Nhớ ngày được gặp Bác

10:36 15/01/2010
PHAN THỊ THU QUỲ(Hưởng ứng cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”)

Bác Hồ với thiếu nhi Việt Bắc

Hồi đó tôi công tác ở Hà Nội được dự lớp ngắn ngày để tiếp thu Nghị quyết của Thành ủy bồi dưỡng cho cán bộ tham gia công tác Đoàn. Một buổi chiều lớp trưởng hớn hở báo tin “Chiều nay tất cả ăn cơm sớm rồi chờ ở Hội trường!” Tôi thắc mắc: “Chờ làm gì vậy, anh nói cho tôi biết đi!”. Lớp trưởng cứ ngần ngại! Tôi nói: “Nếu bí mật thì nói nhỏ thôi!” Lớp trưởng ghé vào tai tôi nói: “Bác đến thăm!” Tôi mừng quá, vội vàng ăn cơm, thay áo quần chỉnh tề. Tôi không lên ngồi trong lớp mà tìm một chỗ đứng chờ ở tầng trệt gần cổng nhất. Tôi tưởng tượng sẽ có một đoàn xe đen bóng loáng lao vô cổng cơ quan. Bác ngồi ở xe nào? Tôi sẽ nhìn thật kỹ để rồi chạy ra đón Bác.

Tôi bắt đầu hồi hộp, xao xuyến, mừng vui. Ai cũng mong gặp Bác, một nguyện vọng cực kỳ nóng bỏng. Tôi chờ một lúc lâu. Có hai xe nhỏ vào cơ quan, mọi người không có ai để ý thấy một người xuống xe, ba, bốn người theo sau. Chợt mọi người đã nhận ra Bác Hồ đang đi tới. Bác thật giản dị. Thế là tất cả đều chạy ùa ra gần Bác. Tôi chen vô được, đi sau lưng Bác để lên hội trường ở lầu một. Bác đi thật lẹ vào hội trường, đứng trên bục Bác bắt đầu nói ngay. Đám con gái chúng tôi không ngồi trên ghế sợ xa Bác, mà ngồi dưới đất sát cái bục của hội trường. Mọi người im phăng phắc, tập trung cao để tiếp thu lời Bác dạy. Còn tôi ham ngắm Bác từ mái đầu bạc hoa râm, đôi mắt Bác cười, bộ áo quần đại cán màu vàng nhạt, đến đôi dép ba quai của Bác. Tôi vui mừng mà nước mắt cứ lưng tròng, vừa nghe, vừa hồi hộp xao xuyến.

Bỗng chỉ vào đám nữ chúng tôi, Bác hỏi: “Các cháu trả lời Bác, vậy đất có mấy phương?” Một cô gái trẻ nói: “Dạ thưa Bác, đất có bốn phương ạ, là phương Đông, phương Tây, phương Nam, phương Bắc ạ!” Bác nói: “Đúng rồi. Bác lại gọi: “Cháu này!” Và chỉ vào tôi, Bác hỏi: “Cháu trả lời Bác, trời có mấy mùa?” Ôi! Chao ôi! Tôi run và cuống cuồng khi Bác nhìn tôi để hỏi vậy. Tôi cố trấn tĩnh lấy hết sự can đảm. Tôi nói: “Dạ thưa... dạ thưa Bác, trời có bốn mùa, là mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, mùa đông ạ”. “Bác nói: “Đúng rồi, vậy Bác hỏi, vừa rồi Bác dặn các cháu bốn điều gì?” Bác chỉ vào hàng ghế thanh niên ngồi hàng ghế trước. Một tiếng trả lời: “Thưa Bác, Bác đã dặn bốn điều là phải cần, kiệm, liêm, chính ạ!” Bác nói: “Còn gì nữa!” Một anh nói: “Dạ thưa, Bác còn dặn làm cán bộ thì phải chí công vô tư ạ”. Bác hài lòng rồi căn dặn đại ý: Hôm nay Bác dặn quy tụ lại là hai câu mà một câu có bốn chữ. Chúng ta là con người đang sống trên trái đất mà trên đầu thì trời có bốn mùa, dưới đất của ta thì có bốn phương, mình sống ở giữa thì có bốn điều là cần kiệm liêm chính và chí công vô tư. Con người sống phải gắn với đất trời để làm cho tròn, cho tốt lời Bác dặn thì dân sẽ yêu quý, nể trọng mình, để mình mới giúp đất nước không thua kém người ta, mà sánh vai với năm châu, bốn bể. Các cháu đã nghe rõ chưa?

Cả hội trường vỗ tay và hô thật to: “Dạ chúng cháu nghe rõ hết rồi ạ!” Vừa nói xong, Bác lập tức quay ra phía cửa để xuống tầng dưới. Tất cả ùa ra cố chen để được đi gần Bác. Tôi cố hết sức chạy xuống tầng dưới gần Bác để tiễn Bác. Nhưng chú bảo vệ ngăn lại. Tôi đứng nhìn Bác lên xe, Bác vẫy tay, hai mắt tôi ướt đẫm... 22 tuổi tôi chập chững bước vào ngành y tế, được về công tác ở Thủ Đô, rồi được gặp Bác, quả thật tôi rất may mắn và mãn nguyện. Được gặp Bác, được nghe Bác dạy, được nghe Bác hỏi, được trả lời câu hỏi của Bác. Tôi thấy ánh mắt Bác như một luồng sáng rọi vào lòng tôi, cho tôi một niềm tin tuyệt đối về người lãnh tụ vĩ đại. Tôi cứ giữ mãi, in sâu vào tim, vào óc suốt cả đời về lời Bác dạy, rất giản dị mà rất sâu sắc, phong phú ý nghĩa. Lời dạy đó tôi mang theo cả đời người, giúp tôi vượt qua những gian khổ, phấn đấu, tôi luôn nhớ lời Bác để góp phần nhỏ bé của mình xây dựng ngành và đất nước. Nhớ lời Bác để bản thân tôi giữ gìn phẩm chất người cách mạng, tránh những vấp váp trong khi làm nhiệm vụ vốn rất nhiều khó khăn trong những năm dài kháng chiến, cho đến khi đất nước được hòa bình.

P.T.T.Q

(251/01-2010)



 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • HOÀNG LONG
           Tùy bút

    Nhắc đến Nhật Bản là người ta nhớ ngay đến một đất nước vô cùng độc đáo về văn hóa và sáng tạo, dung hòa được những điều mâu thuẫn cùng cực và tư phản nhau.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG
                    Bút ký  

    Trong những giấc mơ buổi giao mùa, tôi bồng bềnh trôi trên những đám mây trắng bay qua con đèo quanh co, khúc khuỷu. Một bên là núi rừng xanh thẫm, một bên đại dương mênh mông không bến bờ.

  • Kỷ niệm ngày Thương binh Liệt sĩ 27 - 7  

    DO YÊN

  • NGUYÊN HƯƠNG
                Tạp bút

    Bóng đêm như một ẩn dụ về tri kỷ. Chỉ cần im lặng thấu hiểu mà không đòi hỏi được nghe lời thề thốt thanh minh.

  • BỬU Ý

    Suốt trên ba mươi năm hiện diện, Tạp chí Sông Hương hiển nhiên xác lập được sự trưởng thành của mình bên cạnh những tập san, tạp chí uy tín nhất của cả nước.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ
                Tản văn  

    Hà Nội bây giờ, chẳng ai dám quả quyết là đã quan sát, tìm hiểu và có thể bình phẩm một cách đầy đủ. Đơn giản, chỉ vì Thủ đô hôm nay quá… mênh mông.

  • NGUYỄN VĂN TOAN
                            Bút ký

    Cái cảm giác một lần nghe tên mình vọng lại từ trập trùng núi rừng xanh thẳm chẳng dễ gì quên được, nhất là với người sinh ra từ nơi chốn ấy.

  • NGUYÊN HƯƠNG

    Có những ngày tháng đi qua đã để lại nỗi trống vắng hoang tàn cho con người và tạo vật. Và đôi khi ta thấy tiếc nhớ những ngày tháng ấy như tiếc một món vật cổ điển đã mất đi, dẫu biết rằng theo nhịp tuần hoàn mỗi năm, ngày tháng ấy còn quay trở lại.

  • THÁI KIM LAN

    "Từ đó trong vườn khuya
    Ôi áo xưa em là
    Một chút mây phù du“

  • VŨ DY    
         Tùy bút  

    Cuối năm, đó là khoảng thời gian người ta nhiều xúc cảm nhất. Buổi sáng, ngồi nhà không yên, lấy xe chạy lòng vòng thị trấn coi không khí chuẩn bị đón tết của bàn dân thiên hạ.

  • THÁI KIM LAN  
           Tùy bút  

    Cây hải đường ở vườn bà nội tôi thuở ấy đứng trước bình phong nhà Từ đường họ ở đồi Hà Khê. Không biết nó đã ở đó bao lâu, lớn khôn ra làm sao, trong rét mướt mùa đông và nắng nồng mùa hè có than vãn vật vả như con người?

  • NGUYÊN HƯƠNG
                Tùy bút

    Ta đã từng dựa vào những đêm mưa như một chút ân huệ cuối cùng của đời sống. Nơi đó có dấu chân của những kẻ đi hoang đốt cuộc đời mình trong bóng tối và cũng có thể là nơi những tên trộm lấy đi một vài thứ không thuộc về mình. Rồi một ngày kia dấu chân tan vào mưa, như suối tan ra giữa muôn trùng đá sỏi.

  • LINH THIỆN

    Đã gần 30 năm, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Sư Phạm Huế, tôi được phân công về dạy học ở tỉnh Minh Hải1 - mảnh đất tận cùng của Tổ quốc.

  • PHÙ SINH

    Trước khi viết về con hến, thiết nghĩ cũng nên tào lao mấy chuyện về mấy loài nhuyễn thể dưới đáy sông.

  • NGUYỄN VĂN UÔNG
                      Tùy bút

    Chuyện làng thì nói mãi vẫn có người thích nghe. Thơ nhạc cũng không ít lời ca ngợi.

  • PHI TÂN
       Tùy bút   

    Sông Ô Lâu chảy qua làng tôi là đoạn cuối trước khi đổ ra Cửa Lác để hòa vào phá “mẹ” Tam Giang.

  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    1. Mấy ai sinh ra và lớn lên mà không có quê hương? Quê hương đó, có thể là phố phường, là nông thôn đồng bái! Mỗi nơi ở mỗi người, đều có một kỷ niệm đầu đời chẳng thể quên.

  • ĐỖ XUÂN CẨM

    Trong hàng trăm loài cây xanh đô thị, có lẽ cây Hoa sữa là cây gây nhiều ấn tượng cho nhiều người nhất.

  • HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

    Ông Giám đốc Viện Nghiên cứu Du lịch lấy từ trong cặp ra một cái kính đeo mắt hơi lạ, mắt kính đen kịt như mực, bấm nút nghe có tiếng rè rè như máy ảnh, bảo tôi mang thử.

  • bút ký của Lê Vũ Trường Giang

    Nhìn trên bản đồ, vùng bờ biển của Huế là một dải đất mỏng như lưỡi liềm, những đường cong với nhiều bãi tắm đẹp thu hút du khách cùng những làng nghề chế biến muối và nước mắm nổi tiếng.