Nghĩ gì sau vụ việc học sinh tố giáo viên sai phạm

08:52 27/04/2017

Thời gian qua, vụ việc nữ sinh Phương Anh, học sinh trường THPT Phan Bội Châu (TP. Vinh, Nghệ An) tố cáo giám thị chép bài đưa cho thí sinh trong kỳ thi học sinh giỏi tỉnh đã thu hút sự quan tâm của dư luận.

Ảnh: internet (chỉ mang tính minh họa)

Sau khi đăng tải trên Facebook, trạng thái của em được nhiều người chia sẻ, ủng hộ. Báo chí liên tục đưa tin và Sở GD & ĐT Nghệ An đã vào cuộc ngay để làm rõ vụ việc. Có lẽ không cần thiết phải nhắc lại chi tiết những gì đã diễn ra cũng như kết quả vụ việc ở đây. Điều chúng tôi muốn bàn đến là sự việc này vì sao gây được sự chú ý mạnh mẽ đến vậy và liệu nó có thể dẫn đến hậu quả gì sau này?

Chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên có học sinh tố giác sai phạm của giáo viên trên phạm vi cả nước. Trước đây cũng đã có những vụ việc khác được báo chí thông tin (dù rất ít) như học sinh tố cáo giáo viên ép học thêm tại Hà Tĩnh. Điều khác là trong các vụ việc trước đây học sinh phản ánhkhi đã ra trường, tố cáo bằng cách gửi đơn thư hoặc thông qua phụ huynh. Trong khi đó, trường hợp của Phương Anh là mạnh mẽ lên tiếng ngay sau buổi thi và đăng tải trên Facebook. Sức lan tỏa mạnh mẽ của mạng xã hội hiện nay đã  giúp cho em nhanh chóng thực hiện được mong muốn của mình và khiến các bên liên quan phải nhanh chóng vào cuộc giải quyết. Thử nghĩ: Nếu Phương Anh không đăng tải trên Facebook mà gửi đơn thư như trước đây thì liệu câu chuyện có được xử lý kịp thời? Liệu từ trước tới nay có bao nhiêu đơn từ học sinh tố giác sai phạm của giáo viên mà chúng ta không biết hoặc chưa được giải quyết đến nơi đến chốn? Một lần nữa vụ việc này cho ta thấy sức mạnh và khả năng chi phối ghê gớm của mạng xã hội trong đời sống hiện nay. 

Vụ việc nhanh chóng được chú ý ngoài nhờ khả năng lan tỏa của mạng xã hội còn bởi vì nó đã đánh vào nhức nhối của ngành giáo dục bao lâu nay. Bệnh thành tích, gian lận thi cử đã trở thành căn bệnh trầm kha mà bao năm qua chưa thể xử lý triệt để. Không ít người từng chứng kiến, từng nghe con cái mình kể lại, từng bức xúc nhưng vẫn đành im lặng vì một số lí do nào đó. Nay hành động của Phương Anh đã giúp họ giải tỏa phần nào, khơi lại niềm tin và hy vọng có thể mang đến sự trong sạch cho ngành giáo dục. Giờ đây tiếng nói của học sinh đã được lắng nghe, tôn trọng. Các học sinh từ đây nếu phát hiện sai phạm trong nhà trường có thể tự tin lên tiếng hơn.

Sự trung thực, thẳng thắn và dũng cảm của nữ sinh này thực sự đáng khen ngợi. Chúng ta cần có một thế hệ trẻ như thế. Một thế hệ trẻ dám lên tiếng vì công bằng, vì những giá trị thực chất. Tuy nhiên, xin hãy một phút bình tâm, tách ra khỏi đám đông đang không ngừng tung hô, ca ngợi , cổ vũ để suy nghĩ thật kỹ về những gì sự việc này có thể mang lại trong tương lai.

Sau khi trạng thái của nữ sinh được đăng tải, báo chí liên tục cập nhật và ca ngợi. Sự vào cuộc quá nhiều của báo chí cùng với dư luận cũng khiến cho nữ sinh này cảm thấy bị áp lực. Bằng chứng là khi chúng tôi liên hệ phỏng vấn, em đã từ chối và cho biết cả gia đình thống nhất không trả lời thêm bất kỳ báo chí nào. Thực ra, sự việc thì đã rõ, chúng tôi không muốn hỏi thêm chi tiết mà chỉ muốn biết: “Nếu giám thị đó là giáo viên trường em đang học thì em có viết tố cáo như vậy hay không?” “Liệu nếu đó là một giáo viên trong chính trường em đang theo học thì áp lực em phải chịu đựng sau tố giác có lớn hơn gấp nhiều lần?”

Tố giác sai phạm của giáo viên, tìm lại sự công bằng và đảm bảo quyền lợi của học sinh là điều cần được tôn trọng. Tuy nhiên, nếu chúng ta cứ tiếp tục tung hô quá mức như hiện nay, e rằng sẽ phát sinh những điều không hay sau này. Không phải tất cả học sinh trong nhà trường đều là trò ngoan, giỏi, trung thực như em Phương Anh. Còn đó không ít trường hợp học sinh cá biệt, luôn tìm cách gây rối, chống đối lại thầy, cô. Liệu sự thành công đến mức không ngờ của một trạng thái trên Facebook có khiến cho những học sinh như thế tìm cách gây sức ép, thậm chí vu khống, bôi nhọ giáo viên trên các trang mạng xã hội? Như vậy, điều quan trọng cần nhấn mạnh là phải có sự vào cuộc, điều tra kịp thời, công bằng, minh bạch của các cơ quan chức năng đối với các sai phạm.

Bao lâu nay, văn hóa trong học đường đã xuống cấp một cách nghiêm trọng, đáng buồn. Ngày càng ít đi những hình ảnh đẹp của tình thầy trò. Chính bởi thế, tôi không mong muốn rồi đây sẽ nhìn thấy một môi trường mà ở đó giáo viên và học sinh căng thẳng, thậm chí sợ hãi, dè chừng lẫn nhau. Chúng ta cần xây dựng một môi trường mà ở đó quan hệ thầy trò được xây dựng dựa trên sự tôn trọng, cảm thông, sẻ chia, có tôn ti thứ bậc rõ ràng. Rèn cho học sinh sự trung thực, thẳng thắn, dũng cảm đấu tranh là rất cần thiết nhưng dạy cho các em biết yêu thương, biết tôn trọng và không hơn thua cũng quan trọng vô cùng.

Theo Trang Đoan - VHNA

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Thư Sông Hương Vậy là năm đầu của thế kỷ XXI, của thiên niên kỷ III Công lịch đã qua. Mới ngày nào đó, khắp hành tinh này còn rộ lên niềm hoang mang và hoang tưởng về một ngày tận thế ở năm 2000 bởi sự “cứu rỗi” của Thiên Chúa hoặc bởi sự “mù loà” của máy tính. Mới một năm thôi mà thế giới loài người đã qua biết bao bất trắc, xung đột, khủng bố... và máu và nước mắt! May mà đất nước chúng ta vẫn được bình yên, ổn định, phát triển theo Đường lối Đại hội IX của Đảng. May mà dân ta vẫn còn nhu cầu Văn hoá tâm linh. Văn hoá tâm linh cũng là thuộc tính của văn học nghệ thuật. Các tờ báo văn nghệ tồn tại được chính nhờ nhu cầu đó. Qua một năm nhìn lại, Tạp chí Sông Hương chúng tôi ngày một được bạn đọc tin cậy hơn, cộng tác càng nhiều hơn, thật là điều vinh hạnh. Song, ngược lại, chúng tôi cũng lấy làm áy náy vì bài vở thì nhiều mà trang báo lại có hạn, không thể đăng tải hết được, nhất là số Tết này. Ở đây, nó mang một nghịch lý chua chát, bi hài như một nhà viết kịch đã nói: “Số ghế bao giờ cũng ít hơn số người muốn ngồi vào ghế”. Ngoài sự bất cập ấy, hẳn còn có những điều khiếm nhã khác mà chúng tôi không biết làm gì hơn ngoài lời xin lỗi, lời cảm ơn và mong được thể tất. Chúng tôi xin cố gắng chăm lo tờ Sông Hương luôn giữ được sắc thái riêng, có chất lượng để khỏi phụ lòng các bạn. Dù thế giới có biến đổi thế nào đi nữa thì Sông Hương vẫn mãi mãi muốn được thuỷ chung với bạn đọc, bạn viết của mình. Nhân dịp tết Nhâm Ngọ, Sông Hương trân trọng chúc Tết các bạn sang năm mới thêm dồi dào sức khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. S.H

  • Các bạn đang cầm trên tay số kỷ niệm 25 năm thành lập Tạp chí Sông Hương. Mới ngày nào đó, một ngày hè tháng 6 năm 1983, trong niềm khao khát của không khí đổi mới trong văn học nghệ thuật, Tạp chí Sông Hương số 01 ra mắt và đón nhận sự hưởng ứng của công chúng. Đó là một sự khởi đầu được mong đợi từ hai phía: người viết và bạn đọc.

  • Gần đây đọc các bài của Trần Mạnh Hảo và Nguyễn Hùng Vĩ bàn về ba bài thơ Thu của Nguyễn Khuyến trên Văn nghệ (1), tôi thấy câu "Nước biếc trông như tầng khói phủ" trong bài Thu vịnh là câu thơ sáng rõ, không có gì khó hiểu mà lại được bàn nhiều. Mỗi người hiểu mỗi cách mà đều hiểu không đúng, chỉ vì không để ý rằng câu thơ này được viết theo lối "đảo trang".

  • (Nhân đọc: "Truyện Mã Phụng - Xuân Hương") * Truyện "Mã Phụng - Xuân Hương" trước đây còn được quen gọi dưới nhiều tên khác nhau, lúc là Vè Bà Phó, Vè Mã Phụng - Mã Long, khi là Thơ Mụ Đội, khi lại là Truyện Mã Ô - Mã Phụng v.v... là một tác phẩm văn học dân gian vốn được nhân dân Bình - Trị - Thiên rất yêu thích, phạm vi phổ biến trước Cách mạng Tháng Tám 1945 khá rộng.

  • Trên Tạp chí Sông Hương số tháng 3, nhân sự kiện Trần Hạ Tháp dành được giải A trong cuộc thi truyện ngắn của báo “Văn nghệ”, tôi vừa lên tiếng về sự “lặng lẽ” - một điều kiện cần thiết để làm nên tác phẩm văn học nghệ thuật có giá trị, nay lại nói điều ngược lại, vậy có “bất nhất” có mâu thuẫn không?

  • Trên thực tế, việc bảo tồn những vốn quý của cha ông để lại quả không phải là việc đơn giản, dễ dàng. Nhưng chúng ta sẽ không thể có sự chọn lựa nào khác bởi vì sẽ không có một nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc nào cả nếu từ bây giờ chúng ta không biết giữ lấy những gì mình đang có.

  • Mang tên dòng sông duyên dáng thả mình bên thành phố Huế - SÔNG HƯƠNG, những trang tạp chí này là dòng chảy của những cảm xúc tươi đẹp trên “khúc ruột miền Trung” đất nước.

  • Từ xa xưa đến bây giờ, thường tục vẫn nói "sông có khúc người có lúc". Không biết Sông Hương bản báo năm rồi (năm tuổi 15) là sông hay là người? Có lẽ cả hai. Vậy nên cái khúc và cái lúc của nó đã chồng lên nhau - chồng lên nhau những khó khăn và tai tiếng!