Ngô Mậu Tình - Nguyễn Hữu Trung - Đoàn Trọng Hải - Nhất Mạt Hương
Tác phẩm "Xuân về" (Sơn dầu, 50cm x 60cm) của họa sỹ Phạm Hoàng Hà
NGÔ MẬU TÌNH
Tâm sự với sông Hương
vun lên những đọt sóng
chảy vào làng bao lớp phù sa
triền sông nổi chìm bờ bãi
chuyến đò ngược dòng
gió lép ngực
trở mình đục trong
câu hát xuôi chiều gió bấc
em đứng đợi ai
trên chiếc cầu dang tay đón bạn
mắt người gột sáng đêm nay
sông Hương vỗ vào tôi từng nhịp
tiếng chim trôi cánh hoa rơi
sau lưng vàng mùi rơm rạ
đàn trâu mơ phía cánh đồng
tôi đi qua tôi
nhấp nhô ngấn cát
làng bao bọc khoan dung
lâu rồi không nghe tiếng con cá quẫy
bước chân bì bõm nông sâu
những tiếng lồng cồng khuya vắng
hò khoan vỗ cánh bay đi
sông Hương hồi linh tưởng tượng
dòng sông ca hát muôn đời
giai điệu rừng già kể chuyện
xưa xa
ai neo mùa trăng ở lại
tiếng gõ mạn thuyền
khuấy mãi trong tôi
NGUYỄN HỮU TRUNG
Một chuyến đò ngang
...
mẫu đơn đắm trong rặng chiều
hoạch đỏ lằn nắng cuối
mưa rượt mây xanh
vắn dài sợi khát
từ ô nhớ vuông vuông
mạch tay vẫy vuốt xa thẳm
ngồi trọn trong vòng lạnh riêng riêng
khất khưởng
tiếng nhái vọng khoảng đồng mùa bão
đễnh biệt khúc quê
sóng chờn
bọt dầm len men
chát chao dòng Tiền giang lục bình neo lại
chuyến ngang nào lểnh lảng
đò trôi
vọc bước chân nhừ mỏi
mưa ngừng
đựng thổn thức rông rỗng
ráo tạnh chuyến về...
ĐOÀN TRỌNG HẢI
Chấm xanh
Mắt lá thức cành sương
Là em
Một chấm xanh kì diệu
Mắt chữ thức trang đời
Là em
Một chấm xanh huyền diệu
Là em
Trong những điều thiêng liêng và những điều bình dị
Ta vừa gặp em rồi lại đánh mất em
Vẫn ngước nhìn bầu trời
Bàn chân còn in mặt đất
Em mãi xanh: câu ca thức cùng năm tháng
Chốn bể dâu đủ đầy những thăng trầm được mất
Giữa cuộc đời chơi trò cút bắt
Em mãi là em: một chấm xanh diệu kì
Trước con đường lặng lẽ bước đi
Ta thao thức tay cầm tia nắng
Là em: nỗi cô đơn xanh lên từ tiền kiếp
Trong cơn mơ phận người
Là em: chân trời xanh trước ta diệu vợi
Đã cạn ngày quên lẻ bóng mây trôi…
NHẤT MẠT HƯƠNG
Mưa mùa đông
Những giọt mưa buồn như mắt người
Hắt qua miền trăn trở
Bông cúc sớm vì ai mà nở
Sắc vàng đóng dấu mùa đông.
Những giọt mưa không gọi cầu vồng
Chỉ bâng khuâng dệt vài đốm lửa
Ướt khoảng trời quên khép cửa
Trôi về phía lãng quên.
Những cơn mưa chưa được đặt tên
Hát bài ca quá vãng
Ru một vầng mây xám
Mắc trên cành mùa đông.
(TCSH407/01-2023)
Ngô Đức Tiến - Phan Văn Từ - Huy Huyền - Võ Quê - Phạm Dạ Thuỷ - Ngô Đức Kiên - Mai phương
Nguyên Quân - Nguyễn Xuân Sang
Nguyễn Thị Anh Đào - Nguyễn Thị Tố Nga - Lê Mai
Nguyễn Văn Phương - Nguyễn Văn Vinh - Huỳnh Lê Nhật Tấn
Nguyễn Hữu Hồng Minh - Nguyễn Đăng Việt - Đỗ Hoàng - Nguyễn Vĩnh Nguyên
Hoàng Ngọc Châu - Võ Văn Luyến - Võ Văn Hoa
VŨ THỊ KHƯƠNG sinh năm 1953Quê quán: Hà Dương - Hà Trung - Thanh HoáHiện công tác tại: Uỷ ban nhân dân thị xã Bỉm Sơn Thanh Hoá.Cử nhân báo chí.Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thanh HoáĐã có các tập thơ in riêng, in chung và in trong nhiều tuyển tập.
Từ Hoài Tấn - Đoàn Quỳnh Như - Thúy Liên - Lê Tất Sĩ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn - Trần Hữu Dũng - Thái Hải - Nguyễn Man Kim - Thanh Tuyền - Hồng Vinh - Đào Duy Anh
Thúy Nga, Trần Tịnh Yên, Nguyễn Thị Thái, Văn Công Hùng, Lê Quốc Hán, Nhất Lâm, Nguyễn Trung Bình
Huỳnh Lê Nhật Tuấn, Bùi Văn Dung, Vương Tuyết Mai, Vi Thuỳ Linh
THU NGUYỆT...Rồi đây dần tóc bạc màuRồi đây mình sẽ mất nhau hay còn?!...
NGUYỄN VIỆN...Những con người rơi vãi từ giấc mơ địa ngục ẩn khuất dưới bóng những gốc cây khóc...
ĐOÀN MẠNH PHƯƠNGHội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Đã đoạt 4 giải thưởng thơ trung ương và địa phương. Trong đó có Giải thưởng cuộc thi thơ Tạp chí Sông Hương năm 1996.Hiện đang công tác tại Trung tâm phát triển Văn học và Tri thức - Hội Nhà văn Việt .
MAI VĂN PHẤNTên khai sinh đồng thời là bút danh. Sinh ngày 16-1-1955 tại huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình. Hiện sống và làm việc tại Hải Phòng. Hội viên Hội Nhà văn Việt .
MAI NGỌC THANH...Tôi mới chỉ tìm thấy phần Đất nổiBiển cả còn vô số những cái phải khám phá ở tầng sâu...
ĐÀO VIẾT BỬUNụ cười ai bỏ sau lưngGió qua lững thững trên từng liễu nghiêng
LÊ BÁ DUYBiết bao ca khúc để đờiMênh mông một cõi đất trời cưu mang
PHẠM BÁ NHƠNĐôi chân bước giữa phố người nắng nhạtChợt nhiên nghe giọng thác đỗ quyên xưaThuở ta đến em cũng vừa mới đếnMưa đầu mùa rớt xuống hạt lưa thưa
NGUYỄN TIẾN CHỦNGBồng con đứng tự bao giờMà thành tượng đá Vọng Phu thế này?
THIỆP ĐÁNGĐiệu slow ru ngủ những ghềnh đáSự êm dịu chậm rãi của sóng biểnVà những chiếc hài thuyền lửng lơNhư không biết về đâu