Thơ Dự Thi 5-2002

09:27 19/08/2008
Nguyên Quân - Nguyễn Xuân Sang

NGUYÊN QUÂN

Chớp lửa cuối trời

Để anh ngồi lại một mình
Bên bờ vực tối - Chiếc dép vẹt mòn
- Chai rượu cạn
Biển cả hư vô và em chớp sóng
sẽ chở anh trên con thuyền độc mộc trầm hương
Tới xứ sở nặng đầy thần tích - những thần tích
cô đơn kiêu hãnh
Bên khung cửi thếp vàng - coi thoi nạm bạc
dệt tấm vải màu phủ mặt giấc mơ
Những giấc mơ của chiếc cầu vồng - của con chim
bìm bịp vằn mắt lửa săn tìm độc rắn - để huỷ
mình trong tố dược nhân gian.

Bên bờ vực thẳm sâu - xác những con chữ
âm thầm mọc cánh
Em đã bỏ ra đi với những mặt người nhớn nhác
chẳng thế nào nối giúp mối dây neo buộc con thuyền
độc mộc trầm hương chở bụi tro loài chim bìm bịp.
Anh ở lại một mình - Cuối chân trời chớp lửa.

Khuya Huế

Từng giọt
            từng giọt
                        thời gian
nhểu xuống giấc khuya
Bụi đường lắng sau ngày nháo nhác
Và thành phố ngủ yên trên tấm thảm màu
Gã đàn ông ham chơi nhất
cũng đã trở về trong căn nhà màu tối
tìm lại chút hơi ấm cuối cùng trí nhớ
Tôi vẫn ngồi lặng lẽ
Cốc cà phê đen sánh
Mặt nhoè khói thuốc
Cây cau già lẩm cẩm vẽ tàu lá ngang mày

Phía bên kia con đường
Từng ô
            từng ô cửa
                        của những người ở trọ
bắt đầu đuổi dần bóng tối về phía tôi ngồi

Khi thành phố ngủ yên trên tấm thảm màu
Phía sau lưng dòng đời vẫn mơ hồ chảy
Người hát xẩm mù loà mớ ngủ dưới gầm cầu
chấp chới dạ quang
Người đàn bà kéo lê tiếng chổi đánh bóng mặt đường
Quét về phía tôi từng giọt khuya the thía
Em biết không
Giữa em và con phố nhỏ
Tôi còn riêng và khoảng lặng
Có thể đếm từng vết nhăn.

NGUYỄN XUÂN SANG

Đêm trên giàn khoan nhớ Huế

Tháng ngày áo đẫm mồ hôi
Bơm dòng dầu thô tuôn chảy
Dàn khoan trụ giữa biển khơi
Ngọn lửa pha ken bừng cháy

Đêm buông tựa khu phố nổi
Anh điện, ánh lửa lung linh
Quây quần chục giàn tụ hội
Lặng thầm đón ánh bình minh

Đất liền cách trăm hải lý
Giàn khoan - ốc đảo xa vời
Biển xanh, trăng thanh tri kỷ
Chạnh lòng nhớ Huế khôn nguôi

Lũ lụt bão giông tàn phá
Mảnh đất anh dũng kiên cường
Vượt qua đói nghèo, vất vả
Tạo nên gương mặt sông Hương

Tôi mơ một mai ra Huế
Khoan dầu trên biển Thuận An
Giếng chứa "vàng đen" vô kể
Trào lên như suối hân hoan...

Ngả lưng cồn cào gan ruột
Chập chờn hình ảnh Huế thương
Nhớ nhưng không sao ngủ được
Mong về với Huế quê hương.

Đưa mẹ về cánh đồng quê

Mạ như trái chín trên cây
Kiếp luân hồi rơi xuống cội
Thều thào nghẹn nấc trăn trối
- Cho mạ về đồng làng ta

Mạ làm dâu chốn phố xa
Sinh ra con đàn cháu đống
Lặng thầm nhớ nhung mong ngóng
Mảnh đất mạ khóc chào đời

Nơi đó mạ có một thời
Tuổi thơ đói cơm rách áo
Hạn hán gối đầu lụt bão
Bom thù dội xuống thương đau

Mạ mất đổ cơn mưa mau
Sụt sùi mờ trời màn lệ
Hụt hẫng từ đây không mạ
Quanh con bóng mạ chở che

Đưa mạ về cánh đồng quê
Nằm nghe tiếng chim chiền chiện
Gió mát trăng thanh quyến luyến

Vỗ về ru mạ ngủ ngon.

(nguồn: TCSH số 159 - 05 - 2002)

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết

  • Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi

  • Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài

  • Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?

  • Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước                                                                  trên đường đi qua

  • Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ

  • Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá

  • Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh

  • Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn

  • LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.

  • Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...

  • Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu

  • hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê