Có gì mà nhớ quê Nghe chìa vôi lại hót Sâu lắng một tuổi thơ Bạn bè bao gương mặt Trưa nghỉ lại nhà xưa Dáng chị như dáng mẹ Trái rụng rơi vườn thưa Giật mình trong nỗi nhớ Nắng hè xao xác quá Hiên chẳng đủ gió lùa Tiếng võng từ thiên cổ Kẽo kẹt hoài mẹ ơi! Tưởng có gì mà nhớ Giờ lại nhớ quắt quay Tưởng chỉ thăm một thoáng Mà chân không muốn rời Thì quê ơi ta gởi Hồn ta vào tiếng chim Thì sông ơi cứ chảy Ta lội ngược tìm nguồn... HUỲNH QUANG (nguồn: TCSH số 150 - 08 - 2001) |
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA
Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông
TỪ HOÀI TẤN
NGUYỄN VŨ HIỆP
LÊ NGUYỆT
CHÂU THU HÀ
Trần Thị Huê - Tịnh Bình - Trần Đức Tín - Mai Hương
Ngô Công Tấn - Đặng Văn Sử - Triệu Nguyên Phong - Đức Sơn - Trường Thắng - Nguyên Quân