Thơ Sông Hương 07-2004

17:07 31/08/2009
Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh







TỪ NỮ TRIỆU VƯƠNG



Cỏ mùa mưa xưa


Cỏ mùa mưa xưa
Đưa em về với gió
Xanh tím lòng mắt nhói cơn đau
Sắc trầu cau quệt ngang vôi tứa
Vệt âu sầu nâu nỗi đam mê
Cỏ mùa mưa xưa
                        ủi màu ký ức
Thoát xác bay về ru giấc tơ
Hồng hồng tuyết tuyết trần phẩy bụi
Ăm ắp đời chen vét hết đời

Lửa đông hong tóc mùi giun dế
Em ngã vào xác tín mơ anh
                                8/11/03


Giấc mơ


Em tưới sữa lên cánh đồng
Hồng hoang một giấc mơ làm mẹ
Giấc mơ đàn bà có anh
Rảo riết trinh nguyên
Ôm mèo nhỏ vuốt ve gọi con
Nó tớp giọng muôn thuở
Mộng tròn
                        hiện thực méo
Thiếu nữ ơi hời khóc
                        bầu ngực căng thì con gái



TRẦN THỊ VĨNH LIÊN



Trăng


Âm u màn đêm, ánh trăng lòng giếng
Những xúc cảm câm lời, giao hưởng chết
Làm sao em đến được cánh đồng vui?
Úp mặt vào trăng em nghe từng giọt mặn
Hát lên những uẩn ức không lời
Trăng xa xôi, trăng vẫn thực trong đời
Biết sáng mai em có còn thức dậy?
Hát khúc ca tia nắng mặt trời.


Lặng im


Đã qua rồi một mùa dông bão
Đã qua rồi mùa gặt chín vàng thơm
Lặng im
Những hạt thóc ngủ ngoan trong giỏ
Chờ mùa xuân chúng sẽ nẩy mầm
Lặng im
Từng hạt nắng đi qua thời gian
Để lại bao nhớ nhung trong tóc
Lặng im
Khung cửa khép dấu che niềm chờ đợi
Lặng im
Em không nói
Chỉ dòng sông vẫn dào dạt đôi bờ.



CHỬ VĂN LONG


Em giờ đang ở nơi đâu


Em giờ đang ở nơi đâu
Nhìn ra thăm thẳm một mầu trời xanh
Hồn anh như thác như ghềnh
Đã lao lao đến tan tành vẫn lao
Con tim còn giọt máu nào
Dành cho thơ với ngọt ngào cho em
Thơ buồn thức mở từng đêm
Lại vang vọng mãi nỗi niềm em xa...
Tháng năm thì cứ phai nhoà
Lòng anh thác đổ máu oà để xanh.



LÊ VĂN KÍNH



Chiều ni xa Huế


Thôi đành xa Huế chiều ni
Nước Hương Giang cứ vân vi xuôi dòng
Sông nào nắng đục, mưa trong,
Cầu nào ai đứng, ai mong, ai chờ.
Phải lòng ta, Huế ngẩn ngơ!
Mân mê chiếc nón bài thơ, em buồn.

Đêm nay chớp bể, mưa nguồn
Mình ai da diết nỗi buồn nhớ thương
Một mình ai ngắm sông Hương
Một mình ai với con đường không anh.
Một mình ai với mong manh
Một mình ai với mây xanh - một mình
Ai vui thành quách, cung đình
Riêng ai ngơ ngẩn một mình, đợi anh.
Bồng bềnh một đám mây xanh,
Ai đi để cả kinh thành vắng teo.

Bây chừ em chẳng về theo,
Mình anh tím cả mộtchiều nhớ thương.
                                   
26/3/2004


NGUYỄN QUỐC ANH


Sóng


Trăng lẻ loi soi bóng dòng sông
Gió xao xác đôi bờ lau dại
Tôi - con thuyền ngược dòng
Chao ôi! sóng và sóng

Sóng nước vỗ rì rào
Lòng khát khao tuổi trẻ
Dữ dằn hơn sóng bể
Sóng trong lòng khôn nguôi

Vỗ bạc đầu con người
Sóng thời gian đáo để!



MA TRƯỜNG NGUYÊN


Đêm sông Hương


Đêm càng khuya càng ngọt
Lời em hát càng say
Tròng trành sông Hương mát
Trăng sáng toả dòng đầy

Tha thướt áo dài bay
Đậm tươi màu tím Huế
Miệng lắng cả trời mây
Nước non này rất trẻ

Cầu Phú Xuân đến trễ
Mùa hạ anh mới về
Vẫn đỏ màu phượng vĩ
Rải xuống thuyền sông đi

Người nghe chực ướt mi
Em hát lời giã bạn
Đôi mắt muốn nói gì
Đắm nhìn anh thăm thẳm

Đêm sông Hương càng lắng
Ngọt lời ca càng nồng
Tròng trành con thuyền vắng
Lạc mơ miền trăng trong



TÔN PHONG


Trước đoá hoa tàn



Một đoá hoa mầu đỏ
qua đời trên cỏ xanh
cánh bầm theo lệ ứa!

Người ơi và hoa ơi
tận cùng không thể khác
nhan sắc và tài hoa
cùng nỗi đau chung cuộc

Khi gần vui có nhau
khi xa lòng thanh thản
đời dài, ngắn sao đâu
hai ta đều hữu hạn

Hãy hết mình nhan sắc
hãy hết mực tài hoa
sống là không thể khác



NGUYỄN THÁNH NGÃ


Thượng nguồn ngạc nhiên

1.
Ngày độc mộc
chở tiếng khóc tôi ở đó
nhánh cỏ ban sơ
lót ổ tôi nằm
tôi yêu cuồng điên vách núi
nơi dội lại tiếng mình
rất dại rất hoang...

2.
Bây giờ tôi làm thơ bằng tiếng khóc
bởi tôi được tắm bằng mưa tái sinh
thơ là đá
là thượng nguồn cảm xúc
bất khuất gió
rùng mình
hoang hoải
cơ địa của sương

3.
Trước mặt tôi là buổi sáng
mặt trời rất ngạc nhiên
xối vào hồn tôi những câu thơ
như nước mắt ứa ra từ vũ trụ...

4.
Tôi thức bằng mắt và mơ bằng mắt
con suối chảy nghiêng
từ lòng chữ cô đơn
xác chữ hàng hàng
kẻ tìm kiếm chỉ gặp toàn
                          xác chết
xác chết đeo mặt nạ rừng

5.
trời đẻ rong rêu còn
                          vấy máu
thơ và vết hằn của tiếng thét còn xanh...



NGÔ ĐỨC TIẾN


Điều không thể nói


Điều tưởng như lãng quên
Lại là điều nhớ nhất
Nhớ cơn mưa bất chợt
Ướt đầm cả trời đêm

Nhớ con đường thân quen
Nhớ lặng thinh mắt nhìn
Nhơ hương hoa ngọc lan
Thoảng qua tờ giấy trắng
Thoảng qua làn áo mỏng
Một mùa hoa vẹn nguyên.

Bây giờ anh xa em
Bây giờ còn đâu nữa
Tuổi học trò quyến rũ
Tuổi học trò mộng mơ
Những gì lặn vào thơ
Là điều không thể nói
Chuyện nghĩa tình chắp nối
Chuyện nắng mưa tháng ngày
Ta uống và ta say
Men lòng thời trẻ dại
Bây giờ dù xa ngái
Thôi đừng trách chi nhau.

Hạnh phúc và khổ đau
Lại tìm về kỉ niệm
Lại tìm trong sâu thẳm
Những mất còn trong nhau



ĐẶNG NGUYỆT ANH



Lung linh trời con gái

            Gửi Lâm Thị Mỹ Dạ nhân đọc
                “Lá cờ trắng”, báo Thơ số 12 T6-2004

môi hồng như trái nhót
mắt huyền vời vợi xa
tóc mượt mà như suối
huyền diệu Đêm Ngọc Ngà

nhớ một thời đã qua
lung linh trời con gái
tuổi biếc hồn xanh mãi
bài thơ không tháng năm

khoảng trời và hố bom
cháy một miền khát vọng
ủ tình yêu cuộc sống
Đêm Đẹp ơi - em rằm

dòng song đen tuổi thơ
đã trong xanh trở lại
trái tim sinh nở mãi
cho tình yêu vĩnh hằng

xin đừng giương cờ
trắng
đừng tắt ngọn lửa thơ
dẫu đời hoang mạc đắng
còn Người còn ước mơ

còn mê mải đắm say
thơ cách đời xa quá
chiếc hôn nào như lá
hái tuổi em đầy tay...
                                    15-6-2004

(185/07-04)


------------------------------
Những chữ in đứng trong bài là tên các bài thơ và tập thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • ...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm                                                                         phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi                                                                         mà nhìn bàn chân!...

  • Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.      

  • Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh -  Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến

  • ...Mặc cho đất bận nâu,                       trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu                một khát vọng yên bình...

  • ...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...

  • ...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...

  • ...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...

  • LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...

  • LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.

  • Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan

  • ...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...

  • Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn  - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga

  • Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy…               *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh

  • Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...

  • khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...

  • ...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...

  • Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng

  • ...Cả thành phố lúc nào cũng rậm lờiAnh không thấy tấc vỉa hè nào dành cho mình cả...

  • ...họ mơ thấy Hồ Gươmlà một vò rượu lớnbị bỏ quênbên sông Hồng đến cả ngàn năm...

  • Mai Văn Phấn - Hoàng Chinh Nhân - Lê Huỳnh Lâm - Ngô Thiên Thu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Hoa - Hoàng Nguyệt Xứ - Lê Hưng Tiến - Phạm Xuân Trường - Ngô Công Tấn - Từ Hoài Tấn - Văn Lợi - Quang Tuyến - Nguyễn Loan - Lê Vĩnh Thái - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý