
HIẾU TRAI
Ký ức đồng hoang
cời ký ức quê mình ruộng đồng heo hút
hoa súng nở, tròng trành xuồng ba lá
cấy lúa, chạy cù xúc tép, nhổ năn
vắt vẻo lưng trâu đầu trần nắng hát
hàng dừa làm duyên chải mây xanh
gió dọc trong nhà trống huơ trống hoác
cha chống cằm kết tràm gá tạm ở
chị khuấy hoàng hôn, gói bánh dừa, chặt cà bắp
đờn kìm ai ngân tím khúc sông trôi
thoảng hương bần hay nếp dẻo lừng thơm?
ngày giáp hạt, nhà mình ăn cơm độn khoai lang
dòng sông trưa khàn đục tiếng rao hàng
cuốc mướn, cấy thuê ủ ấp mùa cá chép
giòn đen ngày tháng
anh em mình lớn khôn theo lời ru của má
thương lời ru tím cả trời thơ
ghe bầu chông chênh
má ơi!
gió thổi từ đồng hoang...
VĂN CÔNG TOÀN
Vào thu
Tuổi nào cho mùa thu chín tới
Khi nắng vờn quanh đỉnh sương mù
Mây gió vời xa vòng tay với
Lá vàng trải ngập cõi vào thu
Ai đứng trông mùa thu mắt biếc
Ánh lung linh mấy nhịp cầu vồng
Ta về khoác áo vầng trăng khuyết
Cả trời thương nhớ vẫn chờ mong…
ĐOÀN TRỌNG HẢI
Lặng lẽ bến chờ
(Viết cho Cảnh)
Có những ngày gió mưa anh về
Nơi mắt em thắp lửa
Có những ngày nắng reo anh về
Nơi tóc em làn gió trời cao
Và kí ức ngọt ngào
Biếc xanh trong tâm hồn phẳng lặng
Bờ vai em mòn theo năm tháng
Đôi mắt đen huyền leo lẻo những miền xanh
Bàn tay dịu dàng ve vuốt cô đơn
Em hát khúc yêu thương
Đêm gầy canh trắng
Từ ngôi nhà ủ đầy lửa ấm
Từ con đường thao thức bước chân
Em như người gác đền thiêng
Canh giữ cho anh chốn bình yên
Mặc biển đời sóng gió…
Anh đi bên đời em
Có khoảnh khắc nào vô tư như gió?
Em vẫn mãi hát khúc yêu thương
Có khoảnh khắc nào hiểu nỗi niềm sâu trong mắt?
Thời gian là những chuyến xe
Anh mãi đi xuôi chưa một lần về ngược
Em lặng lẽ bến chờ kí gửi những niềm tin
Hạnh phúc - nỗi buồn trên cánh cửa đời khép mở.
NGUYỄN NGỌC HẠNH
Cài đặt
Cài đặt giờ báo thức
Không giờ đêm ba mươi
Nghe đồng hồ thổn thức
Mà sao lòng chơi vơi
Đêm vẫn chưa trôi qua
Cứ dùng dằng nấn ná
Mắc nợ đời chưa trả
Cây kim trôi chậm dần
Mình mắc nợ trần gian
Cài đặt vào dâu bể
Câu thơ đành lỗi vần
Nên một đời chậm trễ
Ôi ngày qua tiếc nuối
Ôi đêm qua bồn chồn
Kim đồng hồ thân xác
Quay không kịp mùa xuân
Biết cài đặt vào đâu
Cho tròn vo số phận
Thà cứ trôi chậm dần
Qua một thời lận đận…
TRẦN THỊ TƯỜNG VY
Đốt lửa tìm nhau
Hồng hoang lại là thuở nào
hàng triệu triệu năm về trước
là thuở em chưa biết yêu anh
em chưa thấy đất trời không có thực
cái thuở anh chưa biết yêu em nồng nàn
chưa biết nắm tay em ôm vào lòng
trong đêm dài vô tận
hồng hoang triệu triệu năm quá khứ
mây lửa hoành hành không hề ngưng nghỉ
không có trái tim anh rung động
không có trái tim em bồi hồi
đốt lửa tìm khuôn mặt nhau
không tiếng nói nào được cất lên
đại dương cảm xúc
hạnh phúc đời em
trộn lẫn hồng hoang cổ tích
TỪ DẠ LINH
Cho giấc mơ hoa gạo
Ta thả nhớ về miền em, ná thở
Khúc đồng dao bỡ ngỡ, bóng trăng chao
Em từng hát về mùa hoa gạo
Đỏ đường làng, đỏ cả giấc chiêm bao.
TRẦN THỊ HUÊ
Nhặt
Bước chân nhẹ tách đời ra khỏi dòng sông
Không đủ đồng tiền để gom một ngày ở trọ
Quán trọ lợp ngói không bằng nhau
Giá rẻ gia tài người giàu không có
Bên lề hoa ty gôn nở
Thanh sắc muốn viết tên loài hoa
Chiếc váy ngồi lên cạnh tiết tấu
Giản đơn tập em làm người mắc nợ
Thác mùa hạ khô
Em tìm bóng giữa ngày
Ẩn sâu trong lá
Bánh xe đông cứng mùa thu.
Em tách không bầu trời ra ngoài dòng sông
Nhặt!
VÕ NGỘT
Ngày mùa
Trăng trải chiếu - cánh đồng rúc rích mùi rơm mới
nắng gió mồ hôi nhuộm hạt gạo trắng thơm
Chợ làng họp lúc tinh sương
con cá con tôm còn tươi mầu đất
Mùa màng tất bật
mây trời lẫn vào tóc mẹ
hoàng hôn choạng vạng bóng cha
Chân mây ì ầm sấm chớp gọi mưa
cỏ mật tươi non nhú bầu sữa ngọt
chuồn kim khâu vá dọc bờ mương
Hương nếp hương cau rập rình rấp ngõ
bầy sẻ ríu ran tha nắng về xây tổ
cốm xanh gói mở… lá sen xanh
Chuông chiều ai thả trôi trên sóng
khói bếp vấn vương đến nao lòng.
(TCSH46SDB/09-2022)
Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười
...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...
Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?
Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.
Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong
...Ai khao khát ngủ trên đỉnh Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm” có đúng vậy không. SH.
Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.
I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ
Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy
...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng
Nhóng nhánh mắt chuồn chuồn bay thấpCỏ gà rưng rức lối gaiVáng trứng rộ tăm tăm mùa cá đẻ
Đó là hành trình của gióThổi qua mấy mùa chiêm bao
...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...
Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ Cuối sông lơ đãng rượu như mình
Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu
những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần
Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh