Những người đàn ông Nhật vô hình

16:21 15/05/2009
GRAHAM GREENE (Anh)Có tám người đàn ông Nhật đang ăn bữa tối ở nhà hàng cá nổi tiếng Bentley's. Họ chỉ trao đổi với nhau dăm ba câu bằng thứ tiếng mẹ đẻ khó hiểu của họ, nhưng luôn có nụ cười nhã nhặn và thường mỗi câu lại kèm một cử chỉ cúi đầu lịch thiệp. Tất cả tám người, trừ có một, đều đeo kính. Thỉnh thoảng cô gái xinh đẹp ngồi phía cửa sổ lại đưa một cái nhìn lướt qua họ, nhưng xem ra chuyện của cô ta quá quan trọng, khiến cô ta không thể thực sự chú ý tới bất kỳ ai trên đời ngoài chính mình và người ngồi cùng bàn.

Cô ta có mái tóc vàng óng mỏng mảnh, và gương mặt xinh xắn nhỏ nhắn như kiểu thiếu nữ thời đầu thế kỷ 19, nét trái xoan trông như một bức tiểu hoạ, mặc dầu cô ta có kiểu nói rất cứng - có lẽ đó là lối ăn nói của một trường nữ sinh tư thục danh tiếng ở Luân Đôn, Roedean hay Cheltenham gì, mà có lẽ cô ta cũng vừa mới ra trường chưa lâu. Cô ta đeo chiếc nhẫn nam có phù hiệu trên ngón nhẫn, và khi tôi ngồi xuống ở bàn của mình, cách bàn cô ta bởi bàn của mấy người đàn ông Nhật, cô ta nói: "Anh thấy chưa, thế là chúng mình có thể kết hôn vào tuần tới"
"Thế à?"

Người ngồi cùng bàn với cô ta trông có vẻ chán nản thế nào. Anh ta tiếp thêm rượu Chablis(1) vào ly của hai người, và nói, "Dĩ nhiên rồi, nhưng mà mẹ..." Tôi không nghe được hết toàn bộ câu chuyện giữa hai người, vì người đàn ông Nhật lớn tuổi nhất đang vươn người sang đầu kia bàn, với một nụ cười và một cái cúi đầu, và phát ra một tràng gì nghe không rõ, trong khi những người đàn ông khác dướn người về phía ông ta, mỉm cười lắng nghe, và tôi cũng không thể không chú ý tới ông ta.

Vị hôn phu của cô gái trông rất giống cô ta. Tôi hình dung họ có thể là hai bức tiểu hoạ treo bên nhau trên những tấm gỗ trắng. Anh ta có thể là một sĩ quan trẻ trong hạm đội Hải quân của tướng Nelson(2) trong thời kỳ mà một chút nhạy cảm và yếu đuối nào đó không hề ngăn trở sự thăng tiến trong quân ngũ.
Cô ta nói, "Họ sẽ ứng trước cho em năm trăm bảng, và họ đã bán được quyền xuất bản ấn bản bìa mỏng rồi". Câu công bố có tính kinh tế khô khan khiến tôi bị bất ngờ; và càng bất ngờ hơn là cô ta ở trong cùng nghề với tôi. Cô ta trông không quá hai mươi. Cô ta xứng đáng được hưởng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Anh ta nói, "Nhưng chú của anh..."
"Anh cũng biết là anh không hợp với chú ấy. Như thế này mình sẽ được độc lập"
"Độc lập cho chính em đấy", anh ta nói hơi gằn.
"Nghề rượu vang cũng chẳng phù hợp với anh, phải không nào? Em đã nói chuyện với nhà xuất bản của em và có khả năng rất tốt... nếu anh chịu bắt đầu đọc..."
"Nhưng anh chẳng biết gì về sách vở cả."
"Em sẽ giúp anh lúc ban đầu."
"Mẹ anh nói việc viết lách là một cái nạng tốt..."
"Năm trăm bảng và một nửa quyền ấn bản bìa mỏng là một cái nạng khá vững vàng đấy chứ." Cô ta nói.
"Thứ Chablis này ngon đấy nhỉ."
"Thật thế."

Tôi bắt đầu thay đổi quan điểm về anh ta - anh ta không hề có cái cốt cách của một hải quân Nelson chút nào. Anh ta có cái mệnh thất bại. Cô ta đến bên cạnh và lắc anh ta từ mui tới ván. "Anh có biết ông Dwight nói gì không?"
"Ông Dwight là ai?"
"Ôi anh yêu quý, anh không hề lắng nghe em nói chút nào. Ông nhà xuất bản của em chứ còn ai. Ông ấy nói là ông ấy chưa từng đọc một cuốn tiểu thuyết đầu tay nào mà có sức mạnh quan sát như thế trong vòng mười năm nay."
"Thế thì thật tuyệt," anh ta nói, giọng buồn buồn "tuyệt vời."
"Có điều ông ấy muốn em đổi nhan đề."
"Thế à?"
"Ông ấy không thích gọi nó là "Dòng Suối Luôn Cuộn Chảy". Ông ấy muốn đổi lại là "Nhóm Quý Tộc ở Chelsea"
"Thế em nói sao?"
"Em đồng ý. Em nghĩ rằng với tiểu thuyết đầu tay thì nên làm vừa lòng nhà xuất bản là hơn. Đặc biệt là khi mà ông ấy lại sẽ còn trả tiền cho đám cưới của chúng mình, phải không nào?"
"Anh hiểu ý em." Lơ đãng, anh ta khuấy ly Chablis bằng nĩa - có lẽ trước khi đính hôn, anh ta đã luôn gọi sâm banh. Những người đàn ông Nhật đã ăn xong món cá, và với rất ít tiếng Anh, nhưng rất nhiều lịch thiệp, họ đề nghị bà hầu bàn đứng tuổi đem ra một khay salad trái cây. Cô ta nhìn họ, rồi nhìn tôi, nhưng tôi cô rằng cô ta chỉ nhìn thấy tương lai của chính mình mà thôi. Tôi rất muốn ngăn cô ta chớ có vội xây đắp tương lai dựa vào một cuốn tiểu thuyết đầu tay gọi là "Nhóm Quý Tộc ở Chelsea". Tôi đồng tình với mẹ của cậu con trai. Quả là một điều hổ thẹn, khi mà nghĩ ra thì tôi có lẽ cũng bằng tuổi mẹ cậu ta thật.

Tôi muốn nói với cô ta, "Cô có chắc là cái ông nhà xuất bản của cô đã nói với cô sự thật hay không? Các nhà xuất bản cũng là người cả. Đôi khi họ tâng bốc quá mức tài năng của giới trẻ và giới đẹp. Liệu cuốn "Nhóm Quý Tộc ở Chelsea" của cô có còn được ai đọc đến trong năm năm nữa? Liệu cô đã chuẩn bị cho những năm nỗ lực,”những thất bại dài vì không làm nên cái gì ra hồn”? Cùng với năm tháng, viết lách cũng không dễ dàng hơn, những nổ lực hàng ngày sẽ nặng nề hơn, cái "sức mạnh quan sát" ấy cũng trở nên yếu mòn, và khi cô tới tuổi tứ tuần, cô sẽ bị đánh giá bằng thực lực chứ không phải bằng vẻ hứa hẹn."
"Cuốn tiểu thuyết tiếp theo của em sẽ là về khi nghỉ mát ở phía Nam nước Pháp St.Tropez."
"Anh không hề biết là em đã từng đến đó."
"Em chưa đến đó. Một cái nhìn mới là rất quan trọng. Em nghĩ chúng mình có thể chuyển xuống sống ở đó sáu tháng."
"Thế thì cuối cùng sẽ chẳng còn bao nhiêu tiền xuất bản ứng trước."
"Tiền ứng trước chỉ là tiền ứng trước mà thôi. Em sẽ được hưởng mười lăm phần trăm khi bán được trên năm nghìn bản,và hai mươi phần trăm sau khi bán được mười nghìn bản. Và dĩ nhiên, sẽ lại có một khoản ứng trước khác, anh yêu, khi mà cuốn sách tiếp theo sẽ được viết xong. Sẽ là một cuốn ghê gớm hơn, nếu cuốn "Nhóm Quý Tộc ở Chelsea" bán chạy."
"Thế nhỡ nó không bán chạy thì sao?"
"Ông Dwight nói là nó sẽ bán chạy. Ông ta phải biết rõ chứ."
"Chú anh sẽ khởi sự cho anh ở mức lương một nghìn hai."
"Nhưng mà anh yêu ơi, thế thì làm sao anh có thể đi St.Tropez được?"
"Thế thì có lẽ tốt hơn là làm lễ cưới khi em trở lại."
Cô ta nói gắt, "Có khi em sẽ không quay trở lại nếu cuốn "Nhóm Qúy Tộc ở Chelsea" bán được đủ số lượng."
"À"

Cô ta nhìn tôi và mấy người đàn ông Nhật. Cô ta đã uống cạn ly rượu. Cô ta nói, "Thế mình đang cãi nhau hay sao?"
"Đâu có."
"Em đã nghĩ ra nhan đề cho cuốn sách mới - "Màu Thiên Thanh Xanh"
"Anh cứ tưởng thiên thanh là màu xanh rồi."
Cô ta nhìn anh ta với vẻ thất vọng. "Anh không thực sự muốn lấy một nhà tiểu thuyết, đúng không?"
"Nhưng em đã là nhà tiểu thuyết đâu."
"Em sinh ra đã là một nhà tiểu thuyết - ông Dwight nói thế. Sức mạnh quan sát của em..."
"Thì em đã nói rồi, nhưng, em thân yêu, chẳng lẽ em không có thể quan sát ở đâu gần nhà hơn hay sao, ngay ở Luân Đôn này."
"Em đã làm điều đó trong cuốn "Nhóm Quý Tộc ở Chelsea" rồi. Em không muốn lặp lại chính mình."

Tờ hoá đơn thanh toán đã nằm cạnh họ một lúc khá lâu. Anh ta rút ví ra trả tiền, nhưng cô ta chộp ngay tờ giấy khỏi tầm tay anh ta. Cô ta nói, "Đây là tiệc chúc mừng của em."
"Chúc mừng cái gì?"
"'Nhóm Quý Tộc ở Chelsea' chứ còn gì nữa. Anh yêu ơi, anh quả thực rất là bóng bẩy, nhưng đôi khi - chà, đôi khi anh chẳng ăn nhập chút nào."
"Anh muốn...nếu em không phiền..."
"Không, lần này là phần em trả. Và dĩ nhiên cũng là phần ông Dwight trả nữa."
Anh ta rút lui, y như hai người đàn ông Nhật mới cùng nhau thi nói, rồi cùng ngưng bặt và cúi chào nhau, như thể họ bị ngáng giữa đường.

Tôi cứ tưởng hai người trẻ kia là hai bức tiểu hoạ tương xứng, nhưng hoá ra họ lại tương phản thế kia. Cùng một vẻ xinh đẹp, nhưng nó có thể chứa đựng sự yếu đuối hoặc sức mạnh, Các quý bà thời đầu thế kỷ 19, giới của cô ta, có thể sinh hạ cả tá con mà không cần thuốc mê, trong khi anh ta thì có lẽ là nạn nhân đầu tiên của các nàng mắt đen vùng Naples. Liệu rồi sẽ có ngày cô ta có cả một tá sách đã viết trên giá? Chúng cũng phải được sinh hạ không thuốc mê. Tôi tự thấy mình ước mong cuốn "Nhóm Quý Tộc ở Chelsea" sẽ thành một thất bại thảm hại, và cuối cùng cô ta sẽ phải chuyển sang làm người mẫu nhiếp ảnh, trong khi anh ta trở nên vững vàng trong nghề làm rượu vang ở khu phố rượu St. James giữa trung tâm Luân Đôn. Tôi không muốn nghĩ về cô ta như là bà Humphrey Ward(3) của thế hệ cô ta - không phải vì tôi sẽ sống lâu đến thế để mà chứng kiến. Tuổi gìa khiến ta  có thể tránh phải sống để mà nhìn thấy nhiều điều đáng sợ. Tôi tự hỏi không biết cái ông Dwight kia thuộc hãng xuất bản nào. Tôi có thể hình dung cái đoạn quảng cáo mà ông ta có lẽ đã viết xong về sức quan sát táo bạo của cô ta. Sẽ có một bức chân dung tác giả, nếu ông ta là người khôn ngoan, ở bìa sau cuốn sách, bởi vì nói cho cùng thì các nhà điểm sách cũng như nhà xuất bản, đều là người cả, mà cô ta thì lại dung nhan hơn hẳn bà Humphrey Ward.

Tôi có thể nghe thấy họ nói với nhau khi họ lấy áo khoác ở phía sau nhà hàng. Anh ta nói, "Không biết mấy ông Nhật ấy làm gì ở đây nhỉ."
"Mấy ông Nhật à?" Cô ta hỏi, "Mấy ông Nhật nào, hở anh yêu? Đôi khi anh lừng khừng quá em nghĩ anh không hề muốn lấy em chút nào."

NGUYỄN THỊ HẠNH dịch
(Từ nguyên bản tiếng Anh “The Invisible Japanese Gentlemen”)
(171/05-03)


----------------------
(1) Một loại rượu mạnh
(2) Tướng Horatio Nelson (1750-1805), một trong những vị tướng anh hùng nhất của Anh, đã đánh bại quân Pháp trong trận Trafalgar và mất trong cùng một năm.
(3) Nhà tiểu thuyết và công tác xã hội Anh, 1851-1920.

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • BỒ TÙNG LINHLang Mỗ quê ở Bành Thành, con nhà học thức. Ngày nhỏ đã được nghe cha nói đến các sách quý và các sách khác trong nước, lại thường được nghe cha luận bàn với các bạn bè của ông về các loại sách và các nhà thơ cổ đại.

  • AZIt NêxinNgày xưa, nhà vua ở một nước nọ có một kho bạc. Nghe đồn rằng trong kho bạc của nhà vua cất giữ một báu vật vô giá duy nhất của nước đó. Mọi người đều tự hào về báu vật mà tổ tiên đã để lại cho họ. “Mặc dầu chúng ta chẳng có gì cả, nhưng tổ tiên đã để cho chúng ta giữ một vật quý”, họ thường tự hào như vậy mà quên đi cảnh túng thiếu của mình.

  • AZIT NÊXIN (1915 - 1995)Một con chó chạy xồng xộc vào tòa báo "Tin tức đô thành”.

  • Nhà văn Mỹ Carson Mc Cullers sinh 1917. Các tác phẩm chính của bà là: Trái tim là kẻ đi săn cô độc (1940), Thành viên của đám cưới (1946), Khúc ballad của quán cà phê buồn (1951), Ngọt như dưa chua và sạch như heo (1954)…

  • Kamala Das tên thật là Kamala Suraiyya, sinh ngày 31.3.1934 tại Punnayurkulam, quận Thrissur, thành phố Kerala, vùng tây nam Ấn Độ. Bà là nhà văn nữ nổi tiếng của Ấn Độ. Bà sáng tác truyện ngắn bằng tiếng Malayalam. Bà sáng tác thơ và tiểu thuyết ngắn bằng tiếng Anh. Bà chủ yếu nổi tiếng trong thể loại truyện ngắn. Trong sự nghiệp sáng tác, bà đã có nhiều giải thưởng văn học, trong số đó là: Asian Poetry Prize, Kent Award for English Writing from Asian Countries, Asan World Prize, Ezhuthachan Award và một số giải thưởng khác nữa. Ngày 31 tháng Năm, 2009, bà mất tại bệnh viện thành phố Pune, Ấn Độ, thọ 75 tuổi.

  • HERTA MULLERHerta Mueller vừa được trao giải Nobel văn học 2009 vì đã mô tả cảnh tượng mất quyền sở hữu bằng một lối thơ cô đọng và một lối văn thẳng thắn. Truyện ngắn này rút từ tập truyện Nadirs (1982) là tác phẩm đầu tay của bà.

  • SHERMAN ALEXIENgay sau khi mất việc ở văn phòng giao dịch của người Anh điêng, Victor mới biết cha anh đã qua đời vì một cơn đau tim ở Phoenix, Arizoan. Đã mấy năm nay Victor không gặp cha, anh chỉ nói chuyện với ông qua điện thoại một hay hai lần gì đó, nhưng đó là một căn bệnh di truyền, có thực và xảy ra đột ngột như xương bị gãy vậy.

  • KOMATSU SAKYOKomatsu Sakyo sinh tại Osaka (Nhật Bản) (28/1/1931). Nhà văn chuyên viết  truyện khoa học giả tưởng nổi tiếng của Nhật Bản. Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Kyoto, chuyên ngành Văn học Italia. Từ năm 1957 là phóng viên đài phát thanh Osaka và viết cho một số báo. Năm 1961 chiến thắng trong cuộc thi truyện ngắn giả tưởng xuất sắc do tạp chí “SF Magasines” tổ chức. Tác phẩm của Komatsu đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới. Có bốn tiểu thuyết đã được dựng thành phim.

  • FRANK R- STOCKTONCách đây năm năm, một sự kiện kì lạ đã xảy đến với tôi. Cái biến cố này làm thay đổi cả cuộc đời tôi, cho nên tôi quyết định viết lại nó. mong rằng nó sẽ là bài học bổ ích cho những người lâm vào tình cảnh giống tôi.

  • MIKHAIN SÔLÔKHỐP                Truyện ngắn Mùa xuân thanh bình đầu tiên đã về lại trên sông Đông sau những năm tháng chiến tranh. Vào cuối tháng Ba, những cơn gió ấm áp cũng đã thổi đến, và chỉ sau hai ngày tuyết cũng đã bắt đầu tan trên đôi bờ sông Đông. Khắp mọi ngả đường việc đi lại cũng vô cùng khó khăn.

  • KAHLIL GIBRANNguồn: A Treasury of Kahlil Gibran (Một kho tàng của Kahlil Gibran), Anthony Rizcallah Ferrris dịch từ tiếng Arập, Martin L. Wolf biên tập, Nxb Citadel Press, New York, HK, 1951.

  • ROBERT ZACKS (ANH)Nhân ngày quốc tế phụ nữ, tôi và anh tôi bàn nhau mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi thực hiện điều này.

  • GUY DE MAUPASSANTÔng Marrande, người nổi tiếng và lỗi lạc nhất trong các bác sĩ tâm thần, đã mời ba đồng nghiệp cùng bốn nhà bác học nghiên cứu khoa học tự nhiên đến thăm và chứng kiến, trong vòng một giờ đồng hồ, một trong những bệnh nhân tại nhà điều trị do ông lãnh đạo.

  • GUY DE MAUPASSANTGia đình Creightons rất tự hào về cậu con trai của họ, Frank. Khi Frank học đại học xa nhà, họ rất nhớ anh ấy. Nhưng rồi anh ấy gửi thư về, và rồi cuối tuần họ lại được gặp nhau.

  • JAMAICA KINCAIDNhà văn hậu hiện đại Anh J. Kincaid sinh năm 1949. Mười sáu tuổi, bà đến New York làm quản gia và giữ trẻ. Bà tự học là chính. Tuyển tập truyện ngắn đầu tiên của bà: “Giữa dòng sông” (1984) nhận được giải thưởng của viện hàn lâm Văn chương và Nghệ thuật Mỹ; còn các tiểu thuyết “Annie” (1985), “Lucky” (1990) được đánh giá cao.

  • SAM GREENLEE (MỸ)Sam Greenlee sinh tại Chicago, nổi tiếng với thể loại tiểu thuyết.Ông cũng đóng góp nhiều truyện ngắn, bài báo trong “Thế giới da màu” (Black World); và xem như là bộ phận không thể tách rời trong văn nghiệp, bởi ông là nhà văn da màu. Tuy nhiều truyện ngắn của ông vẫn được thể hiện theo lối truyền thống, nghĩa là vào cửa nào ra cửa ấy; nhưng cái cách mở rộng câu chuyện ở giữa truyện, bằng lối kể gần gũi nhiều kinh nghiệm; đã gây được sự thú vị. Đọc “Sonny không buồn” qua bản dịch, dĩ nhiên, khó thấy được cái hay trong lối kể, bởi nếp nghĩ và văn hoá rất khác nhau; nhiều từ-câu-đoạn không tìm được sự tương đương trong tiếng Việt. Cho nên đọc truyện này, chỉ có thể dừng lại ở mức, cùng theo dõi những diễn tiến bên ngoài cũng như sự tưởng tượng bên trong của Sonny về môn bóng rổ, cả hai như một và được kể cùng một lúc.

  • DƯƠNG UÝ NHIÊN (Trung Quốc)Tôi không thể thay đổi được thói quen gần gũi với cô ấy nên đành trốn chạy ra nước ngoài. Tôi đã gặp được em. Khi đăng tác phẩm “Không thể chia lìa” trên một tạp chí xa tít tắp và dùng bút danh, tôi cho rằng mình không một chút sơ hở. Tôi nhận tiền nhuận bút và mua hai chai rượu quý nồng độ cao trên đường trở về. Tôi muốn nói với em điều gì đó nhân kỷ niệm ngày cưới.

  • S. MROZEK (Ba Lan)Tại thủ đô của một vương quốc nọ có một viện bảo tàng, trong đó có khu trưng bày về nền nghệ thuật phương Đông. Trong vô số các hiện vật trưng bày tại khu này có nhiều báu vật cực hiếm, giá trị văn hoá và giá trị bằng tiền của chúng vô cùng lớn. Trong số các vật hiếm này có một báu vật đầu bảng, bởi đó là bản duy nhất thuộc loại đó và cũng là bản duy nhất trên toàn cầu. Vì là hiện vật cực hiếm nên giá trị văn hoá của nó là độc nhất vô nhị, còn giá trị bằng tiền thời không tính xuể.

  • WILLIAM SAROYAN (Mỹ)Cả thế giới muốn tôi làm một chầu hớt tóc. Cái đầu tôi thì quá bự cho thế giới. Quá nhiều tóc đen, thế giới nói thế. Mọi người đều nói, khi nào thì mày định đi làm một chầu hớt tóc vậy hả nhóc kia?

  • SOMERSET MAUGHAM (ANH)Trang trại nằm giữa thung lũng, giữa những mỏm đồi ở Sômôsetsi. Ngôi nhà xây bằng đá theo mốt cũ được bao bọc bởi những kho củi, sân nhốt súc vật và những công trình bằng gỗ khác. Thời điểm xây dựng được chạm trổ trên cổng bằng những chữ số cổ đẹp đẽ: 1673.