Những ngày xuân với Bác trên quê hương Cách mạng tháng Mười

14:45 11/09/2008
TRẦN ĐƯƠNG(Viết theo lời kể của một số cán bộ và sinh viên, học sinh Việt Nam, từng công tác và học tập tại Liên Xô)

Năm đó, chỉ mươi ngày trước Tết Nguyên Đán, Bác Hồ dẫn đầu Đoàn đại biểu Đảng ta dự Đại hội lần thứ 21 Đảng Cộng sản Liên Xô. Hoà cùng niềm vui của nước bạn, những người Việt Nam đang công tác, học tập ở Liên Xô càng phấn khởi được đón Bác kính yêu trong dịp Tết cổ truyền của dân tộc! Tuyết xuống dày đặc, trời lạnh giá, nhưng nghĩ tới những giờ phút ấy, ai cũng thấy ấm lòng.
Dường như hiểu thấu nỗi niềm của những đứa con, đứa cháu xa quê hương, Bác dặn Đại sứ ta: Các chú cố gắng tổ chức Tết thân mật, ấm cúng, vui vẻ trong không khí gia đình cho anh chị em đỡ nhớ nhà…
Sau khi tới Matxcơva, đến thăm cán bộ và nhân viên Đại sứ quán ta, thăm các cháu nhỏ Việt Nam đang học tại đây, như người Cha, người Ông thân yêu, Bác đã nói chuyện thân mật, thông báo tình hình thi đua lao động ở trong nước, về cuộc đấu tranh của đồng bào miền Nam và nhắc nhở mọi người phải luôn học tập, đoàn kết để cùng tiến bộ. Cán bộ và thiếu nhi ta sung sướng được thấy Bác - vẫn khoẻ mạnh, hồng hào, giọng nói ấm áp. Và họ tự hào theo dõi từng ngày hoạt động của Bác tại Đại hội. Trên diễn đàn Đại hội chiều ngày 29-1, Bác thay mặt Đảng ta đánh giá cao những thành công to lớn mà nhân dân Liên Xô  đối với Việt trong việc hoàn thành thắng lợi nhiệm vụ khôi phục kinh tế, hàn gắn những vết thương chiến tranh. Tự đáy lòng mình, Bác Hồ của chúng ta nồng nhiệt chúc mừng Đảng và nhân dân Liên Xô trên chặng đường phấn đấu mới.
Hai ngày sau đó, Bác tới thăm Trường Đại học Tổng hợp quốc gia Lômônôxốp. Tại giảng đường, Người gặp gỡ và nói chuyện với cán bộ và sinh viên ta học tập ở Matxcơva. Trong hơn một tiếng đồng hồ, Bác đã nói về nhiều vấn đề, trong đó có cảm tưởng của Người về Đại  hội lần thứ 21 Đảng Cộng sản Liên Xô:
“Bác đã tham gia nhiều Đại hội Cộng sản, nhưng Đại hội lần thứ 21 này của Đảng Cộng sản Liên Xô, ngoài những tính chất ấy còn có tính chất vui mừng trước những thắng lợi của hiện tại và trong tương lai… Mấy ngày nay, các đồng chí Trung ương Đảng Liên Xô, 1.375 đại biểu của Đại hội, thay mặt hơn 8 triệu đảng viên Cộng sản Liên Xô, cùng nhau họp mặt với các đại biểu của 70 Đảng anh em với 25 triệu đảng viên Cộng sản khắp thế giới, cộng lại là 33 triệu đảng viên Cộng sản, đó là một đội quân rất to lớn…”.
Trước khi kết thúc phần cảm tưởng, Người nói: “Các cô, các chú hãy tưởng tượng ra một cảnh rất vui vẻ trong tương lai: cảnh tượng một gia đình anh em trong một nhà, chỉ có một xu hướng là xây dựng hạnh phúc trên toàn thế giới”.
Về tình hình trong nước, Bác nói về bước tiến mới, những triển vọng của việc thực hiện ba năm phát triển và cải tạo kinh tế quốc doanh, về tầm quan trọng của việc xây dựng tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Về cuộc đấu tranh thống nhất đất nước, Bác nói:
- “Các cô, các chú, các cháu hay hỏi bao giờ thì thống nhất. Câu ấy khó trả lời mà cũng rất dễ trả lời. Nếu hỏi ngày nào, tháng nào thống nhất thì khó. Nhưng, ta nhất định thống nhất. Trước đây, ta kháng chiến, đánh lại kẻ thù lúc chúng đang mạnh hơn ta. Vậy mà ta thắng lợi. Đó là vì ta đoàn kết và quyết tâm. Bây giờ ta mạnh, ta càng nhất định thắng lợi, miễn là ta đoàn kết, quyết tâm. Muốn thống  nhất nhanh thì mọi người phải làm trọn và làm vượt mức nhiệm vụ giao cho mình. Ai ai cũng làm được như thế về cả ba mặt đó, bởi vì đoàn kết thì ta thắng địch thua, mà ta thắng, địch thua là thống nhất được”.
Cuối cùng, Người căn dặn:
- “Các cô, các chú là những người làm chủ xây dựng đất nước. Muốn làm chủ cho tốt thì phải học tốt, lao động tốt, sau này là công dân xã hội chủ nghĩa, cộng sản chủ nghĩa, không có người bóc lột người, mọi người sung sướng, vẻ vang, tự do, bình đẳng, xứng đáng là thế giới của loài người. Các cô, các chú phải xứng đáng trong thế giới ấy”.
Ngày 6-2-1959, tức 29 tháng chạp Âm lịch, Bác và các vị trong Đoàn tới dự bữa cơm tất niên với anh chị em cán bộ công tác tại mục tiêu. Ai nấy vô cùng sung sướng và vinh hạnh được mừng tuổi Bác kính yêu, chúc Bác mạnh khoẻ, sống lâu để lãnh đạo Đảng và nhân dân thực hiện thắng lợi cuộc cách mạng thống nhất nước nhà. Trong hơn một tiếng đồng hồ, Bác cùng vui Tết, nghe anh chị em trình diễn nhiều bài hát, bài thơ tự sáng tác để chúc thọ Bác.
Một chị cán bộ trong Đại sứ quán ta hát bài dân ca Thái nhan đề Công ơn của mẹ, bằng tiếng Thái, Bác nghe và tỏ ý hài lòng.
Bác hỏi chị: “Trước kia cháu ở Thái Lan à?”. “Thưa Bác, vâng ạ” - chị trả lời và cho biết chị là con một cán bộ từng hoạt động ở Thái Lan. Bác hỏi tên ông cụ, hỏi thăm tình hình gia đình và bà con Việt kiều ở Thái Lan, nơi Người đã có thời gian hoạt động cách mạng, dưới tên thân mật “Thầu Chín”…
Có một chi tiết làm mọi người rất cảm động. Chị hát xong, khi ngồi xuống, Bác hỏi:
- Cháu có thai phải không? Cháu mệt thì nên đi nghỉ…
Chị rất xúc động trước sự quan tâm của vị Lãnh tụ tối cao, chẳng khác người Cha thân yêu trong nhà. Bác tỏ vẻ rất hài lòng về chương trình văn nghệ do mọi người tự biên tự diễn đã nói lên tấm lòng biết ơn, tình cảm của những người con xa quê đối với vị Cha già kính yêu…
Đêm giao thừa, Bác Hồ đến vui xuân với các cháu nhỏ đang học tại Matxcơva. Lúc đầu, các em rất bất ngờ vì Người đến mà không báo trước. Lúc đó là 9 giờ tối, các em reo lên, sung sướng chạy ra đón Người. Người vui vẻ nói chuyện với các cháu nhỏ. Sau khi nhắc lại phong tục Tết của dân tộc ta, Người nói với các cháu:
- “Tết bây giờ khác trước rồi. Mùa xuân của chúng ta không phải là ba tháng mà dài hơn; gia đình, họ hàng của ta cũng đông hơn trước. Các cháu có biết vì sao không?”.
Không đợi các cháu trả lời, Người nói tiếp:
- “Vì gia đình chúng ta là xã hội chủ nghĩa. Bác không những chúc Tết các cháu mà Bác chúc Tết tất cả các cháu nhi đồng trong đại gia đình đó. Bác chúc các cháu mạnh khoẻ, cố gắng học tốt, lao động tốt, đoàn kết tốt. Bác dặn các cháu nghe lời cô giáo, thầy giáo, yêu và kính cô giáo, thầy giáo, đoàn kết với thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Liên Xô. Bác nhắc lại các cháu cố gắng học tập để sau này về phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, giúp sức xây dựng Chủ nghĩa cộng sản và đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà, để xứng đáng là người đã được Đảng, Chính phủ, nhân dân và thầy giáo Liên Xô săn sóc, dạy bảo, để tiếp tục sự nghiệp đấu tranh cho Chủ nghĩa xã hội, cho Chủ nghĩa cộng sản mà các cháu đang làm và sau này các cháu phải làm. Bác hỏi các cháu: “Các cháu có làm được thế không?”.
Tất cả các cháu đều đáp to:
- Thưa Bác, có ạ!
- Có quyết tâm không?
- Có ạ!
48 năm đã đi qua, mỗi khi nhớ lại, những âm thanh rộn rã “có ạ” lại hiện về gợi lên nỗi lòng thương nhớ Bác trong lòng những “cháu” ngày ấy mà bây giờ là những mái đầu điểm bạc.
T.Đ

(nguồn: TCSH số 228 - 02 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • ÐÔNG HÀ

    Tôi là người sinh ra sau chiến tranh, lớn lên bằng những bài học lịch sử. Thế hệ chúng tôi yêu Tổ quốc theo những bài học ông cha để lại qua những trang sách cộng thêm chút tính cách riêng của chính bản thân mỗi người. Mỗi người chọn cho mình một cách thể hiện tình yêu đó khác nhau.

  • CHẾ LAN VIÊN

    Hồi ký về Đoàn Nghệ thuật Xây dựng (Huế 1946)

  • NGUYỄN QUANG HÀ
                              (Bút ký)

    Ông Lê nguyên giám đốc sở Văn hoá Bình Trị Thiên, một lần về Thủy Dương lấy  tài liệu viết tuyên truyền cho vụ lúa mùa, đã cụng đầu với ông bí thư xã.

  • TẠ QUANG BỬU
                    (Hồi ký)

    Tôi đã học ở trường Quốc Học bốn năm từ năm 1922 đến 1926, cách đây đúng 60 năm.
     

  • TRỊNH BỬU HOÀI

    Đất trời đang mặc chiếc áo mới cho trần gian. Con người cũng thay chiếc áo mới cho mình. Chiếc áo khoác trên đôi vai sau một năm oằn gánh công việc. Chiếc áo phủ lên tâm hồn ít nhiều khói bụi thế nhân.

  • NHỤY NGUYÊN

    Một câu trong Kinh Cựu ước: Khởi thủy là lời. Tôi không dám khoác thêm bộ cánh mới, mà chỉ muốn tìm cho nó một mỹ từ gần gũi: Khởi thủy là mùa Xuân.

  • ĐÔNG HƯƠNG

    Trí nhớ tôi tự dưng quay trở về với tuổi thơ, tuổi ba mẹ vừa cho đi học. Ờ! Lâu quá rồi, cái Tết đối với tôi không còn ý nghĩa gì nữa, trí nhớ lơ mơ trở lại khoảng đời thơ ấu, có lẽ đẹp nhất trong đời của mỗi con người của chúng ta.

     

  • TRẦN HỮU LỤC (Tùy bút)

    Tháng Chạp ở quê tôi là tháng của hoa mai. Dường như màu của hoàng mai tươi thắm khắp mọi nẻo đường. Những chậu mai kiểng, vườn mai chùa, vườn mai nhà, đường phố mai, công viên mai, những thung lũng mai núi… đến thì lại nở đẹp một màu vàng mỏng nhẹ trong sương sớm.

  • DƯƠNG PHƯỚC THU (Bút ký lịch sử)

    Nhiều năm men theo dấu chân của nàng Huyền Trân, công chúa nhà Trần mở đất Ô, Lý, hễ có dịp là tôi lại hành hương đất Bắc. Viếng đền thờ các vua nhà Trần ở làng Tức Mặc - nơi ấy nay thuộc phường Lộc Vượng, thành phố Nam Định.

  • HÀ THÚC HOAN

    Những ai đã từng là học sinh trường Quốc Học - Huế đều có Một thời Quốc Học(1). Thời Quốc Học của tác giả bài viết này là ba năm học tập ở các lớp đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp 11) và đệ nhất (lớp 12), từ năm 1956 đến năm 1959.

  • TRẦN HUY MINH PHƯƠNG (Tùy bút)

    Thoáng một cái, xài hết ba trăm sáu mươi lăm ngày mà hổng biết. Bao dự tính giằng co rồi dang dở, chưa kịp nghĩ thấu, chưa xiết làm xong, phân vân nhiều nốt lặng, yêu người chưa sâu nặng, nợ người chưa trả xong… ngày giũ vội qua đi. Ngẩn ngơ, mùa về!

  • THIẾU HOA Hắn! Một vị khách không mời mà đến. Hắn đến viếng nhà tôi trong một đêm mưa to gió lớn. Cả nhà ai cũng biết sự có mặt của Hắn. Đêm đầu tiên cứ nghĩ Hắn chỉ trốn mưa tạm thời rồi hôm sau sẽ đi. Nhưng đến nay đã qua một mùa xuân, Hắn vẫn còn ung dung tự tại ở trong nhà, lại ở đúng trong phòng của tôi như một thành viên chính thức trong gia đình.

  • PHAN QUANG                Trích hồi ký ... Đến thị xã Sơn La chiều hôm trước, sáng hôm sau trong khi chờ đến giờ sang làm việc với Khu ủy Tây Bắc, đồng chí Nguyễn Chí Thanh - mà các đồng chí gần gũi đều quen gọi bằng tên thân mật: anh Thao - cho mời chủ nhiệm nhà khách của khu tới.

  • VÂN NGUYỄN                 Tùy bút “Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa...” (Trịnh Công Sơn)

  • PHAN THỊ THU QUỲ Ba tôi - liệt sĩ Phan Tấn Huyên, Nguyên Chánh Văn phòng Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Thừa Thiên - thường dặn tôi mấy điều: dù khó khăn đến mấy cũng không được ngừng nghỉ phấn đấu học hành bởi tri thức là sức mạnh; dù như thế nào đi nữa cũng phải giữ cho được bản sắc văn hóa Huế rất đỗi tự hào của mình...

  • TẤN HOÀI Một khung trời mây Một dải gương lung linh cuộn quanh hoàng thành cổ kính. Trầm mặc và ưu tư. Tưởng chừng như thế!...

  • XUÂN HOÀNG Tôi được Hội Nhà văn Việt Nam cử đi thăm hai nước Ru-ma-ni và Bun-ga-ri đúng vào những ngày đầu xuân Mậu Thân, sôi động.

  • HỮU THU & BẢO HÂN                                     Ký   Đến bây giờ nhiều người vẫn chưa quên hình ảnh hãi hùng mà cơn bão mang tên Cecil tàn phá vào cuối tháng 10 của năm 1985 ở miệt phá Tam Giang của tỉnh Thừa Thiên-Huế.

  • PHẠM THỊ CÚC Thầy dạy lớp Nhì Thầy dạy lớp Nhì tên Thanh. Người thầy roi roi, hơi thấp và nhỏ con. Bù lại, thầy rất nhanh nhẹn và vui vẻ, hoạt bát, nụ cười luôn nở trên môi.

  • VĨNH NGUYÊN Biết sở Ngoại thương có đến năm ông vua, tôi tặc lưỡi - chà, thời buổi này tiếng vua quan nghe có vẻ mai mỉa làm sao ấy? Nhưng lên được ngôi vua đâu phải đơn giản? Dẫu vua ác, vua hiền, vua tài ba hay bất lực, vẫn là vua một thời và khối kẻ mong ước được "một ngày tựa mạn thuyền rồng"...