Những góc sáng trong đời

09:19 27/02/2020

Giữa những dòng tin với gam màu xám trên các kênh thông tin hàng ngày, tôi dừng lại ở những dòng chữ ấm áp tình người: một cụ ông ở Kon Tum, năm nay đã 90 tuổi, bán lạc làm từ thiện. Ông là Lưu Bình, ở P.Quyết Thắng, TP.Kon Tum.

Ông Lưu Bình bán mỗi bịch 10.000 đồng, tiền lời chia đôi làm từ thiện - Ảnh: Trần Hóa/VNE

Suốt 20 năm qua, đều đặn mỗi ngày, sáng từ 7g đến trưa, tối từ 6g đến khuya, ông Bình đều ra khỏi nhà với những bịch lạc được chia nhỏ. Mỗi buổi ông bán được hơn 500 nghìn đồng. Trong thời gian bán lạc dạo, gặp nhiều mảnh đời còn khó khăn, bất hạnh hơn mình, ông đều giúp đỡ.
 
Và nhân duyên làm từ thiện của ông Bình đã được báo ghi nhận: có lần bán hết đậu sớm, trên đường về gặp một nữ “đồng nghiệp”, áo quần rách rưới, ngồi thiểu não ở vỉa hè, hỏi mới biết người này không bán được, ế hơn 5kg lạc. Thương cảm, cụ Bình liền mang đống lạc, tiếp tục rong ruổi khắp các ngõ hẻm, bán giúp người phụ nữ kém may mắn.
 
Chỉ trong vòng hơn một giờ là bán hết, chị ấy đã trả ơn bằng cách mua nước ngọt mời nhưng ông từ chối. Ông Bình nói và cho biết, cả gia đình theo đạo Phật, riêng ông ăn chay trường nên cứ thấy người ta đói rách là thương.
 
Triết lý về tình thương, sự chia sẻ của ông Bình giản dị nhưng sâu sắc - thấy ai khổ thì giúp. Với sự rung cảm chân thành từ những người khó khổ hơn mình, con người sẽ mở lòng, ngay cả khi mình vẫn chưa thật đủ đầy. Đó chính là tinh thần “lá lành đùm lá rách” của người Việt, thậm chí được mở rộng ra thành “lá rách đùm lá nát”. Ông Bình đã đùm túm những cuộc đời khác bằng nửa số tiền kiếm được mỗi đêm, trong nhiều năm.
 
Thực ra, trong bất kỳ hoàn cảnh nào con người cũng có thể giúp nhau được. Ví dụ như những ngày cả xã hội đang rất lo lắng với dịch Covid-19 hoành hành, thì sáng kiến giải cứu dưa hấu, thanh long cho người nông dân đã được phát đi, lan tỏa. Những xe dưa được chở về thành phố, mời gọi lòng hảo tâm của nhiều người nhanh chóng trở thành niềm tin về sự tử tế vẫn luôn có mặt.
 
Những chiếc khẩu trang được phát miễn phí - bên cạnh những hiện tượng cá biệt, chặt chém nhân mùa dịch của một số nhà thuốc - cũng là một hình ảnh đẹp khác trong dòng chảy thông tin. 
 
Và cũng ở đó - giữa mùa dịch, ngoài con số nhiễm mới, tử vong vì Corona, tôi để ý tới những bức ảnh chụp vết hằn trên khuôn mặt của các bác sĩ, nhân viên y tế ở Vũ Hán do nhiều ngày đeo khẩu trang, ở suốt trong bệnh viện. Họ đã tận tâm với công việc cứu người, làm hết chức phận được giao phó. Đó chính là tinh thần chánh mạng trong nhà Phật: làm nghề tốt và tận tâm với nghề. Chính nhờ nỗ lực của các lương y đó mà đã có hơn 10 ngàn bệnh nhân do virus Corona được chữa khỏi.
 
Trong Phật giáo, thân và tâm là hai yếu tố có sự tác động qua lại. Theo đó, để chữa lành bệnh nơi thân thì liệu pháp tinh thần (nơi tâm) rất quan trọng, và ngược lại, để thân khỏe thì tâm an cũng là điều kiện cần, quyết định. Một trong những cách giúp tâm an chính là biết dừng lại trước những điều tốt đẹp trong đời, nhìn thấy những điểm tốt nơi người để chiêm nghiệm, học hỏi, tùy hỷ và biết ơn. Tôi gọi đó là thực hành “cảm ơn cuộc đời”.
 
Nếu có lòng thương, đại dịch sẽ làm cho tình thương trở nên lớn hơn!

Theo Lưu Đình Long - GNO
 
 
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Theo định hướng phát triển hiện nay, Huế sẽ là đô thị trung tâm, đô thị hạt nhân giữ vai trò động lực cho Thành phố trực thuộc Trung ương trong tương lai.

  • Thuở xưa, mỗi làng có một hương ước, nhiều làng có hương ước thành văn nhưng cũng có làng có hương ước bất thành văn.

  • Khi nhắc đến xứ sở Phù Tang, điều đầu tiên thế giới nghĩ đến là một Nhật Bản thần kỳ, giàu mạnh về kinh tế và điều thứ hai chắc chắn sẽ là sự đối mặt thường xuyên với thảm họa thiên tai.

  • “Có động đất ở Nhật Bản!” Tôi đang loay hoay xếp lại chồng sách vở ngổn ngang trên bàn thì nghe chồng tôi, giáo sư Michimi Munarushi người Nhật mới về Việt Nam 3 hôm trước báo.

  • Không có một vùng đất thứ hai nào trên dải đất hình chữ S của Việt Nam có vị trí hết sức đặc biệt như Huế. Nơi đây, từ 1306, bước chân Huyền Trân xuống thuyền mở đầu cho kỷ nguyên mở nước về Nam, Thuận Hóa thành nơi biên trấn.

  • I. Đặt vấn đề 1.1. Năm 1945, sau khi nhà Nguyễn cáo chung, một số giá trị văn hóa phi vật thể của Huế không còn giữ được môi trường diễn xướng nguyên thủy, nhưng những gì nó vốn có vẫn là minh chứng độc đáo về sự sáng tạo văn hóa của dân tộc Việt Nam.

  • Đưa Thừa Thiên Huế trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trong vài năm tới đã trở thành quyết tâm chính trị của cán bộ đảng viên và nhân dân Thừa Thiên Huế.

  • Thăng Long - Hà Nội, thủ đô, trái tim của cả nước, qua ngàn năm phát triển, đã trở thành biểu tượng của nền văn hiến Việt Nam, là niềm tự hào của cả dân tộc.

  • Sau khi phục dựng thành công lễ tế Nam Giao và lễ tế Xã Tắc trong những năm qua, thiết nghĩ việc tái hiện lễ tế Âm Hồn 23.5 ở quy mô thành phố/ tỉnh là một việc làm có ý nghĩa trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa và quảng bá du lịch của thành phố Huế chúng ta.

  • Thừa Thiên Huế - vùng đất chiến lược nối giữa hai miền Bắc - Nam từng là “phên dậu thứ tư về phương Nam” của Đại Việt, nơi “đô hội lớn của một phương”; từng là thủ phủ của xứ Đàng Trong, kinh đô của đất nước dưới thời Quang Trung - Nguyễn Huệ và triều Nguyễn (1802 - 1945); là miền đất địa linh nhân kiệt gắn liền với những tên tuổi lớn trong hành trình lịch sử của dân tộc, của ngàn năm Thăng Long...

  • Đưa Thừa Thiên Huế trở thành thành phố trực thuộc trung ương trong vài năm tới theo tinh thần kết luận số 48 của Bộ Chính trị đã mở ra một mốc mới mang tính lịch sử. Với kết luận này, đặt ra nhiệm vụ cho Huế phải trở thành trung tâm của khu vực miền Trung và là một trong những trung tâm lớn, đặc sắc của cả nước về văn hóa, du lịch, khoa học công nghệ, y tế chuyên sâu và giáo dục đào tạo đa ngành, đa lĩnh vực.

  • Ôn cố để tri tân, Festival Huế 2010 là lần tổ chức thứ VI. Qua 6 lần tổ chức, nhìn lại những ngày liên hoan văn hóa Việt Pháp (1992) do thành phố Huế phối hợp với Codev tổ chức, anh chị em văn nghệ sĩ Huế lúc bấy giờ phấn khích lắm vì đây là cơ hội tiếp xúc với thế giới dù chỉ mới có một nước Pháp. Họ thấy cần có trách nhiệm phải tham mưu để xây dựng chương trình cũng như chủ động tham gia hoạt động trong lĩnh vực của mình.

  • Như thường lệ, hàng năm Hội LHVHNT Thừa Thiên Huế tiến hành xét tặng thưởng cho các tác phẩm, công trình văn học nghệ thuật xuất sắc.

  • Chúng ta đã đi hết gần chặng đường 10 năm đầu của thiên niên kỷ mới. Thời đại chúng ta đang sống là thời đại mà sự phát triển song hành giữa cơ hội và thách thức đan xen.

  • (Thừa Thiên Huế trên tiến trình xây dựng thành phố trực thuộc Trung ương)

  • Những năm cuối cùng của thế kỷ XX, cùng với thành tựu của công cuộc đổi mới diễn ra sôi động trên đất nước Việt Nam, sức sống của vùng văn hoá Huế sau những năm dài tưởng chừng đã ngủ yên chợt bừng dậy và lấp lánh tỏa sáng.

  • Thơ không thể tách rời đời sống con người. Điều đó đã được thời gian minh chứng. Từ lời hát ru của mẹ, những giọng hò trên miền sông nước,… đã đánh thức tình yêu thương trong mỗi chúng ta.

  • Gần đây, khi Đảng ta chứng tỏ sự quan tâm của mình đối với đội ngũ trí thức thì trong dư luận cũng đã kịp thời có những phản ứng cộng hưởng. Điều mà chúng tôi lĩnh hội được gồm 3 câu hỏi tưởng chừng như "biết rồi khổ lắm nói mãi" nhưng lại không hẳn thế. Nó vẫn mới, vẫn nóng hổi vì sự tuyệt đối của qui luật vận động cũng như vì tính cập nhật, tính ứng dụng của đời sống. Chúng tôi xin được nêu ra và cùng bàn, cùng trao đổi cả 3 vấn đề.

  • Trí thức là những người mà lao động hàng ngày của họ là lao động trí óc, sản phẩm của họ làm ra là những sản phẩm trí tuệ, nhưng sản phẩm ấy phải là những sản phẩm có ích cho xã hội...

  • Ở Huế ngày xưa, người học trò nào cũng có một “Tủ sách Học trò” riêng tư cho mình và nhà nào cũng có một “Tủ sách Gia đình” để dùng chung trong nhà. Người Huế rất trọng học vấn, rất trọng sự hiểu biết nên rất trọng sách. Vì vậy, họ cất sách rất kỹ. Họ thường cất sách để làm kỷ niệm riêng tư cho mình về sau đã đành mà họ còn cất sách để dành cho đám đàn em con cháu của họ trong gia đình, dùng mà học sau nầy. Người Huế nào cũng đều cùng một suy nghĩ là ở đời, muốn vươn lên cao thì phải học và đã học thì phải cần sách. Đối với họ, sách quý là vậy. Lễ giáo Khổng Mạnh xưa cũng đã đòi hỏi mỗi người Huế thấy tờ giấy nào rớt dưới đất mà có viết chữ Hán “bên trên” là phải cúi xuống lượm lên để cất giữ “kẻo tội Trời”! Người xưa cũng như họ, không muốn thấy chữ nghĩa của Thánh hiền bị chà đạp dưới chân.