Tôi lang bạt hết một thời trai trẻ Đất nước mình đâu cũng có dòng sông Nhưng thiếu vắng cái phiêu bồng sương khói Trăng cuối chiều soi mây nước bâng khuâng. Giữa lòng tôi man mác bến KIM LUÔNG Qua THƯƠNG BẠC... xa lâu rồi phố cũ Thêm sâu lắng tiếng chuông chùa LINH MỤ Để THỌ XƯƠNG thao thiết mãi canh gà. ... Tôi như sông nhớ về nguồn khắc khoải Chẳng phai mờ trong ký ức tuổi thơ Dẫu cuộn xoáy khi dòng sông gặp biển Vẫn còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ... NGUYỄN QUÂN (nguồn: TCSH số 154 - 12 - 2001) |
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA
Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông
TỪ HOÀI TẤN
NGUYỄN VŨ HIỆP
LÊ NGUYỆT
CHÂU THU HÀ
Trần Thị Huê - Tịnh Bình - Trần Đức Tín - Mai Hương
Ngô Công Tấn - Đặng Văn Sử - Triệu Nguyên Phong - Đức Sơn - Trường Thắng - Nguyên Quân