Thơ Sông Hương 01-2000

15:01 03/03/2010
Nguyễn Thiền Nghi - Lê Ngã Lễ - Đỗ Hoàng - Phạm Hà Duyên - Nguyễn Sĩ Cứ - Tân Lĩnh - Vũ Minh Thúy

Ảnh: vietbao.vn







NGUYỄN THIỀN NGHI



Huế sau mùa lũ


Thành phố bơi qua cơn lũ lớn
Đợi nắng về xoa dịu nỗi đau
Mở bàn tay nắm lại mai sau
Em cắm hạt giống đầu lên đất ấm

Mở bàn tay đi nối bờ xa
Nối môi đau thương với nụ cười
Nối con đường nhựa về xóm nhỏ
Nối vàng đai trắng với xanh tươi

Như vai cầu nối hai bờ đất lở
Em qua về đời vẫn vỗ ca dao
Cánh cò bay đi trước mùa lũ
Chừ đứng canh chừng ruộng
                                    mạ xanh

Dẩu vết phù sa cứa bầm trong trí nhớ
Ngày đông xuân vẫn xích lại gần
Tôi ngồi giữa niềm thương ngậm nước
Nghe cây mùa xanh ửng tương lai.


LÊ NGÃ LỄ


Chân dung tự họa


Tôi vẽ tôi lên bầu trời
Dáng mờ khuất mây hoàng hôn
Hồn nhiên như hiện thực

Tôi vẽ tôi trên con đường
Bóng dài theo bước chân rong rêu
Vẻ hoang sơ thao thức

Tôi vẽ tôi lên bờ cát
Sóng biển nhòa ký ức

Tôi vẽ tôi lên giấc mơ
Bắt gặp nỗi suy tư đời thực
Chập chờn với chiêm bao

Tôi vẽ tôi lên dòng sông
Tôi vẽ tôi lên bờ không
Còn - gì - không - biết nữa?!
                             Hạ 1999


ĐỖ HOÀNG


Chờn vờn


Chờn vờn cái nhớ nghìn năm
Cái thương nghìn thuở thường thăm thẳm mà
Cầm bằng nhìn gió trôi qua
Ai từ tạ trước, ai xa xôi lòng

Còn chờ, còn đợi, còn trông
Sáng sờ sẫm sáng, chiều chông chênh chiều
Giọt sương đáng ngọc lời yêu
Giật mình lặng đắm những điều ước mong!
1998


PHẠM HÀ DUYÊN


Thơ cuối thu


Lá thu trên đầu em
Gió khẽ đưa xào xạc
Đất dưới bàn chân em
Cỏ thu buồn man mác

Soi vào đôi mắt anh
Thấy trời thu bát ngát
Tóc chảy bờ vai anh
Nghe hương thu ngào ngạt

Anh có thương sợi đen?
Anh có buồn sợi bạc?

Tay vẫn ở trong tay
Cớ chi em hoảng hốt?

Ai mang mùa thu đi
Để em ngày thu chót!


NGUYỄN SĨ CỨ


Phơi sách

         Viết tặng các em học sinh miền Trung sau cơn hồng thủy

Mẹ em phơi củi
Em phơi sách
Đời mẹ đời con phơi ra giữa trờiMang mang ngầu lạnh phên hồng thủy
Làng trôi ra biển mà nghèo không trôi

Những phiến sách em phơi
Những cánh mơ trinh thắm

Rằng cuộc sống
Sẽ tốt lên
Khi mẹ em còn lửa
Và khi em còn chữ.



TÂN LĨNH


Biển


Sâu đến vậy biển vẫn còn trăn trở
Bồn chồn chi rộng biết mấy cho vừa!
Sóng quằn quại bệnh trầm kha muôn thuở
Và, suốt đời cứ thế gánh ưu tư.


VŨ MINH THÚY


Biển


Thương bãi bờ hoa nở
Sắc hương tròn đêm trăng
Biển ngàn năm không ngủ
Đội niềm đau Vĩnh hằng!

(131/01-2000)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng

  • Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?

  • Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm

  • I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly -                                       một người...